Chương 6: Tử Khang tỉnh lại
“Khụ khụ…” Đang lúc mấy người rối rắm, bên cạnh bỗng truyền đến vài tiếng ho khan yếu ớt.
“Tử Khang! Tử Khang!” Quách Phúc vội vàng gọi.
“Khụ… Tôi… tôi không sao…” Tử Khang nói ngắt quãng, “Chúng ta đang ở đâu?”
Sở Thừa suy nghĩ một chút, bước tới đỡ Tử Khang dậy, tựa nửa người vào quầy.
Quách Phúc kể lại đầu đuôi câu chuyện một cách hưng phấn, còn nhắc đến truyền thuyết về huyện lệnh. Nghe xong, Tử Khang mặt đầy kinh hãi.
“Cái này… cái này… thì ra chúng ta đã tới động phủ thần tiên sao?” Tử Khang kích động đến mức mặt đỏ bừng.
Nói xong, không thèm để ý đến còng tay trên tay, gắng sức quỳ xuống đất, dập đầu thật mạnh trước mặt bốn người họ Sở.
“Đa tạ thượng tiên cứu mạng!”
“Không phải đâu, không phải, anh… anh đứng dậy đi.” Sở Nặc vội nói.
Sở Thừa cũng tiến tới đỡ Tử Khang đứng dậy.
“Người này tuy tỉnh rồi, nhưng tình trạng của cậu ta quá tệ, hay là… đưa cậu ta đến bệnh viện?” Sở Thừa suy nghĩ rồi nói.
“Nhưng thân phận của họ…” Sở Nặc có chút phân vân, “Mà họ không có chứng minh thư, đến đăng ký cũng không được.”
“Vấn đề là vết thương trên người họ…” Bố Sở chưa nói hết câu, mọi người đã hiểu ý ông.
Ở Tung Của, vết thương do dao sắc như vậy mà đến bệnh viện, bác sĩ sẽ báo lên công an.
“Vậy thì thế này, con sẽ dùng giấy tờ của con dẫn họ đi.” Sở Thừa suy nghĩ rồi nói, “Chắc như vậy sẽ không vấn đề gì.”
“Cách này cũng ổn đấy.” Mẹ Sở gật đầu. “Vậy chúng ta đi bệnh viện trước, chuyện khác về nhà rồi nói.”
“Tử Khang, bây giờ chúng tôi đưa anh đi chữa thương, anh đừng hỏi gì, đừng nói gì, mọi việc nghe theo sắp xếp của chúng tôi.”
“Đến khi chữa xong trở về, chúng ta sẽ nói chuyện khác, hiểu chưa?” Sở Thừa lạnh mặt dặn dò.
Dù sao thì, trong mắt những người cổ đại này, những thứ họ sắp thấy quá kỳ quái, khó tin.
Chi bằng trực tiếp doạ họ trước, ra lệnh thẳng thừng, sẽ hiệu quả hơn là khuyên can ngoan ngoãn nghe lời.
“Vâng, vâng!” Tử Khang liên tục gật đầu.
“Bố, mẹ, con đưa Tử Khang đi bệnh viện, bố mẹ ở lại cửa hàng đợi con về.” Sở Thừa nói.
“Được, chú ý an toàn!”
Không ai phản đối sắp xếp của Sở Thừa, dù sao anh ấy là cảnh sát đặc nhiệm, một đối một hầu như không thể thua thiệt, nhất là với một thư sinh yếu ớt.
Còn ba người ở lại cửa hàng canh giữ Quách Phúc đang bị còng, cũng không có vấn đề gì.
Bệnh viện đại học cách siêu thị rất gần, lái xe chỉ mất 10 phút, chắc hai ba tiếng là có thể quay về.
Sở Thừa kiểm tra lại còng tay của Quách Phúc, mặc áo khoác chuẩn bị dẫn Tử Khang rời đi.
Mấy năm nay, không ít các streamer mặc đồ cổ trang gặp tai nạn khi phát trực tiếp.
Sở Thừa từng nghe vài lần, nên Tử Khang không cần thay quần áo cũng không sao.
Mọi người nghĩ vậy, ai ngờ Sở Thừa dẫn Tử Khang vừa ra tới cửa siêu thị, đã bị một lực vô hình đẩy ngược trở lại.
“Không ra được? Sao lại thế này?” Sở Thừa mặt trầm xuống, “Em đứng yên đây.”
Sở Thừa dặn Tử Khang một câu, rồi tự mình thử bước ra ngoài.
Quả nhiên, Sở Thừa bước ra ngoài thành công.
“Là Tử Khang không ra được, hay là do tôi dẫn hắn nên không ra?” Sở Thừa lẩm bẩm.
Sở Thừa định ra ngoài trước, rồi để Tử Khang tự bước ra, nhưng nghĩ lại có vẻ không ổn.
Vạn nhất Tử Khang bước ra ngoài, trực tiếp quay về triều Thanh, với thương thế hiện giờ, chắc cũng sống không được bao lâu.
Hơn nữa, Quách Phúc vẫn còn ở đây.
Biết đâu nếu hai người bọn họ không cùng ra ngoài, sẽ trở về những nơi hoặc thời điểm khác nhau.
Dù sao lúc nãy hai người bọn họ xông vào, là Quách Phúc đỡ Tử Khang cùng nhau lao tới.
“Tiểu Nặc, em thử đi.” Sở Thừa nghĩ đến giao diện hệ thống chỉ có em gái mới thấy được, nên bảo Sở Nặc thử.
“Vâng.” Sở Nặc gật đầu, tiến lên đỡ cánh tay Tử Khang.
“Thượng tiên, vạn vạn lần không thể, nam nữ thụ thụ bất thân!” Tử Khang sợ hãi lùi liên tục, như thể Sở Nặc là thủy quái mãnh thú.
“Vừa nãy dặn em thế nào? Quên rồi à?!” Sở Thừa quát lạnh, “Bảo em đừng hỏi gì đừng nói gì, mọi việc nghe theo chúng tôi!”
Sở Thừa nói xong thầm nghĩ: Mặt dày không biết xấu, mày không muốn em tao đỡ mày, tao còn không muốn!
“Vâng, vâng.” Tử Khang mặt trắng bệch liên tục gật đầu.
“Tiểu Nặc, cái này cho em.” Sở Thừa lấy một cây dùi cui điện, mở khóa an toàn đưa cho Sở Nặc, “Em biết dùng, nó mà dám giở trò, đừng khách sáo với nó.”
“Dạ dạ, em biết rồi.” Sở Nặc gật đầu, nhận dùi cui điện, tay kia lại đỡ Tử Khang.
Lúc này mọi người đã không còn hy vọng gì, những người đến từ dị giới này, đại khái là không thể đến được thế giới hiện đại, nhưng vẫn muốn thử.
Quả nhiên, vừa ra tới cửa, lại bị lực thần bí kia đẩy về.
“Không ra được.” Sở Thừa nói, “Chỉ có thể cho cậu ta ăn chút gì đó hồi phục thể lực, rồi xem trong tiệm có thuốc chống viêm cho cậu ta uống một chút.”
Không còn cách nào khác, nghĩ đến tình trạng Tử Khang mất máu nhiều, Sở Nặc pha cho hắn một cốc nước đường đỏ thật đặc.
Tác dụng bổ máu thế nào chưa nói, nhưng bổ sung năng lượng cần thiết cho cơ thể chắc không vấn đề.
Ngoài nước đường đỏ, Sở Nặc còn đưa Tử Khang mấy cái bánh mì nhỏ, bánh kem mềm, đồ dễ tiêu.
Những câu hỏi sau đó cũng tương tự, nhưng Tử Khang trả lời chi tiết hơn.
Bố Sở còn hăng hái thảo luận với hắn về cách các học tử nhìn nhận triều đình lúc bấy giờ.
Quách Phúc nghe mặt tái mét, sợ đến nỗi co rúm người như chim cút, còn Tử Khang thì nói như sông cuộn, lời lẽ khá gay gắt.
Còn về những chuyện hiện đại, bốn người họ Sở cũng không nói nhiều.
Khi sự việc chưa rõ ràng, tốt nhất là dĩ bất biến ứng vạn biến, đừng gây thêm rắc rối.
Thời gian càng lúc càng muộn, sắp đến 4 giờ sáng, Tử Khang vẫn thao thao bất tuyệt chỉ trích việc làm của Thái hậu và Lý đại nhân, hoàn toàn không có ý định dừng lại.
Bốn người nhà họ Sở nghe mà thích thú, đây chính là người trong cuộc hiện thân thuyết pháp, thú vị hơn nhiều tài liệu lịch sử.
Mà Tử Khang thấy khán giả không phản bác, lại toàn vẻ thích thú, càng nói càng hăng.
Từ chuyện cha mẹ vất vả nuôi mình đọc sách, đến khó khăn của khoa cử.
Rồi lại nói về kiến giải của thầy học và bạn đồng môn với chính sự, nghĩ gì nói nấy.
Quách Phúc từ đầu hoảng sợ bất an, đến giờ đã tê liệt, thậm chí có thể ngủ gà ngủ gật trong tiếng chửi mắng Thái hậu của Tử Khang.
Không biết tự lúc nào, kim đồng hồ treo tường đã chỉ đến 6 giờ, chuông báo thức của Sở Thừa vang lên, ngoài cửa trời đã hửng sáng.
“A…” Tử Khang đang nói như nước chảy và Quách Phúc đang ngủ say bỗng như bị một bàn tay vô hình lớn chộp lấy ném ra ngoài siêu thị.
Hai người cùng kêu lên, biến mất ở cửa siêu thị. Còng tay của Sở Thừa và băng gạc trên người Tử Khang đồng loạt rơi xuống trước cửa.
Giá như vết máu trên băng gạc vẫn còn, và hai thanh dao găm để trên quầy, hẳn mọi người sẽ ngỡ đây chỉ là một giấc mơ kỳ quái.
