Chương 29: Đếm ngược giao dịch
Trung tâm y tế có một cửa chính quay ra ngã tư, một cửa khác thông thẳng vào siêu thị.
Vốn dĩ lúc xây dựng, có một bức tường đã được ghép liền, chỉ cần mở thêm một cái cửa là xong.
Do đó, bố cục của siêu thị đã thay đổi hoàn toàn: bức tường bên trái được gia cố, mở thêm một cửa nối với bệnh viện.
Phía bên phải, trong kế hoạch tương lai cũng sẽ trở thành một cánh cửa. Phòng làm việc đặt máy chủ ở tầng một được ngăn cách bằng loại kính mới chế tạo từ quặng lam mà Airey từng dùng để giao dịch.
Quầy thu ngân vẫn ở cửa, gần như giống trước đây, chỉ mở rộng một chút, đủ cho năm người làm việc cùng lúc.
Toàn bộ khu vực còn lại biến thành khu nghỉ ngơi, với rất nhiều ghế sofa, bàn ghế.
Kệ hàng các thứ đều được chuyển lên tầng hai, ba, bốn. Kho hàng được xây phía sau siêu thị.
Thiết bị giám sát được nâng cấp toàn bộ, ngoại trừ nhà vệ sinh, không góc chết nào không được giám sát 360 độ.
Nút báo động khẩn cấp có ở khắp nơi, cứ cách một mét lại có một cái, kết nối trực tiếp với trung tâm giám sát của quân đội.
Toàn bộ phố đi bộ vẫn bị phong tỏa, các ngã tư đều có lính canh gác. Con phố này từ nay không còn mở cửa cho công chúng nữa.
Những người khác trong gia đình họ Sở đã trở lại vị trí công việc của mình, còn Sở Nặc thì từ nay làm việc hết ở siêu thị.
Nói về loại kính mới này, phải công nhận là nó tiện lợi không thể tả, không chỉ đơn giản là chống lạnh giữ ấm như Airey nói.
Loại kính mới này có thể tự động điều chỉnh nhiệt độ và độ ẩm trong phòng, còn cách ly được 99% mùi lạ và chất độc hại trong không khí.
Nghĩa là cho dù bên ngoài có cháy rừng, chỉ cần ở trong căn phòng này thì chẳng có vấn đề gì cả.
Độ bền của loại kính mới này hoàn toàn không thể so sánh với bất kỳ vật liệu nào hiện có trên Lam Tinh. Chống đạn gì đó chỉ là chuyện nhỏ.
Khi thử nghiệm, đạn xuyên giáp cũng không thể để lại một vết xước nào trên đó.
Dù lượng kính mới này không nhiều, nhưng mỗi tầng của siêu thị đều làm một phòng như vậy, dùng làm nơi sơ tán khẩn cấp.
Cánh cửa nối siêu thị và trung tâm y tế cũng được làm từ loại kính mới này, rất an toàn.
Một khi có kẻ nguy hiểm nào xuất hiện trong siêu thị, cửa đóng lại là bệnh viện an toàn ngay.
Sau khi trung tâm y tế và siêu thị kết nối, Sở Nặc đã cập nhật ngay bản vẽ siêu thị trên hệ thống.
Có nhà nghiên cứu làm thử nghiệm, xem thử sau khi kết nối, toàn bộ trung tâm y tế có trở thành môi trường vô trùng nhờ tính năng của hệ thống không.
Nếu vậy thì thật sự có thể giải quyết rất nhiều vấn đề trong nghiên cứu và y tế hiện nay.
Đáng tiếc là kết quả không như mọi người tưởng, virus và vi khuẩn vẫn tồn tại.
Sở Nặc lại đi hỏi kỹ tổng đài mới biết, hóa ra cái gọi là 'tiêu độc' của hệ thống không phải là biến nơi này thành vô trùng.
Mà là khi người từ 'dị thế giới' đến, sẽ loại bỏ virus và vi khuẩn trên cơ thể họ.
Khi người 'dị thế giới' rời đi, sẽ loại bỏ virus và vi khuẩn mà họ đã nhiễm phải ở thế giới thực.
'Vậy nếu một người cổ đại đến đây tiêm vắc-xin uốn ván, khi rời đi, vắc-xin có mất tác dụng không?'
Sau khi Sở Nặc hỏi câu này, hệ thống im lặng rất lâu.
'Không đâu.' Khi Sở Nặc nhận được hồi đáp, đã ba tiếng đồng hồ trôi qua. 'Đây là nội dung giao dịch, hơn nữa vắc-xin đã được tiêm vào cơ thể, không thể ảnh hưởng đến thế giới của đối phương.'
'Ngoại trừ tiêm vắc-xin và điều trị thông thường, virus và vi khuẩn bị cấm mua bán!'
'Ai lại đi mua bán mấy thứ đó chứ.' Sở Nặc bất lực tắt cửa sổ trò chuyện với tổng đài.
·
Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, thời gian đã trôi qua một tháng rưỡi, hàng hóa bổ sung mới cũng đã được đặt vào siêu thị.
Ngoài Sở Nặc và một số nhà nghiên cứu đã ở đây từ trước, còn có thêm nhiều đồng nghiệp mới.
Đều là những nhân tài xuất sắc được tuyển chọn từ nhiều lĩnh vực, lý lịch trong sạch và đã ký kết thỏa thuận bảo mật cấp cao nhất.
Một ngày trước khi kênh kết nối mở ra, tất cả nhân viên đã đến siêu thị.
Trước khi đến siêu thị, họ thậm chí không biết mình sắp làm gì, chỉ biết đó là một dự án mới mà nhà nước rất coi trọng, cấp bảo mật còn cao hơn cả nghiên cứu phát triển thiết bị hàng không vũ trụ.
Ngày hôm đó chủ yếu là để thông báo công việc sau này và cho mọi người làm quen với nhau, vì sau này sẽ cùng làm việc.
Vì các nhân viên này được điều động từ khắp cả nước, thậm chí có cả người được triệu hồi từ nước ngoài.
Nên họ đã trưng dụng một ký túc xá của một trường đại học gần siêu thị nhất để cho họ ở, hàng ngày đi làm về đều có lính mang súng đạn thật hộ tống.
'Được rồi, mọi người đã đến đông đủ, tôi xin phép có đôi lời.' Một cụ già mà Sở Nặc chỉ từng thấy trên tivi lên tiếng.
'Xin chào mọi người, tôi là Hồ Tấn Thanh, Viện trưởng đương nhiệm của Viện Hàn lâm Khoa học Tung Của.'
'Tôi biết mọi người đều rất thắc mắc, rốt cuộc các bạn đến đây để làm gì.'
'Vậy bây giờ tôi sẽ giải đáp cho mọi người.'
Nói xong, trợ lý của Viện trưởng Hồ tiến lên bật máy chiếu và kết nối máy tính.
'Mọi người đều là những người xuất sắc trong các ngành nghề khác nhau, đến đây cũng đã trải qua nhiều vòng sát hạch.'
'Chủ đề dự án lần này của chúng ta chính là -- Xuyên không!'
Vừa dứt lời, bên dưới vang lên tiếng thốt lên ngạc nhiên râm ran.
'Cái gì? Chẳng lẽ nhà nước đã nghiên cứu ra phương pháp xuyên không rồi sao?'
'Nhưng mà sao dự án như vậy lại được tiến hành ở cái nơi này? Lẽ ra phải ở chỗ kín đáo và an toàn hơn chứ?'
'Tôi trước đây là lính đặc chủng, tôi cũng không biết nghiên cứu!'
'Hay là định đưa chúng ta đi xuyên không?'
Mọi người đều không kìm được bàn luận, Viện trưởng Hồ cũng không ngăn, chỉ mỉm cười nhìn mọi người.
'Hừm, được rồi, mọi người trật tự.' Khi thấy mọi người thảo luận đã gần xong, Viện trưởng Hồ mới lên tiếng. 'Mọi người xem trước đoạn phim này, xem xong chúng ta sẽ thảo luận.'
Tiếp theo, trợ lý của Viện trưởng Hồ chiếu đoạn phim giám sát đã được sao lưu trước đó trong siêu thị, nhưng đã được biên tập, chỉ chiếu một số nội dung quan trọng.
'Trời ơi! Xác sống!! Dị năng!!!'
'Tề Thiên Đại Thánh???'
'Hahaha, lấy trẻ con ra trả tiền kìa.'
'Hai người màu trắng đó trông không được thông minh lắm...'
Lần này được điều động đến đều là những người dẫn đầu trong thế hệ trẻ, ngoại trừ Viện trưởng Hồ chủ trì công việc.
Vì vậy khi xem đoạn phim giám sát, mọi người đều không nhịn được mà thốt lên ngạc nhiên.
'Đây... đây đều là thật sao? Không phải ghép hình chứ?' Một chị gái ngạc nhiên hỏi.
Viện trưởng Hồ không thấy việc họ vừa xem vừa thảo luận có vấn đề gì, vì ngay cả ông, mỗi lần xem cũng đều sốc.
'Tất nhiên là không rồi.' Viện trưởng Hồ lắc đầu. 'Bây giờ xin giới thiệu với mọi người nhân vật chính của sự kiện xuyên không lần này -- Sở Nặc.'
Sở Nặc nghe Viện trưởng Hồ gọi tên mình, vội vàng đứng dậy đi tới trước mặt Viện trưởng Hồ.
'Xin chào mọi người, tôi là Sở Nặc, rất vinh hạnh sau này được cùng mọi người làm việc.'
Cùng lúc đó, trợ lý của Viện trưởng Hồ cũng phát tài liệu chi tiết hơn cho mọi người.
