**Chương 66: Cuộc gặp gỡ sau mười năm**
"Thất gia! Thất gia!" Sở Nặc chạy vội đi tìm Bạch Vô Thường.
"Sao thế? Tìm tôi có việc gì? Muốn tôi dẫn cô xuống dưới đó dạo một vòng hả?" Bạch Vô Thường vừa nói vừa thổi một bong bóng kẹo cao su khổng lồ.
"Đừng có đùa nữa, tôi tìm ông có việc chính đấy." Sở Nặc suýt đưa tay tát bong bóng vào mặt Bạch Vô Thường.
"Cô nói đi! Có phải có hồn phách nào quậy phá trong tiệm không?" Thấy Sở Nặc mặt đầy nghiêm túc, Bạch Vô Thường cũng trở nên nghiêm trọng.
"Không phải, không phải." Sở Nặc xua tay, "Tôi muốn hỏi, tôi gặp một hồn phách quen trong tiệm, tôi có thể gặp anh ấy không?"
"Liệu có ảnh hưởng xấu đến hồn phách của anh ấy không?"
"Được chứ, cô cứ đi gặp đi." Bạch Vô Thường tưởng chuyện gì to tát, "Có ảnh hưởng gì đâu?"
"Chẳng phải nói là vào tháng Bảy Âm lịch, các hồn phách lên đây chỉ được đứng nhìn từ xa, không được đến gần người sống sao?" Sở Nặc hỏi.
"Quy định là vậy, nhưng cô xem cảnh tượng bây giờ, có thể dùng lẽ thường mà đánh giá được không?" Bạch Vô Thường bất lực nói, "Quy định đó là sợ người sống bị quỷ khí xâm nhập. Cô nhìn họ đến đây xem, còn quỷ khí gì nữa?"
"Vậy... nếu tôi nói chuyện về đời trước của anh ấy, và cái chết... nguyên nhân cái chết, có ảnh hưởng đến anh ấy không?" Sở Nặc lại hỏi.
"Cái này à..." Bạch Vô Thường nghĩ một lát, "Cũng có khả năng."
"Thế này đi, cô cầm cái này, có thể ổn định hồn phách." Nói xong, Bạch Vô Thường nhét cây gậy khóc tang của mình vào lòng Sở Nặc, "Lát nhớ trả tôi đấy, tôi mới mua đấy."
"Thất gia... pháp khí này... còn mua được ạ?" Sở Nặc ngây người.
"Đương nhiên là được." Bạch Vô Thường gật đầu, "Cây cũ hỏng thì phải mua cây mới chứ."
"Thôi thôi, mau cầm đi đi, lát nữa mấy hồn phách đó về đấy." Bạch Vô Thường xua tay bảo Sở Nặc mau đi, "Đừng có ở đây làm lỡ chuyện thổi kẹo cao su của tiểu gia."
Sở Nặc: ....
"Cảm ơn Thất gia, vậy tôi qua đó trước. Cái... gậy khóc tang này lát tôi mang trả ông." Sở Nặc ôm cây gậy gần bằng mình, thấy hơi nặng nhọc.
"Đi đi." Bạch Vô Thường nói xong lại nhét năm viên kẹo cao su vào miệng nhai mạnh.
.
"Anh Quan, em về rồi." Sở Nặc ôm gậy khóc tang lên lầu, "Thất gia bảo có thể gặp, không sao, cũng có thể hỏi vài chuyện trước kia."
"Cây gậy khóc tang này là Thất gia cho chúng ta mượn, có thể ổn định hồn phách."
Quan Dần lau nước mắt, cảm kích nhận lấy gậy khóc tang từ tay Sở Nặc, bước chân nặng trĩu tiến về phía bóng hình ấy.
"A Trác." Giọng Quan Dần rất nhẹ, pha chút run rẩy.
"Anh... anh là Quan... đội trưởng Quan?!" Bóng hình ấy nhìn thân ảnh Quan Dần, đứng lặng như trời trồng, đáy mắt toàn là sự không tin nổi.
"A Trác, là tôi." Quan Dần tiến lên vài bước, "Người anh em, xin lỗi! Xin lỗi!"
"Mười năm rồi, bọn anh tìm em mười năm, vẫn không tìm được em. Xin lỗi A Trác, xin lỗi." Quan Dần quỳ một gối trước mặt A Trác, nước mắt lẫn lời, lời nói đứt quãng.
Sở Nặc và nhân viên bên cạnh cũng đỏ hoe mắt, lần đầu tiên họ thấy Quan Dần yếu đuối đến vậy.
"Đội trưởng, đội trưởng." A Trác đỏ hoe muốn đỡ Quan Dần dậy, nhưng nhận ra tay mình chỉ luồn qua thân thể Quan Dần hết lần này đến lần khác. "Đội trưởng mau đứng dậy."
Hồn phách vốn không có nước mắt, mặt A Trác đầy bi thương, nhưng không một giọt lệ.
"Đội trưởng, mấy năm nay anh em thế nào rồi?" A Trác ngồi xếp bằng bên cạnh Quan Dần, nhẹ nhàng hỏi.
"Bọn họ đều tốt cả. A Phong năm ngoái sinh được một thằng cu bụ bẫm, tháng sau A Lượng cũng cưới vợ, chính là cô cảnh hoa nhỏ bên phòng Hộ tịch – Khoa thuộc Sở Công an thành phố..." Quan Dần kể lể với A Trác, giọng đứt quãng.
"Thật tốt quá, em cũng muốn gặp họ." A Trác thở dài, "Ba em... ba mẹ em, họ vẫn khỏe chứ?"
"Họ... không được tốt lắm." Quan Dần không dám nhìn vào mắt A Trác, "Nhiệm vụ của em em cũng biết, nên... nhưng cục luôn có người ngầm bảo vệ và chăm sóc hai bác, em yên tâm."
A Trác ảm đạm gật đầu, anh không hối hận vì đã nhận nhiệm vụ nằm vùng này, cũng không hối hận vì mất mạng, điều hối hận nhất là để cha mẹ bao năm nay lòng dạ u uất, tưởng anh thực sự đã làm điều sai trái.
"Là em có lỗi với họ." Mặt A Trác đầy đau khổ, "Ông cụ có tuyên bố không nhận em nữa phải không? Cũng tốt."
"Cả đời danh tiếng của ông cụ đều bị em làm hỏng." A Trác cười tự giễu.
"Đừng nói thế A Trác, không phải vậy." Quan Dần rất kích động, "Là bọn anh vô dụng, mười năm rồi vẫn không tìm được em, nếu không cũng không đến nỗi..."
"A Trác... mười năm trước, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Mười năm trước, cả tiểu đội của Quan Dần thực hiện một nhiệm vụ phá hủy tập đoàn buôn bán ma túy xuyên quốc gia, cần một người cài vào nội bộ làm nội gián.
A Trác chính là người phù hợp nhất khi đó: nhân viên mới, chưa từng thực hiện nhiệm vụ nào khác.
Để hoàn hảo cài vào nội bộ tập đoàn, mọi người đã dàn dựng một màn kịch: A Trác bị tố cáo nhận hối lộ.
Cha A Trác làm trong Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật địa phương, nên vụ án của A Trác do chính ông thụ lý. Khi cụ già biết tin đã ngất xỉu ngay tại chỗ.
Sau đó, khi mọi người bắt giữ A Trác, anh đã cướp vũ khí của cảnh sát, chống trả, làm bị thương mấy người trong cục công an, cuối cùng vượt biên rời khỏi Tung Của.
Để tạo sự chân thực, chính quyền đã phát hành một lệnh truy nã.
Chính lệnh truy nã với tội danh cướp vũ khí của cảnh sát và sát hại ba nhân viên cục công an đó đã trở thành tấm vé vào cửa cho A Trác vào tập đoàn.
Nhờ thân thủ xuất sắc và hiểu biết về Tung Của, chỉ trong hai năm, A Trác đã leo lên vị trí tầng trung.
Trong thời gian đó, dựa vào tin tức do A Trác cung cấp, Tung Của đã bắt giữ không ít cốt cán của tập đoàn, thu giữ ma túy chảy vào Tung Của lên tới 3000 kg.
Để bảo vệ thân phận của A Trác, chính quyền cũng tung ra không ít đòn nghi binh, khiến những cốt cán bị bắt che đậy thân phận của A Trác.
Đến năm thứ ba, khi đã đến lúc thu lưới, A Trác đột nhiên bốc hơi khỏi nhân gian.
Toàn bộ tập đoàn với tốc độ cực nhanh đã dừng mọi giao dịch ở Tung Của, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Nhiệm vụ buộc phải tạm dừng. Vì A Trác sống không thấy người, chết không thấy xác, nhiệm vụ chỉ có thể tiếp tục giữ bí mật.
Cho đến bây giờ, số người biết sự thật không quá hai mươi người, ngoài tiểu đội của Quan Dần tham gia nhiệm vụ, chỉ có lãnh đạo trực tiếp.
Ngay cả cha mẹ A Trác cũng bị giấu kín trong màn che.
Nhiều năm qua, người trong tiểu đội Quan Dần thường xuyên đến thăm hai cụ, nhìn cảnh cha mẹ A Trác ngày càng tiều tụy, bí mật không thể nói ra trong lòng Quan Dần như tảng đá đè nặng.
Mười năm rồi, từ khi A Trác mất tích, tập đoàn đó như thể giải thể, không một dấu vết.
Và suốt mười năm đó, chính quyền cũng không tìm được A Trác.
Thậm chí có người đoán rằng A Trác có thực sự gia nhập tập đoàn hay không, Quan Dần và đồng đội vì thế đã đánh nhau với một lãnh đạo trong cuộc họp.
