Chương 34: Xếp hạng lên xe
Ngày 18 tháng 6, trời âm u.
Không mưa, vòng thi thứ ba của Đại tuyển diễn ra đúng như kế hoạch.
Mọi người vẫn tập trung tại quảng trường.
Mọi năm, nơi đây diễn ra hỗn chiến, nhưng bây giờ lại đỗ đầy những chiếc bán tải giống như ngày thu thập.
Hôm nay người đến ít hơn nhiều, hôm qua tất cả thí sinh đều nhận được thông báo, chỉ có năm nghìn người đầu tiên mới được tham gia vòng thi thứ ba.
Lần này đưa Đại Nhi đến không chỉ có Ba Lý, mà La Liệt Phu và Trát Khắc đều đến.
Họ mang theo khá nhiều đồ, nếu vũ khí được phép mang theo, Đại Nhi và Lạc Tây có thể chiếm thế thượng phong.
Lạc Tây cử động cơ thể, tối qua La Liệt Phu nhờ Ba Lý mang đến cho cô bộ đồ tác chiến chuyên nghiệp, nhẹ và giữ ấm rất tốt, lại bền hơn quần áo thường, chống đâm chống cắt tốt hơn.
Nhưng trận đấu chưa bắt đầu, cả hai đều mặc áo khoác lông vũ dày và quần dày.
La Liệt Phu vẻ mặt nghiêm túc: “Cháu bị cảm thế nào rồi?”
Lạc Tây sờ trán mình: “Sắp khỏi rồi, không vấn đề gì đâu ạ.”
Nghe cô nói vậy, La Liệt Phu vẫn không yên tâm, Đại Nhi còn quá nhỏ, càng nghĩ càng tức, ông đấm cho Trát Khắc một cú.
Trát Khắc bị đánh, cũng không lên tiếng, chỉ có vào được khu an toàn thì em gái anh ta mới có tương lai tốt hơn...
Hôm nay người phụ trách là thiếu úy sáng ngày đầu tiên.
Hàng trăm con Thiên Nhãn dừng trên đầu mọi người, giọng thiếu úy truyền qua Thiên Nhãn vào tai tất cả mọi người.
“Hạng mục vòng thi thứ ba của Đại tuyển năm nay là săn bắn, xin tất cả thí sinh căn cứ theo số điểm hiện tại để lên xe chỉ định, không được mang theo bất kỳ vũ khí và vật tư nào.
Sau khi đến địa điểm thi đấu sẽ công bố quy tắc cụ thể. Nếu không tham gia vòng thi thứ ba, coi như tự động bỏ quyền.”
Lên xe theo điểm số? Lạc Tây không khỏi nhíu mày, quy tắc này có tốt cũng có không, có thể biết trước những người có thực lực tương đương với mình, nhưng cũng sẽ bị họ nhắm vào, tránh né, chém giết hay kết minh, tất cả đều là ẩn số.
La Liệt Phu bất an nhìn thiếu úy ở phía trước, đưa tay móc điếu thuốc trong túi, muốn lấy ra hút, nhưng Đại Nhi còn ở đó nên ông lại nhịn xuống.
Năm nay tại sao đột nhiên thay đổi quy tắc mấy chục năm, khu an toàn muốn làm gì, ngay cả vật tư cũng không cho mang...
Lần này số lính quét tăng từ mười lên năm mươi người.
Quét qua vòng tay của Lạc Tây, màn hình hiện ra 188 tích phân, xếp hạng trong top 10, người lính không khỏi nhìn thêm một cái, khá khách khí nói: “Trước cổng thành, hàng đầu tiên, xe thứ nhất bên trái.”
Lạc Tây gật đầu cảm ơn, không vội rời đi mà đợi Đại Nhi phía sau.
Vừa rồi máy quét của người lính quay lưng về phía cô, cô không biết thứ hạng của mình, nhưng cô thấy thứ hạng của Đại Nhi, hạng 12.
Lạc Tây chống cằm chép miệng, thứ hạng này có chút nguy hiểm.
Người lính quét xong vòng tay của Đại Nhi nói: “Hàng đầu tiên, xe thứ hai bên trái.”
Hai người cùng đi qua, tuy không cùng một xe nhưng may là ở gần nhau, nếu có chuyện gì thì cũng kịp giúp đỡ.
“Chị Lạc Tây, tổng tích phân của em là 175, chị bao nhiêu?”
Trên đường Đại Nhi không nhịn được hỏi, nhận được câu trả lời 188, cô bé xác định là xếp xe theo thứ hạng tích phân.
Theo tình hình hiện tại, Lạc Tây ở top 10, còn mình ở top 20.
Nếu không vào được top 10 trong lần thi này, e là khó vào được học viện trong khu an toàn.
Lạc Tây vỗ vai cô bé, trấn an cô bé, bảo sau khi trận đấu bắt đầu thì đến tìm mình. Sau đó hai người lên xe của mình.
Trước khi lên xe có lính chuyên trách kiểm tra thí sinh xem có mang vũ khí trên người không.
Khoang sau xe bán tải hai bên trái phải mỗi bên có một dãy ghế, bọc mút và da, dày nửa ngón tay, ngồi xuống là xẹp lép, bên dưới hàn tấm sắt làm đau mông.
Lạc Tây lên xe, bên trong đã có một người, là một phụ nữ đẹp gái khoảng hơn hai mươi tuổi, mái tóc nâu dài xoăn sóng, ngũ quan hài hòa và có khí chất, lông mày nhướng lên, có vẻ là lai da trắng.
Cô ta khoác ngoài một chiếc áo khoác lông vũ dài màu đen, cổ thon lộ ra một chiếc áo cao cổ bó sát màu đen.
Nhìn kỹ chất liệu không phải vải thường, mà giống như vải trơn của đồ lặn.
Xem ra cô ta cũng có sự chuẩn bị.
Người phụ nữ ngồi bên trái có hứng thú quan sát Lạc Tây từ trên xuống dưới, không ngờ trong top 10 lại có một đứa trẻ nhỏ như vậy.
Mọi người đều là người lạ, mà còn là đối thủ cạnh tranh. Cô ta nghĩ Lạc Tây sẽ ngồi đối diện, không ngờ Lạc Tây lại ngồi ngay bên cạnh.
Hành động trực tiếp và táo bạo như vậy, làm cô ta có chút ngại ngùng.
“Cô bé gan to thật, sao nhỏ vậy mà đã tham gia Đại tuyển, không chơi thêm vài năm nữa.”
Lạc Tây nghiêng đầu khó hiểu: “Ăn không đủ no, không có thời gian chơi, muốn vào khu an toàn kiếm chút tích phân.”
Nghe Lạc Tây trả lời như vậy, người phụ nữ có dáng người cân đối mới để ý khuôn mặt Lạc Tây hơi hóp, tay chân mảnh khảnh, đúng là dáng vẻ người tị nạn.
Không ngờ, lại có người tị nạn bình thường vào được top 10.
“Ha ha, được thôi, tôi cũng muốn kiếm thêm chút tiền.”
Lạc Tây ngây thơ nhìn người phụ nữ, nghe vậy ngoan ngoãn gật đầu, như thể thật sự tin lời cô ta: “Vậy chị tên gì?”
Người phụ nữ vén sợi tóc bên tai, đưa ra một bàn tay trắng nõn thon dài, móng tay hồng hào còn sơn dưỡng, nhìn là biết chăm sóc rất tốt.
“Cứ gọi tôi là Thủy Tiên.”
Lạc Tây đưa tay bắt lại: “Lạc Tây.”
Đúng lúc này, người thứ ba đến.
Là một thanh niên trẻ khoảng hơn hai mươi tuổi, thân hình gầy yếu đeo kính gọng đen, mái tóc đen hơi dài che mất nửa mắt, giống dáng vẻ chuẩn của một anh chàng mọt sách châu Á ở quê nhà Lạc Tây.
Đáng chú ý là Lạc Tây và Thủy Tiên đều không mang theo vũ khí, nhưng anh chàng mọt sách lại có thể mang theo một chiếc vali màu bạc.
Lạc Tây nhờ còn nhỏ, nở một nụ cười vô hại: “Anh trai, anh giỏi thật đấy, còn có thể mang đồ vào nữa à.”
Anh chàng mọt sách nhát gan, võ lực cũng thấp, vốn dĩ còng lưng, hai tay ôm chặt vali. Anh ta biết vòng ba không phải sống thì chết, đi tới đâu cũng đề phòng.
Nhưng nhìn thấy Lạc Tây nhỏ như vậy, anh ta liền sững sờ.
Nụ cười trên mặt Lạc Tây không đổi, nếu anh ta nhìn thấy Đại Nhi thì sẽ còn ngạc nhiên hơn.
Thủy Tiên cũng vẻ mặt thích thú nhìn anh chàng mọt sách, anh ta phản ứng lại, đẩy kính, lúng túng lên xe rồi ngồi đối diện hai người.
Thấy hai người vẫn nhìn mình, anh ta càng cúi đầu thấp hơn, nhưng cảm giác hai người này không nguy hiểm lắm, anh ta nghĩ ngợi rồi nói.
“Giám khảo đặc cách cho tôi mang vào.”
Thủy Tiên chống cằm bằng một tay, cười quyến rũ, nghe vậy kéo dài giọng nói đầy ẩn ý: “À——, ra là vậy. Thứ bên trong là anh làm à, trông ngầu đấy.”
Anh chàng mọt sách đỏ mặt, anh ta chưa từng nói chuyện với con gái bao giờ, nhất là với người đẹp như Thủy Tiên, cử chỉ đều toát lên vẻ quyến rũ.
“Cũng tạm.”
Thủy Tiên hiểu rõ trong lòng, là một kỹ thuật viên, tài năng không tồi nên vào được top 10, tiếc là vòng ba có sống sót ra ngoài được hay không còn là vấn đề.
Nhưng nếu tài năng đủ tốt, quân đội hẳn sẽ ra tay bảo vệ vào thời điểm mấu chốt, tạm thời không cần liệt anh ta vào danh sách đối thủ, không có sát thương gì.
Nhưng năm nay sao toàn là những người không đánh nhau thế này.
Đang lúc Thủy Tiên suy nghĩ, một người da đen cao hơn hai mét bước vào.
Là người da đen mà Lạc Tây đã gặp, người của Hắc Hà Hội.
Thân hình to lớn vừa bước vào xe, xe liền thấp xuống một chút. Khoang xe vốn rộng rãi bỗng trở nên chật chội hơn nhiều.
Người da đen nhìn một lượt, chọn ngồi cạnh anh chàng mọt sách.
Ai ngờ anh ta vừa ngồi xuống, anh chàng mọt sách lập tức đứng dậy ngồi cạnh Lạc Tây.
Người da đen với ánh mắt đầy áp lực nhìn ba người, cuối cùng khinh thường nhổ ra một hơi.
