Chương 10: Thì ra tinh hạch là như thế này sao
“A, ra là vậy à!” Sở Nặc có chút ngơ ngác. “Em tưởng trong tiểu thuyết em đọc, tinh hạch của xác sống đều ở trong đầu.”
“Tiểu thuyết tụi em đọc cũng thế.” Tiểu Bát cười hì hì nói.
“Ồ, các cháu… nhỏ vậy mà đã đọc tiểu thuyết xác sống rồi hả?” Cha Sở hỏi.
Bốn người Mộc Mộc, trông Mạc Ca có vẻ lớn tuổi nhất, chừng 25, 26 tuổi.
Tiểu Thất và Tiểu Bát nhìn như vừa mới trưởng thành, Mộc Mộc trông cỡ ngoài 20.
Cha Sở hơi ngạc nhiên.
Tính ra, tận thế 8 năm, 8 năm trước, Tiểu Thất và Tiểu Bát mới chỉ hơn 10 tuổi đầu.
Ông nhớ lúc Sở Nặc 10 tuổi toàn xem các loại truyện tranh.
“A, cháu quên mất đây là hơn 30 năm trước rồi.” Tiểu Bát ngượng ngùng cười.
“Chính thức giới thiệu, cháu tên Phó Vân, biệt danh Tiểu Bát, năm nay…” Nói đến đây, mặt Tiểu Bát nở nụ cười tinh nghịch, ngừng lại, “năm nay 39 tuổi.”
“Là người nhỏ tuổi nhất trong đội.”
Bốn người nhà Sở: ?
“3… 39 tuổi?!” Sở Nặc nhìn Tiểu Bát, mặt đầy vẻ không tin.
“Em cảm giác chị đang lừa em!” Trên mặt Sở Nặc hiện rõ mấy chữ lớn – ‘Đừng hòng coi em là ngốc!’
“Thật mà.” Tiểu Bát cười tươi như hoa, “Chị thề, chị tuyệt đối không lừa em.
“Sau khi xác sống bùng phát, dị năng giả ngoài việc thức tỉnh đủ loại dị năng, thay đổi lớn nhất chính là trở lại tuổi thanh xuân.”
“Trở lại tuổi thanh xuân?” Bốn người nhà Sở ngạc nhiên.
“Hay nói là, chức năng cơ thể được thanh lọc.” Mộc Mộc đứng bên giải thích.
“Đúng vậy, ngoài thức tỉnh dị năng, cơ thể chúng tôi đều có mức độ thay đổi khác nhau.”
“Không chỉ ngoại hình thay đổi, thể năng, sức mạnh v.v… đều tiến hóa đến mức độ lớn.”
“Ngoại hình trẻ lại, tâm thế tự nhiên cũng trẻ theo, haha.”
Lúc Tiểu Bát nói, trông chị thật sự như một thiếu nữ 18 tuổi, tràn đầy sức sống.
Bốn người nhà Sở không khỏi ghen tị, già mà trẻ lại, trở về tuổi thanh xuân – đó là ước mơ của biết bao người, không, nên nói là mơ tưởng hão huyền.
“Thực ra em có một câu hỏi rất tò mò.” Sở Thừa cũng không nhịn được chen vào, “Nghe nói, năm 2035, tuổi thọ trung bình của con người sẽ đạt 95 tuổi?”
“Không, hình như phải đến năm 45 mới đạt?” Tiểu Thất nói xong không chắc chắn nhìn Mộc Mộc, Mộc Mộc gật đầu.
“Đúng vậy, năm 45 mới đạt 95 tuổi.” Mạc Ca ít nói bổ sung.
“Cuối năm 43, y thuật có một đột phá lớn, chúng tôi đã chiến thắng ung thư.”
“Woa, quả nhiên tương lai ung thư sẽ bị đánh bại!” Sở Nặc vui mừng reo lên.
“Vậy… tuổi thọ trung bình 95 tuổi thì…” Cha Sở ngập ngừng, “mọi người mấy tuổi nghỉ hưu?”
“Nam 80, nữ 75.” Mạc Ca nói.
Cha Sở: Thôi, cũng chẳng muốn sống tới 95 tuổi nữa.
“Nếu xác sống bắt buộc phải tim và não đều nguyên vẹn, thì số lượng chắc không nhiều lắm nhỉ?” Sở Thừa nghĩ điều kiện biến dị khác với hiểu biết của mình, liền hỏi.
“Cũng không.” Mạc Ca tiếp tục phổ cập, “Thức ăn của xác sống tuy vẫn là nội tạng, nhưng tốc độ biến dị rất nhanh.”
“Sau khi bị nhiễm, nhanh nhất 5 giây, chậm nhất 10 giây chắc chắn biến dị.”
“Trừ khi bị đám xác sống tấn công, nếu không rất ít khi não và tim bị phá hủy.”
“Hơn nữa dân số cơ sở của chúng tôi cũng lớn hơn nhiều, năm trước khi tận thế đến, tổng dân số Tung Của đã vượt quá 3,5 tỷ.”
“Vậy dị năng của mọi người thăng cấp là cần hấp thụ tinh hạch à?” Câu hỏi của Sở Nặc giống như kiểm chứng những gì cô đọc trong tiểu thuyết.
“Không cần.” Mộc Mộc lắc đầu, “Dị năng thăng cấp là tự nhiên, thuần thục rồi sẽ càng ngày càng lợi hại.”
“Vậy tinh hạch có tác dụng gì?”
“Chủ yếu dùng làm nguồn động lực.” Tiểu Thất giơ tay nói, “Cũng dùng làm tiền tệ lưu thông.”
“Nguồn động lực?” Mẹ Sở khá hứng thú với cái này.
“Đúng, sau khi xác sống xuất hiện khoảng nửa năm, căn cứ nghiên cứu ra một loại lò động lực mới, có thể dùng tinh hạch để vận hành.”
“Em có mang theo một cái lò di động, chạy bằng năng lượng tinh hạch.”
“Dì… à không, chị có muốn xem không?” Tiểu Thất nhìn mẹ Sở hỏi.
Mẹ Sở: …
“Cho phép hỏi một câu, Tiểu Thất năm nay bao nhiêu tuổi?” Mẹ Sở im lặng một lúc rồi hỏi.
“Em năm nay 41, Mộc Mộc 49, Mạc Ca… 56.” Tiểu Thất tuôn ra như bắn ngô, nói hết tuổi mọi người.
“Woa, hoàn toàn không nhìn ra!” Sở Nặc trầm trồ, “Em cứ tưởng mọi người còn nhỏ hơn em cơ.”
“Người thường không có dị năng thì sẽ không trẻ lại đúng không?” Sở Thừa hỏi.
“Không.” Mộc Mộc lắc đầu, “Phải là dị năng giả.”
Phía bên kia, mẹ Sở đã bắt đầu nghiên cứu cái lò nhỏ mà Tiểu Thất lấy ra, chạy bằng tinh hạch.
Cái lò này nhìn giống lò gas kiểu cắm trại thường dùng năm 2023.
Chỉ khác chỗ bình gas được thay bằng một cái hốc hình vuông, phía trên hốc là một cái nắp hơi giống nắp nồi áp suất.
“Tinh hạch bên tụi em không phân cấp như trong tiểu thuyết, chỉ có một loại, nên tính theo trọng lượng.”
“Kích thước tinh hạch của xác sống hoàn toàn khác nhau, có con chỉ có một viên, có con có vài viên.”
“Có viên rất to nhưng ít năng lượng, có viên rất nhỏ nhưng dùng được lâu.”
“Mỗi viên tinh hạch cung cấp bao nhiêu năng lượng rất ngẫu nhiên, không cố định, nên chênh lệch khá lớn.”
“Trước đây ai cũng dùng tinh hạch trực tiếp, nhưng rất bất tiện, sau đó căn cứ nghiên cứu ra kỹ thuật nén.”
“Các căn cứ thống nhất quy cách, tinh hạch sau khi nén, mỗi loại kích thước và năng lượng chứa đều như nhau.”
“Căn cứ nén giúp sẽ thu phí thủ tục nhất định, dao động từ 10% đến 15%.”
“Cũng có thể tìm tư nhân, phí thủ tục thấp hơn, nhưng không ổn định lắm, có cái phát nổ.”
“Tinh hạch sau khi nén gọi chung là khối động lực.”
“Nhưng cũng có thể dùng trực tiếp tinh hạch, nên mỗi loại công cụ cần tinh hạch làm nguồn động lực đều có khe cắm tinh hạch.”
“Thường thì cái lò này, khối động lực 50g có thể dùng một tháng.”
Tiểu Thất nói hăng say, mô tả rất chi tiết, còn biểu diễn luôn, lấy nồi nhỏ chuyên dụng nấu một nồi nước ngay tại chỗ.
Tốc độ nấu nước nhanh hơn năm 2023 gần một nửa.
Ngọn lửa khi cháy không phải màu cam ấm áp, mà là màu trắng hơi trong suốt, nhìn lạnh lẽo, nhưng rất đẹp.
Không có khói, cũng không có mùi gì, còn có gì khác không, bốn người nhà Sở cũng không biết.
“Nghỉ ngơi đủ rồi, tụi tôi nên đi thôi.” Mộc Mộc nhìn thời gian, đã qua khá lâu.
“Ông chủ, nhà anh có thể bán cho tụi tôi ít đồ ăn không?” Mộc Mộc đứng dậy nói.
“Nhưng tụi tôi không có tiền của bên này, anh xem có thể đổi bằng thứ khác không?”
Sở dĩ Mộc Mộc dám hỏi, cũng vì thấy mẹ Sở rất hứng thú với tinh hạch, nên thử xem sao.
“Có thể được, nhưng tụi em không chắc mọi người có mang đi được không.” Sở Nặc nhăn mặt nói.
Lần trước khi Tử Khang bọn họ rời đi, ngoại trừ đồ đã ăn vào, chẳng mang đi được thứ gì, băng gạc băng vết thương cũng bị bỏ lại.
Sở Nặc bây giờ cũng không biết, rốt cuộc là do họ đưa tiền không đủ, hay là siêu thị không cho mang ra ngoài.
