Chương 66: Gil biến thái
Nicole và những người khác rất thông cảm với hoàn cảnh của Lạc Tây. Tiểu thư nhà giàu từ nhỏ được nuông chiều, nên gần như không bị đau bụng kinh do các yếu tố bên ngoài.
Trong bài kiểm tra cuối cùng, thầy Trương cuối cùng cũng không ngủ nữa.
Nội dung bài kiểm tra rất đơn giản: chọn ngẫu nhiên 20 loại vũ khí từ những loại đã học trong tuần, viết số liệu chi tiết và bắn trúng bia một lần. Mỗi khẩu súng có hai cơ hội, khoảng cách đến bia của các loại súng khác nhau.
Lạc Tây gần như rút trúng mọi loại súng. Cô nhanh chóng làm xong bài trên bảng điện tử, rồi lấy khẩu súng mình đã rút từ bức tường vũ khí và lần lượt bắn.
Chỉ cần một viên đạn, mỗi phát đều trúng tâm bia.
Thầy Trương đứng bên cạnh vuốt râu, gật gù: "Năng khiếu không tồi."
Bài kiểm tra kết thúc lúc 8:30. Nicole muốn mời Lạc Tây đi ăn cùng để thư giãn sau kỳ thi.
Lạc Tây do dự một chút rồi từ chối. Cô bây giờ chỉ muốn ngủ, rất muốn ngủ!
Bị từ chối, Nicole có vẻ hơi thất vọng. Lạc Tây không đi thì cô ấy cũng chẳng muốn đi nữa. Nhưng Tần Đinh Lan đã đồng ý đi ăn cùng mình rồi, bỏ rơi người ta thì không hay.
Ba người chia tay trên đường đến nhà ăn. Đi được một lúc, gần đến ký túc xá, Lạc Tây đột nhiên dừng lại: "Đừng bám theo nữa, tiếng bước chân to quá."
Trên con đường bê tông sáng đèn đường, từ trong dải cây xanh bên cạnh, một người bước ra.
Lạc Tây nhìn hai lần mới nhận ra là ai. Gil Newman. Anh ta đen quá, trong bóng tối ban đêm giữa cây cối thì thật sự không nhìn rõ.
"Có chuyện gì à?"
Đối mặt với người từng chỉnh mình, cô không có vẻ gì là vui vẻ.
Gil Newman giấu một tay sau lưng, do dự mãi không nói gì.
Lạc Tây không có thời gian chơi trò với anh ta, quay đầu bỏ đi.
"Này, tôi còn chưa nói xong mà!" Gil Newman nhanh chân đuổi theo. Thấy Lạc Tây vẫn không dừng lại, anh ta chỉ đành vừa đi vừa nói.
"Chuyện là... trước đây tôi trêu chọc cậu là sai, tôi xin lỗi, xin lỗi."
Dù không biết tại sao đối phương đột nhiên xin lỗi, nhưng lúc này Lạc Tây không muốn quan tâm: "Ồ."
Đối mặt với phản ứng lạnh nhạt như vậy, Gil Newman biết mình chắc chắn đã bị ghét. Anh ta cố nở một nụ cười, hàm răng trắng sáng như phát sáng trong đêm.
"Cậu giỏi đủ mọi mặt, cậu là người tôi khâm phục thứ hai!"
Lạc Tây bước nhanh hơn: "Ồ." Đầu óc người này có vấn đề.
Gil Newman gãi đầu. Bình thường thì người ta phải hỏi anh ta người khâm phục nhất là ai chứ nhỉ?
Thấy Lạc Tây càng đi càng nhanh, anh ta sải bước dài đuổi kịp. Anh ta nhiều lần bắt chuyện, Lạc Tây chỉ đáp lại bằng một tiếng "Ồ".
Thấy cô sắp vào ký túc xá nữ, Gil Newman cuối cùng cũng đưa bàn tay trái giấu kín ra.
Một hộp giữ nhiệt hình tròn màu hồng.
Lạc Tây đột ngột dừng lại, nghi ngờ nhìn anh ta. Thằng nhóc này có ý gì? Mình mới 14 tuổi, còn hắn chắc phải 19 rồi. Đây chẳng phải là biến thái sao?
Gil Newman bị Lạc Tây nhìn đến ngại ngùng, cúi đầu xấu hổ. Vì ngược sáng nên anh ta không thấy rõ sự khinh bỉ trong mắt cô.
"Tôi thấy chiều nay cậu có vẻ không khỏe, hình như là đau... đau bụng. Tôi đã tra trên mạng, lúc này có thể uống chút nước mật ong gừng nóng. Đây là tôi cố tình về ký túc xá nấu sau khi thi võ. Nếu cậu không chê thì có thể..."
Khi nói đến đau bụng, anh ta rất ngại, vành tai đỏ ửng. Tiếc là trời tối quá không nhìn rõ.
"Chê." Anh ta còn chưa nói hết câu, Lạc Tây đã không chút do dự bày tỏ sự ghét bỏ.
Anh ta ngạc nhiên ngẩng đầu. Mình có làm gì đâu, còn xin lỗi rồi, sao Lạc Tây vẫn chê mình?
Nhìn thấy tên cao hơn mình một cái đầu, Lạc Tây giơ hai tay lên, giơ hai ngón giữa thật to, sợ anh ta không thấy nên suýt chọc thẳng vào mặt anh ta.
"Đồ biến thái!"
Nói xong, Lạc Tây không ngoảnh đầu lại bước vào ký túc xá. Đầu óc người này đúng là có vấn đề.
Lạc Tây về đến phòng rồi mà Gil Newman vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Lần đầu tiên anh ta tốt với một đứa trẻ như vậy, không những bị chê mà còn bị coi là biến thái...
Các nữ sinh lớp A thỉnh thoảng đi ngang qua, thấy Gil Newman đứng dưới ký túc xá thì không khỏi tò mò nhìn. Chiếc hộp giữ nhiệt màu hồng trong tay anh ta đặc biệt nổi bật.
"Không phải chứ, lớp mình sắp có một cặp đôi nhanh vậy sao?"
"Chuyện lớn, chuyện lớn! Ai bị cái tên chỉ biết chạy bộ đó thích thì đúng là xui xẻo."
"Nhìn anh ta đứng lâu vậy rồi mà đồ vẫn chưa đưa được, chắc là cô gái đó không thích anh ta nhỉ?"
"Không biết nữa. Thôi chịu hết nổi rồi, để tôi lên hỏi thử."
Một cô gái gan dạ hơn trong nhóm chủ động tiến tới chỗ Gil Newman: "Này, cậu định tặng hộp giữ nhiệt này cho ai à? Để tôi giúp cho."
Gil Newman vốn đang thất vọng, nghe vậy do dự một chút rồi đưa hộp ra: "Phiền cậu, gửi cho Lạc Tây·Brenda là được."
Ai ngờ cô gái nghe thấy tên Lạc Tây, khuôn mặt vốn tươi cười lập tức xịu xuống, buông một câu "biến thái" rồi vội vàng chạy về chỗ bạn bè than thở.
"Anh ta là kẻ thích trẻ con, lại đi theo đuổi Lạc Tây mới 14 tuổi. Cái thế giới này điên rồi hay là tôi điên rồi."
"Ôi trời! Không ngờ anh ta lại là người như vậy."
...
Vừa về đến phòng, Lạc Tây nằm xuống giường, cuộn tròn người rồi từ từ ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, cô bị đánh thức bởi một mùi thơm.
Lúc này, bụng dưới của cô hơi đau âm ỉ, nhưng so với hôm qua thì đã đỡ hơn rất nhiều, không ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày.
Tiếng gõ cửa vang lên: "Lạc Tây, cậu dậy chưa? Tớ gọi đồ ăn ngoài rồi, ăn cùng nhé?"
Lạc Tây đi dép lê ra. Kể từ hai ngày đầu ăn cơm của Nicole, cô không ăn cùng cô ấy nữa. Hôm nay sao cô ấy lại rủ mình?
Mở cửa ra, trên bàn trong phòng khách đã bày sẵn những món ăn thơm phức, vẫn là món Trung, năm món một canh, cùng một ly sữa nóng. Nicole tuy là người da trắng nhưng lại đặc biệt thích đồ ăn Tung Của.
"Cậu còn đau không?" Cô chớp đôi mắt xanh to, quan tâm hỏi.
Lạc Tây thành thật trả lời: "Đỡ hơn nhiều rồi."
"Vậy thì tốt." Nói xong, Nicole kéo ghế ở bàn ăn ra, ra hiệu cho Lạc Tây ngồi xuống.
Thật bất thường. Nicole bình thường cũng khá lịch sự, nhưng cũng không đến mức kéo ghế cho mình.
"Cậu có gì thì nói thẳng đi. Giúp được thì tớ sẽ giúp." Coi như vì những món ăn này.
Bụng cô đang trống rỗng, kêu ọc ọc thúc giục cô mau đưa đồ ăn vào miệng.
Nicole kéo tay áo Lạc Tây, làm nũng lắc qua lắc lại nhẹ nhàng: "Tớ có thể bái cậu làm sư phụ không? Từ giờ đồ ăn của cậu tớ bao hết!"
Bao hết đồ ăn? Theo tiêu chuẩn ăn uống của cô ấy, trung bình một người một tháng chắc phải ít nhất 20 nghìn. Đây là một khoản tiền lớn...
Lạc Tây thừa nhận mình đã rung động: "Thành giao! Nhưng tớ chỉ dạy khi rảnh thôi, cậu chấp nhận được không?"
Nicole gật đầu như bổ củi: "Chấp nhận được!"
Được người đứng nhất toàn khối dạy mình cơ đấy, làm sao mà không chấp nhận được.
Điểm số sáng nay đã có. Lạc Tây đứng nhất với tổng điểm 399/400 của bốn môn.
Đây là điểm cao nhất trong lịch sử các kỳ thi tuần kể từ khi Học viện Liên Hợp thành lập! Thiên tài có thể xuất sắc ở một mặt nào đó, mỗi lần đều có người đạt 100 điểm một môn, nhưng người gần như đạt điểm tuyệt đối cả bốn môn thì đây là lần đầu tiên.
