Chương 31: Một mớ hỗn độn
Mọi người lại đề phòng chờ thêm một lúc, thấy tạm thời không ai đến nữa, mới quay lại xử lý những kẻ vừa bị còng tay.
"Xin các người hãy tha cho con gái tôi! Con bé thực sự chẳng có bao nhiêu thịt đâu, nó mới bốn tuổi thôi!"
"Hu hu hu, mẹ ơi! Mẹ!"
"Thả tôi ra! Mau thả tôi ra! Coi chừng tôi bắt các người gánh hết hậu quả đấy!"
"Anh trai tôi là trưởng căn cứ, các người dám bắt tôi!"
"Tôi đưa hết đồ tiếp tế cho các người, xin đừng giết tôi!"
Trong siêu thị đủ mọi loại tiếng động: cầu xin, khóc lóc, đe dọa, chửi bới!
"Im hết đi!" Quan Dần bị ồn ào đến nhức cả đầu, không nhịn nổi gầm lên một tiếng.
Đám đông im lặng một lúc, rồi lại ồn ào trở lại.
"Ai muốn cơm tự sôi không?" Sở Nặc lên tiếng, giọng không lớn nhưng đám người kia vẫn nghe rõ ràng. "Không được phát ra thêm tiếng động nào nữa, tôi sẽ cho các người cơm tự sôi."
Sở Nặc nói xong, đám người đó nhìn cô và những thùng cơm tự sôi chất đầy trên bàn trước mặt, lập tức im phăng phắc.
"Phù, cuối cùng cũng yên tĩnh rồi." Quan Dần khẽ nhếch mép, "Ồn ào đến nỗi đầu tôi sắp nổ tung."
"Được rồi, bây giờ có ai tình nguyện ra trả lời câu hỏi của tôi không?" Sở Nặc lấy ra một hộp mì gói, lắc lư, "Ai chủ động trả lời câu hỏi của tôi sẽ được thêm một hộp mì gói."
"Tôi! Tôi tình nguyện!"
"Nhìn em đi chị, nhìn em này!"
"Chọn em, chọn em! Căn cứ chúng em không ai tám chuyện giỏi hơn em đâu, người ta biết em biết, người ta không biết em cũng biết."
Cô gái đã dùng quả cầu lửa đập vào Quan Dần tuy không nói gì, nhưng trong mắt có chút dao động, như đang chờ Sở Nặc chủ động hỏi cô ta.
Nhưng bây giờ quyền chủ động nằm trong tay Sở Nặc, cô mới không chiều theo ý mấy người này.
Không chịu hạ mình xuống, thì hãy nhìn người khác hưởng lợi vậy.
Sở Nặc suy nghĩ một lát, chọn người đã nói mình biết hết mọi chuyện.
"Anh tên gì? Bao nhiêu tuổi?" Sở Nặc hỏi, bên cạnh một cô gái chăm chú ghi chép.
"Tôi tên Lâm Côn, năm nay 55 tuổi." Lâm Côn nói xong, mọi người đều khẽ nhếch mép.
Chắc hẳn Lâm Côn là người đã thức tỉnh dị năng, nếu không thì 55 tuổi làm sao trông trẻ như chỉ mới ngoài 20 được.
Tuy nhiên Sở Nặc cũng không hỏi anh ta thức tỉnh dị năng gì, vì còn nhiều người khác ở thế giới tận thế.
"Bây giờ là năm thứ mấy của tận thế?"
Lâm Côn ngờ vực quan sát Sở Nặc và mọi người, nhưng vẫn ngoan ngoãn tiếp tục trả lời câu hỏi.
"Năm thứ 12 của tận thế." Lâm Côn nói.
"Căn cứ A656 còn không?" Khi Mộc Mộc và những người kia đến là năm thứ 8 của tận thế, lúc đó họ nói Tung Của chỉ còn lại một căn cứ A656.
"Còn." Lâm Côn vẫn không nhịn được hỏi, "Sao các chị biết căn cứ A656 mà lại không biết bây giờ là năm thứ mấy của tận thế?"
"Cái này tôi sẽ trả lời anh sau." Sở Nặc tiếp tục hỏi, "Anh kể tôi nghe trước, làm thế nào anh đến được đây?"
"Tôi và đội của tôi hôm nay ra ngoài tìm kiếm vật tư. Tôi trực ca đầu đêm."
"Đột nhiên thấy một cửa hàng sáng đèn, bèn gọi đồng đội cùng đến xem thử.""Ai là đồng đội của anh?" Quan Dần lên tiếng.
"Tôi!"
"Tôi!"
"Và tôi nữa." Ba người trong đám đông lần lượt lên tiếng.
"Các người cũng thấy cửa hàng sáng đèn rồi bước vào à?" Sở Nặc hỏi những người khác.
Phần lớn mọi người đều trả lời câu hỏi của Sở Nặc, số ít không nói gì, nhưng tình hình chắc cũng tương tự.
"Cha mẹ của mấy đứa nhỏ này đâu?" Sở Nặc lại hỏi.
Mấy đứa trẻ được để riêng sang một bên. Sở Nặc hỏi xong, lần lượt có người ra nhận con.
"Cháu bé, ai đưa cháu đến đây?" Một cậu bé đứng một mình cô đơn bên cạnh.
"Họ!" Cậu bé run run chỉ tay vào người đàn ông đang bị chĩa súng vào đầu.
"Họ đều là ác quỷ, ác quỷ ăn thịt người!" Cậu bé vừa khóc vừa nói, "Đêm nay họ định ăn thịt cháu, nhưng cháu đã lén trốn thoát."
"Rồi cháu thấy ánh đèn, định vào cầu cứu, họ liền đuổi theo cháu vào cùng."
Nghe cậu bé nói, sắc mặt mọi người trong siêu thị đều thay đổi, kể cả những người đến từ thế giới tận thế.
Trong thế giới tận thế, họ không phải chưa từng nghe chuyện người ăn thịt người, nhưng mỗi lần nghe vẫn cảm thấy rất khó chịu.
"Đồ súc sinh!" Một anh chàng trong tổ an ninh nghiến răng, nện mạnh báng súng vào mặt người đàn ông.
"Xì! Giả vờ làm người tốt à!" Người đàn ông nhổ ra một bãi nước bọt lẫn máu, "Đã là năm thứ 12 của tận thế rồi, các người sống sung sướng thế này, bảo các người chưa từng ăn thịt người tôi không tin!"
"Ăn thịt người thì sao? Không ăn thì tôi không sống được!"
"Mấy thằng nhóc không có dị năng, sống chỉ là gánh nặng, tôi đang giúp chúng giải thoát đó!"
"Viện trưởng Hồ, xử bắn đi!" Quan Dần nghiến răng.
Viện trưởng Hồ có chút do dự, sự việc không xảy ra ở thế giới thực, làm vậy có thích hợp không?
"Thường ngày các anh xử lý loại người này trong tận thế thế nào?" Sở Nặc hỏi.
"Giết chứ sao nữa." Lâm Côn nhìn người đàn ông với vẻ chán ghét, "Toàn là rác rưởi."
"Một thùng bánh quy nén." Sở Nặc suy nghĩ rồi nói.
"Để tôi." Cô gái từng dùng quả cầu lửa đập vào Quan Dần lên tiếng.
Mọi người lập tức hiểu ý Sở Nặc, chuyện của thế giới tận thế, tốt nhất để người thế giới tận thế giải quyết.
Quan Dần bước tới tháo còng tay cho cô gái. Cô gái bước đến trước mặt người đàn ông, lòng bàn tay chậm rãi tụ lại một quả cầu lửa.
"Họ Lưu, mày cũng có ngày hôm nay." Cô gái nói xong, một quả cầu lửa nện mạnh vào người đàn ông.
Người đàn ông không còn vũ khí, hai tay lại bị còng sau lưng, hoàn toàn không có khả năng chống cự.
Chỉ còn những lời chửi rủa đầy tục tĩu xen lẫn tiếng rú thảm thiết, rồi bị ngọn lửa của cô gái thiêu rụi.
Ngọn lửa tắt, trên mặt đất chỉ còn lại một chiếc còng tay thủy tinh màu xanh nhạt.
"Chị ơi, cuối cùng em cũng báo thù cho chị rồi." Cô gái rơi nước mắt, siết chặt mặt dây chuyền trên cổ.
Những đồng bọn còn lại của người đàn ông im thin thít như gà con, không dám phát ra một tiếng động, thậm chí không dám ngẩng đầu.
"Có thể giao mấy người này cho tôi xử lý không?" Cô gái lau nước mắt, chỉ vào những người còn lại.
"... Được." Suy nghĩ một lát, Sở Nặc gật đầu.
Hơn mười phút sau, 36 người trong siêu thị chỉ còn lại 30.
Sau khi làm xong tất cả, cô gái bước tới trước mặt Quan Dần, đưa hai tay chụm lại.
"Được rồi, các anh có thể còng tay tôi lại."
Khi Quan Dần đã còng tay cô gái xong, một cô gái khác bắt đầu công tác phổ cập kiến thức.
"Bây giờ là năm 2023, có nghĩa là các anh chị đã xuyên không về quá khứ..."
Một đoạn ngắn gọn đã nói rõ tình hình.
"Lại có thể xảy ra chuyện như thế này sao." Lâm Côn lẩm bẩm, "Việc này còn ly kỳ hơn cả tận thế giáng lâm."
"Xin... xin hỏi, ở đây có thuốc men không?"
"À, tiếc là chúng tôi chỉ có thể ở đây 24 tiếng thôi."
"Cổng thông đạo này mở không định kỳ à? Vậy vị trí có thay đổi không?"
