Chương 62: Tiết học vũ khí
Vừa bước vào lớp, tất cả mọi người đều nhìn về phía cô, ánh mắt không còn khinh thường như buổi sáng nữa, lần này mang theo sự dò xét, đánh giá sâu sắc và cả thiện chí của một số người.
Một cô bé 14 tuổi từ trại tị nạn ra, lại có thể đánh nhau giỏi đến vậy, khiến đám người lớn bọn họ phải xấu hổ.
Nicole nhiệt tình tiến lên, không hề keo kiệt lời khen: “Cậu giỏi quá đi mất! Cô Timi là người của đội Địa Ngục đấy, võ nghệ của cô ấy có thể xếp vào top 10 ở khu an toàn.”
Lúc này Lạc Tây vẫn chưa biết đội Địa Ngục có sức nặng thế nào, chỉ coi như Nicole đang khen mình.
Tần Đinh Lan đi cùng Nicole cũng muốn nói vài lời dễ nghe, nhưng giáo viên đến rồi.
Người đến là một ông lão người da vàng, râu tóc bạc phơ, mặc chiếc áo trắng thoát tục, ông cao chưa tới 1m7, phần lớn nữ sinh ở đây đều cao hơn ông.
Một tay ông đặt sau lưng hơi còng, tay kia vuốt chòm râu dài, phía sau ông là một bức tường chất đầy súng ngắn và súng trường.
Mọi người nghiêm túc chờ đợi, vị giáo viên này trông có vẻ là người có học vấn uyên thâm, họ nhất định phải học cho tốt!
“Ừm... cái đó...” Ông lão hơi cau mày, ngẩng đầu nhìn trời, ông định nói gì ấy nhỉ.
“À, đúng rồi, trong giáo trình có giới thiệu về súng rất chi tiết. Hôm nay tôi không giảng nữa, các em tự học tất cả các loại súng ngắn, súng tiểu liên, súng trường.
Phía sau có trường bắn để thực hành, ai không biết thì hỏi bạn biết nhé. Thật sự không được thì hỏi tôi. Học cho tốt vào, bài kiểm tra tuần đều có đấy.”
Nói xong, ông nhấc chiếc ghế bên cạnh, chuyển đến một góc ngồi ngủ gật.
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, sau khi bị giáo viên chủ nhiệm và cô Timi rèn giũa, họ không dám coi thường giáo viên nữa.
Nhưng vị giáo viên này là sao? Bọn họ dù sao cũng là học sinh lớp A, vậy mà ngay cả tiết học cũng không dạy?
Hay là ông ấy đang thử thách sự kiên nhẫn của họ?
Nicole biết vị giáo viên này, bèn khẽ nói với Lạc Tây và Tần Đinh Lan bên cạnh: “Tuần này toàn học nhận biết các loại vũ khí, chỉ cần xem giáo trình là được. Thầy Trương tuần đầu tiên luôn để chúng ta tự học.”
Nghe Nicole nói vậy, Tần Đinh Lan cũng có chút ấn tượng về người này, hình như cô từng nghe nói đến.
Nhà họ Tần từng muốn mời ông ấy làm gia sư cho anh chị em của cô, nhưng bị từ chối.
Lý do là không muốn động đậy, bây giờ xem ra ông ấy đúng là lười thật, nhưng ông ấy có hiểu biết sâu rộng về vũ khí, nếu không thì nhà họ Tần cũng chẳng mời.
Là tiểu thư khuê các, Nicole và Tần Đinh Lan từ nhỏ đã học qua các loại súng này, tuy ít dùng loại súng cấp thấp, nhưng chỉ cần làm quen một chút là dùng được ngay. Trước khi thi chỉ cần xem lại tài liệu một lần là xong.
Vì vậy hai người họ tùy tiện chọn mấy khẩu súng rồi ra trường bắn. Trường bắn rất rộng, chia thành nhiều phòng, có bia thật và bia chiếu.
Một nửa số người chọn thực hành trước, một bộ phận không quen với súng thì chọn giống Lạc Tây, vừa xem tài liệu vừa đối chiếu với đám súng trên tường.
Những khẩu súng này Lạc Tây chỉ cần nhìn một cái là biết dùng, nhưng nếu thi mà hỏi các số liệu thì cô không trả lời được.
Vừa ghi nhớ tài liệu, Lạc Tây vừa thầm thở dài, học súng bao nhiêu năm, giờ lại phải học lại từ đầu.
May là số liệu của nhiều loại súng gần giống với Cửu Châu, ví dụ như cỡ đạn, cỡ nòng, vân vân.
Tiết học buổi chiều mỗi tiết kéo dài hai tiếng, nhưng bức tường vũ khí này có tới 87 loại, muốn nhớ hết tất cả số liệu gần như là không thể.
Không ít người trong phòng vũ khí ủ rũ thở dài, cảm giác tóc mình sắp rụng hết.
Một giờ sau, Lạc Tây vậy mà đã nhớ hết tất cả số liệu, chính cô cũng thấy không thể tin nổi, nhưng những số liệu đó thực sự tồn tại trong đầu cô.
Chẳng lẽ số điểm năng lực tinh thể nguồn cô hấp thụ hôm qua đều cộng vào trí nhớ?
Cô đến một trường bắn vắng người, bên trong chỉ có mình Lucas. Cậu ta đang cầm một khẩu súng có uy lực nhỏ nhất ngắm vào tấm bia cách ba mét.
Đang căng thẳng cao độ, cậu ta chợt nghe thấy tiếng bước chân, giật mình không cẩn thận bóp cò, chỉ nghe thấy “đoàng” một tiếng, trật bia, Lucas dùng sức không đúng cách ngược lại bị giật lùi một bước.
Lạc Tây khựng người: “Cậu không sao chứ?”
Lucas tuổi còn nhỏ, mái tóc nâu xoăn, trông mới khoảng 17 tuổi, coi như là một trong số ít người chưa trưởng thành trong lớp.
“Không... không sao.” Lucas cảm thấy mình mất mặt trước cô bé, vành tai đỏ bừng.
Trong trường bắn cũng để sẵn súng tương ứng, Lạc Tây lấy một khẩu súng ngắn theo thứ tự, băng đạn đã lắp sẵn trong lúc xoay người.
Ở đây có ba bàn thao tác, có thể cho sáu người luyện tập cùng lúc, mỗi người có thể chọn chế độ mình muốn.
Lạc Tây trực tiếp chọn bia di động laser.
Bốp bốp bốp –
Ba tiếng súng gần như phát ra cùng một lúc, tất cả đều trúng hồng tâm.
Thử cảm giác một chút, Lạc Tây đặt súng xuống rồi đổi sang khẩu tiếp theo, cả một quy trình chỉ mất 20 giây.
Có 12 loại súng ngắn, mỗi loại cô chỉ bắn ba phát, số liệu trên giáo trình lúc này kết hợp với thực tế, cô làm quen rất nhanh.
Súng tiểu liên và súng trường có nhiều phụ kiện phải lắp, nên chậm hơn nhiều, trước khi tan học cô vừa kịp thử hết tất cả các loại súng.
Lucas bên cạnh nhìn đến ngẩn người, đây là quái vật gì vậy? Bắn nhiều súng như thế mà không một phát trật, mà cô còn quen thuộc súng đến mức đáng sợ, lắp ráp gần như không cần suy nghĩ.
Bắn liên tục một tiếng đồng hồ, thể lực cũng tốt quá mức rồi!
Giáo viên vẫn còn ngủ gật, tiếng ngáy vang trời. Bị gọi dậy, ông lơ mơ: “Tan học rồi à? Về ngủ tiếp thôi.”
Bỏ lại câu đó, ông đứng dậy dụi mắt, sờ tường rồi đi ra ngoài.
Mọi người bất lực, đây thật sự là giáo viên dạy lớp A sao?
Lúc này đã 9:40, còn 20 phút nữa là hết giờ hoạt động, mọi người không dám chậm trễ, lần lượt về ký túc xá.
Một đêm ngủ ngon.
Sáng 5:30, tiết đầu tiên là lịch sử.
Watson còn đặc biệt đến kiểm tra một vòng, mặc dù trường học dùng định vị vòng tay để điểm danh.
Nhưng không chịu nổi có người xảo quyệt nhờ bạn đeo vòng tay hộ để lên lớp, còn mình thì ở ký túc xá ngủ.
Đi một vòng xong, Watson hài lòng rời đi.
Sáng nay chỉ có hai tiết, lịch sử và sinh vật, mỗi tiết hai tiếng. Hôm qua khai giảng nên xếp thêm một tiết của giáo viên chủ nhiệm.
Sau một buổi sáng học tập, Lạc Tây hiểu sâu hơn về khu an toàn và hành tinh này.
Chuyện về năng lực và biến dị thuộc dạng công khai nhưng chưa được truyền bá rộng rãi.
Tầng lớp trung lưu trở lên đều biết, nhưng đại đa số người dân tầng đáy vẫn còn trong trạng thái mơ hồ.
Những người chưa từng đi học không có cơ hội tiếp xúc với thông tin này từ trường học, công việc của họ hầu hết chỉ quanh quẩn trong một khu vực nhỏ của khu an toàn.
Dù họ có vất vả cho con cái đi học, thì trường học của dân thường cũng hiếm khi dạy những kiến thức này nữa. Vì đối với đại chúng bình thường, học rồi cũng chẳng dùng đến, cả đời cũng không ra khỏi cổng thành.
