Chương 6: Người tốt bình an
Giải quyết xong vũ khí phòng thân, giờ phải nghĩ đến việc gia cố nhà cửa.
Cô nhớ kiếp trước từng trải qua thiên tai: mưa lớn, rét đậm, sương mù, nắng nóng cực độ.
Khi nắng nóng cực độ kéo theo sâu bọ và dịch bệnh, rồi lại tiếp tục vòng lặp. Sang năm thứ hai còn xảy ra động đất, sau đó thì cô không biết nữa.
Nhưng không thể đảm bảo sau này không có tai họa khác, chuẩn bị nhiều vẫn hơn.
Cô đã quyết tâm kiếp này sẽ trực tiếp đến căn cứ chính phủ, chứ không đi căn cứ tư nhân chịu khổ, cũng tránh bị nhà Vu Thúy Thúy bán đứng.
Thế là cô lại do dự. Không gian chỉ có tí xíu, có thể tích trữ gì chứ? Nhiều nhất cũng chỉ là lương thực, thuốc men, thuốc diệt côn trùng.
Cho dù không gian có lớn, cô cũng không có tiền mua đồ.
Hôm qua vừa ăn một bữa lẩu no nê, giờ số dư còn ít hơn, chỉ còn 8003 tệ.
Hà Tiểu Bắc âm thầm suy nghĩ, có nên phát huy thêm một sở trường khác của mình không: móc khóa trộm đồ.
Suy nghĩ một lúc, cô thấy cũng không phải không làm được, chỉ cần cẩn thận đừng đụng phấy mấy đại lão không chọc nổi là đáng đánh cược.
Cứ suy nghĩ vậy đến tối. Cô cùng thầy giáo và các bạn cùng lớp đi đến bệnh viện.
Vừa bước vào phòng bệnh, Hà Tiểu Bắc đã thấy Kỷ Đình. Xem ra Kỷ Đình chỉ nghe tin Hàn Chấn gặp chuyện nên tới chăm sóc thôi.
Nếu là người trọng sinh, chắc chắn đã sớm chạy đi kiếm vật tư, sao có thể xuất hiện ở đây.
Không phải Hà Tiểu Bắc ác ý suy diễn tình bạn của người khác. Trước sinh tử, tình bạn tính là gì? Đôi mắt tinh tường này của cô đã thấy quá nhiều rồi.
Người ta thường lấy suy nghĩ của mình để nghĩ về người khác. Nếu bản thân mình không có, mình không làm được, thì cho rằng người khác cũng vậy.
Thầy giáo và bố mẹ Hàn Chấn vẫn còn đang xã giao, các bạn học túm tụm quanh Hàn Chấn, người một câu người một câu nói chuyện.
Hà Tiểu Bắc cũng ứng theo, đồng thời quan sát mọi người và bầu không khí xung quanh.
Cô nhận thấy, từ khi vào cửa nhìn thấy hai chân bị treo lủng lẳng của Hàn Chấn, Nguyễn Ngọc đã không hé răng.
Mẹ Hàn Chấn vừa khóc vừa nói:
“Bác sĩ nói không đến nỗi tàn phế, nhưng một thời gian dài phải ngồi xe lăn rồi.”
Nguyễn Ngọc lúc ấy mới ngẩng đầu lên.
Hà Tiểu Bắc trong lòng khinh bỉ. Tưởng là truyện nữ chính thánh mẫu và nam chính công khổng tước, giờ xem ra cũng chỉ thế thôi.
Ở bệnh viện không lâu, họ chuẩn bị ra về. Mọi người đều để lại quà chuẩn bị từ trước.
Có người mua hoa, có người mua giỏ trái cây. Hà Tiểu Bắc thuộc nhóm tặng giỏ trái cây. Tặng thứ khác cô thấy tốn não nghĩ, giỏ trái cây vừa rẻ vừa không sai.
Trần Thiên là ngoại lệ. Cậu ta tặng một cái bùa bình an bằng vàng to đùng. Dù sao nhà cậu ta giàu, mọi người cũng đã quen.
Hà Tiểu Bắc vẫn thầm xuýt xoa sự hào phóng của cậu ta, nên lúc ra về tiện tay “lấy” luôn cái bùa đó bỏ vào không gian.
Rời bệnh viện, Hà Tiểu Bắc còn chưa kịp ăn cơm, đã hớn hở về nhà.
Vừa lên cầu thang, suýt nữa cô hét lên, tưởng gặp ma.
Bởi vì lúc này Thiều Văn Văn đang đứng trước cửa nhà cô, mặt đầy khinh bỉ nhìn cô.
Hà Tiểu Bắc cứng đờ cả người: có bị phát hiện không?
Không đâu, không đâu. Mình đã lộ chỗ nào? Không được, phải bình tĩnh, hỏi rõ ý đồ đã.
Thế là trong một khắc, Hà Tiểu Bắc nhập vai diễn xuất thần, nặn ra một nụ cười nịnh nọt:
“Văn Văn, sao cậu ở đây? Tới tìm mình à?”
Thiều Văn Văn đưa mắt đánh giá Hà Tiểu Bắc từ đầu đến chân, rồi chậm rãi mở miệng:
“Hà Tiểu Bắc, cậu thiếu tiền đúng không?”
Nụ cười của Hà Tiểu Bắc càng rạng rỡ hơn, còn vội vã bước tới mấy bước:
“Văn Văn sao cậu biết? Mỗi tháng nhà mình cho mình ít tiền đến tội nghiệp.”
Thiều Văn Văn nói ngắn gọn:
“Có việc nhờ cậu giúp.”
Hà Tiểu Bắc lúc này nhăn hết cả ngũ quan, sợ sệt nói:
“Không phải phạm pháp chứ? Chuyện phạm pháp mình không dám làm đâu.”
Thiều Văn Văn khẽ hừ một tiếng:
“Yên tâm, không bắt cậu ăn trộm đâu, không để cậu vào tù như bố cậu đâu.”
Hà Tiểu Bắc lúc ấy mới tỏ vẻ thở phào, tiến lên nắm tay Thiều Văn Văn:
“Văn Văn cậu tốt quá. Cậu muốn mình làm gì, cứ nói, mình giúp được chắc chắn sẽ giúp.”
Thiều Văn Văn vội giật tay ra, mặt đầy ghét bỏ:
“Từ hôm nay, mỗi ngày cậu giúp tớ để ý xem trong lớp có ai có biểu hiện bất thường không. Một ngày một vạn, đặc biệt là Nguyễn Ngọc, xem cô ta có gì lạ không, tùy thời báo cáo cho tớ.”
Lúc này Hà Tiểu Bắc mới thực sự thở phào. Thì ra không phải phát hiện cô là người trọng sinh. Tốt, tốt quá.
Ngay sau đó cô tỏ ra càng phấn khích hơn:
“Được, không vấn đề. Nhưng thế nào gọi là bất thường?”
Thiều Văn Văn vừa lấy điện thoại vừa nói:
“Ví dụ như ai không đến lớp, ai thể hiện khác ngày thường, đều gửi hết cho tớ.”
Vừa dứt lời, Hà Tiểu Bắc nghe điện thoại mình kêu “ting” một tiếng. Cô luôn miệng đáp:
“Vâng vâng, được, không vấn đề.”
Rồi móc điện thoại từ trong túi ra, động tác rất lớn, rất phấn khích. Thiều Văn Văn thấy bộ dạng đó càng ghê tởm hơn.
Hà Tiểu Bắc mở điện thoại thấy ba trăm nghìn tệ Thiều Văn Văn chuyển tới, vui đến nỗi cười như hoa nở. Lúc này không phải giả nữa, cô thực sự vui. Người tốt bình an.
Thiều Văn Văn thấy Hà Tiểu Bắc nhận tiền, quay người bỏ đi, như không muốn ở lại thêm một giây nào.
Hà Tiểu Bắc nhìn theo vị “thần tài” rời đi, rồi quan sát cửa nhà mình.
Không có dấu vết cạy cửa, cô mới gạt bỏ nụ cười trên mặt.
Gương mặt đầy vẻ lạnh lẽo, đâu còn dáng vẻ ban nãy.
Vào phòng, cô cũng thấy sợ hãi.
May mà lúc này mình còn chưa hành động gì. Nếu đã mua nhiều vật tư, hoặc đổi cửa chính bị Thiều Văn Văn thấy, thì hỏng bét rồi.
Xem ra không thể cải tạo nhà ở đây, phải ra ngoài thuê nhà.
Tạm thời cũng không thể nghỉ học, sẽ bị phát hiện bất thường. Hà Tiểu Bắc không cho rằng Thiều Văn Văn chỉ tìm mỗi mình cô để theo dõi.
Ban ngày tốn quá nhiều tế bào não, lại lăn lộn đến bệnh viện, còn hao tâm tốn sức đối phó Thiều Văn Văn.
Cô quyết định tối nay gọi đồ ăn ngoài, đặt một phần bánh bao thịt lừa của quán cô rất thích.
Thực ra bình thường cô không gọi đồ ăn ngoài.
Từ khi ông Hà vào tù, mẹ cô rất ít khi về nhà. Mới mười mấy tuổi, cô đã bắt đầu tự nấu cơm, tự giặt quần áo.
Có lẽ cô cũng có năng khiếu nấu nướng. Một lần Vu Thúy Thúy ăn thử món cô nấu, từ đó thường xuyên sai cô nấu, rồi đóng hộp giữ nhiệt mang đi cho Hứa Thế Uy.
Hà Tiểu Bắc không hận Vu Thúy Thúy, dĩ nhiên bây giờ cũng không còn yêu thương gì.
Cô cho rằng bọn họ là lợi dụng lẫn nhau. Vu Thúy Thúy cho cô học múa, học piano, còn cho cô học trường quý tộc, hoàn toàn là để cô câu được một người giàu.
Nếu Vu Thúy Thúy thấy cô không còn chút hy vọng nào, sẽ lập tức vứt bỏ cô, không thèm để ý nữa.
Vì vậy, mỗi khi Vu Thúy Thúy hỏi cô quan hệ với bạn học thế nào, cô đều nói dối, bảo mình chơi thân với mấy bạn nam trong lớp.
Vu Thúy Thúy nghe vậy, thỉnh thoảng lại cho Hà Tiểu Bắc ít quần áo, cùng mấy cái túi lỗi mốt bà không dùng nữa.
Bà còn bảo những thứ đó rất đắt, để cô mang ra ngoài chơi với bạn làm vẻ bề ngoài.
Nghĩ đến đây, Hà Tiểu Bắc bắt đầu đảo tung tủ, lục ra khá nhiều túi mà Vu Thúy Thúy từng tặng. Cô bỏ vào một cái thùng, định mang đi bán ở tiệm đồ cũ.
Vừa dọn xong thì đồ ăn ngoài cũng tới. Ăn uống no say, Hà Tiểu Bắc ngả lưng ghế sô pha như Cát Ưu, dáng vẻ như sắp tan chảy tới nơi.
Cô động ý niệm, lấy ra cái bùa bình an vàng hồi trưa “lấy” được. Xem ra không gian này không thể hấp thụ vàng để mở rộng, cô hơi thất vọng.
