Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Siêu Thị Vạn Giới: Ta Nộp Hệ Thống Cho Quốc Gia, Chấn Động Chư Thiên > Chương 41

Chương 41

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 41 có bản audio.

Chương 41: Yêu Bộ Lũy

 

"Thì ra là vậy." Sở Nặc cuối cùng cũng hiểu thêm một chút về thế giới tu tiên.

 

"Hiện giờ thế giới bên tụi tôi hầu như chẳng ham muốn gì, ngoại trừ đồ của các chị." Bạch Kỳ nghiêm túc nói.

 

"Ha ha, cảm ơn các anh đã thích nhé." Sở Nặc rất vui.

 

Nếu thật sự như Bạch Kỳ nói, thì lần giao dịch này chắc chắn sẽ thu hoạch được nhiều.

 

"Anh xem thử muốn ăn gì trước đi." Sở Nặc mời Bạch Kỳ, "Lát nữa anh muốn gì cứ lấy rồi tính tiền là được."

 

"Linh thạch, thảo dược, đan dược, đồ anh rèn, chỉ cần là đồ của thế giới bên anh đều được."

 

"Th... thật sao?" Bạch Kỳ ngạc nhiên, "Gì cũng được hả?"

 

"Em mm... đồ sống thì không." Sở Nặc suy nghĩ rồi nói.

 

"Tôi có mấy cái phi tiêu tự rèn, chị xem được không?" Bạch Kỳ lấy từ trong túi ra 6 cái phi tiêu.

 

Trông khác với phi tiêu chơi ở thế giới hiện thực, ngoại hình nghiêng về kiểu trong phim võ hiệp hơn.

 

Phần đuôi phi tiêu còn được quấn chỉ đỏ để trang trí, mỗi cái còn buộc một cái nút dây khác nhau, đẹp mê ly.

 

"Đẹp quá, như tác phẩm nghệ thuật vậy." Sở Nặc khen một câu.

 

"Cái này tôi tự phát minh, gọi là Truy Hồn Tiêu, chất liệu làm từ Huyền Ngọc, một loại ngọc có kết cấu như sắt."

 

"Mỗi cái phi tiêu đều có khả năng tự động truy kích, chị nhìn cái nút dây ở đuôi nè."

 

"Mỗi lần dùng, màu nút dây sẽ nhạt đi một chút, đến khi nút dây trắng hẳn thì mất khả năng truy tung."

 

"Hơn nữa, chị phóng ra một cái, những cái còn lại đều có thể cảm ứng được vị trí của nó."

 

"Tóm lại bên tụi tôi, không bị giới hạn khoảng cách, tôi không biết ở thế giới của chị có vậy không."

 

Bạch Kỳ quả là thợ rèn, nói về vũ khí cứ như nước vỡ bờ.

 

"Ghê vậy!" Sở Nặc cầm phi tiêu mê mẩn, "Nhưng cái này sát thương cao không?"

 

"Ừm... cũng tạm được." Bạch Kỳ suy nghĩ, "Tóm lại có thể xuyên qua một cái cây to thế này."

 

Bạch Kỳ vừa nói vừa dùng tay khoanh một vòng tròn cỡ quả bóng rổ.

 

"Mạnh vậy ư?!" Sở Nặc sững sờ, ở Lam Tinh đây đã là sức xuyên phá rất ghê rồi.

 

"Vậy mà đã ghê? Vậy chị chưa thấy đồ của sư huynh tôi rèn." Bạch Kỳ mặt đầy tự hào khi nói về sư huynh mình.

 

"Tiểu Nặc, a!!!!" An Hoài vừa gọi tên Sở Nặc xong đã kêu thảm thiết.

 

Sở Nặc giật mình, vội quay lại, chỉ thấy An Hoài như quả bóng trên mặt băng, trượt đi xa tắp.

 

Như thể ma sát mất tác dụng trên người An Hoài.

 

An Hoài nằm trên sàn, cứ thể trượt thẳng về phía Sở Nặc và Bạch Kỳ.

 

Trong tích tắc, Bạch Kỳ nắm áo khoác của Sở Nặc, co chân nhảy lên, nhảy lên một cái bàn gần đó.

 

Còn An Hoài sau khi đâm đổ mấy cái bàn thì cuối cùng cũng dừng lại.

 

"An Hoài, anh sao rồi?" Sở Nặc sốt sắng nhảy khỏi bàn định xem tình hình của An Hoài.

 

"Đừng! Đừng xuống!" An Hoài chưa nói hết, Sở Nặc đã nhảy xuống.

 

"Á!" Khoảnh khắc tiếp đất, Sở Nặc cảm thấy như mình đạp phải mặt băng có nước.

 

Cả người không kiểm soát được trượt ngã, Sở Nặc định chống tay, nhưng căn bản không chống nổi.

 

"Sao sàn trơn thế." Sở Nặc cố đứng dậy bằng cả tay chân cả buổi, hoàn toàn không thể đứng lên.

 

"Tôi cũng không biết, a! Đau chết tôi mất." An Hoài nằm dưới sàn tuyệt vọng.

 

"Lúc nãy anh gọi em làm gì?" Sở Nặc nhớ lại giọng An Hoài gọi mình rất gấp.

 

"Siêu thị bên đó xảy ra chuyện rồi, không biết dưới sàn dính thứ gì, mấy người bị dính chặt dưới đất không động đậy được."

 

"Viện trưởng Hồ bảo tôi qua gọi em xem thử, có phải hệ thống hỏng gì không."

 

"Á! Tôi biết rồi." Bạch Kỳ nghe hai người nói, mặt đầy hối hận. "Là chất nhầy của Manh Manh."

 

"Hả? Ý gì?" Sở Nặc nằm dưới sàn hỏi.

 

Đừng hỏi sao không đứng dậy, cười chết mất, căn bản không đứng nổi, tay chống không lên.

 

"Manh Manh là yêu Bộ Lũy, chất nhầy của yêu Bộ Lũy không màu không mùi, là một loại keo siêu dính."

 

"Nhưng nếu khô hẳn thì sẽ trở nên cực kỳ trơn, giọt nước cũng không bám được."

 

"Bên tụi tôi, đường chính đều lát bằng Vọng Nguyệt Thạch, chất nhầy của yêu Bộ Lũy không ảnh hưởng được."

 

"Vậy nên tôi nhất thời quên béng mất, thật xin lỗi nhé."

 

Sở Nặc đầy vạch đen, chẳng phải đây là siêu keo cực mạnh sao.

 

"Vậy có cách nào tẩy nó không?" An Hoài hỏi.

 

Lúc này dưới sàn siêu thị có mấy người bị dính, ngoài nhân viên còn có khách hàng.

 

Còn có một chị nghiên cứu viên, bị dính ngay lúc mất thăng bằng ngã.

 

Giờ cả người chị ấy bị dính dưới sàn với tư thế cực kỳ méo mó, không nhúc nhích được.

 

Còn Sở Nặc, nằm dưới sàn nhà ăn căn bản không dậy nổi.

 

An Hoài thì bị văng ra khỏi khu vực mất ma sát, nhưng căn bản không dám động.

 

Chất nhầy của Manh Manh sau khi khô, mắt thường không nhìn ra, An Hoài sợ mình lại bước vào khu vực đó.

 

"Được được." Bạch Kỳ vội nói, "Lấy Vọng Nguyệt Thạch nghiền thành bột trộn nước rắc lên là được."

 

"Tôi có chuẩn bị sẵn đây, tôi đi xử lý ngay."

 

Từ khi Bạch Kỳ nuôi Manh Manh, bị dính hoặc trượt ngã cũng không phải một hai lần, kinh nghiệm xử lý rất phong phú.

 

Chỉ thấy Bạch Kỳ lấy từ ba lô ra một ống tre, trên ống có một cái giống vòi sen.

 

Bạch Kỳ cầm ống tre lắc vài cái, chỗ vòi sen bắt đầu phun ra sương nước cực kỳ mịn.

 

Không ngoa chút nào, sương nước phun ra trông như máy phun sương, một mảng trắng xóa.

 

Nhanh chóng, dưới tác dụng của sương nước, Sở Nặc cảm thấy mặt sàn gần mình như đổi màu, hơi hồng hồng.

 

"Được rồi." Bạch Kỳ nhìn mặt sàn đã đổi màu, nhảy khỏi bàn kéo Sở Nặc dậy.

 

"Mọi người ổn không? Có cần tìm thầy thuốc xem không?" Bạch Kỳ lo lắng hỏi Sở Nặc và An Hoài.

 

"Không sao, không vấn đề gì lớn." An Hoài cử động tay chân, cảm thấy không sao.

 

"Em cũng không sao, chỉ bị ngã một cái thôi." Sở Nặc lén xoa mông.

 

"Vậy anh chị nghỉ ngơi đi, em sang siêu thị xử lý mấy người bị dính." Bạch Kỳ cầm bình xịt nhỏ đi sang siêu thị.

 

"Đồ tốt đấy!" An Hoài mắt sáng lên, "Xem có kiếm được ít nào không."

 

"Lát anh hỏi thử đi." Sở Nặc nhìn vết bầm trên trán An Hoài hơi lo, "Anh thật sự không sao chứ?"

 

"Không sao." An Hoài nhăn mặt sờ trán, "Cả siêu thị, trừ anh Quan, không ai đầu cứng hơn em đâu."

 

Sở Nặc: ... Hay lắm, chơi chữ một câu hai nghĩa bị anh chơi triệt để rồi."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi