Chương 72: Đếm ngược tử thần
"Tiền, nhiều tiền lắm... tôi... tôi đã đưa... đưa cho thư ký Trương rồi."
"Tôi... tôi liền chạy, cũng đã xóa camera, nhưng tôi... tôi vẫn sợ."
"Tôi định trốn... trốn chờ anh đến đón, nhưng bị bọn họ... tìm thấy."
Đại Đầu lắp bắp kể lại sự việc, mặt Sở Thừa ngày càng tối.
Tên thư ký Trương và kẻ đứng sau đã bị tổ giám sát để mắt từ lâu, chỉ là còn thiếu chứng cứ thực chất.
Có vẻ thứ mà Đại Đầu nắm giữ lần này rất quan trọng, nếu không thì bọn chúng cũng chẳng vội giết người diệt khẩu đến vậy.
"Đại Đầu, cậu có chứng cứ, phải không? Chứng cứ ở đâu, nói tôi biết."
"Đội trưởng Sở, anh cứu tôi với, chỉ cần anh đừng để tôi quay lại chỗ đó nữa, tôi cho anh hết, tôi thề!"
Sở Thừa sốt ruột muốn lấy chứng cứ, còn Đại Đầu lại muốn đem nó ra làm điều kiện mua vui.
Nếu Đại Đầu còn sống, có lẽ vẫn còn hy vọng.
Dù sao nếu có tình tiết tố giác và tự thú, thì vẫn có cơ hội giảm án.
Nhưng vấn đề là bây giờ Đại Đầu đã xuống âm phủ rồi, e là... không làm được nữa.
Đang lúc Sở Thừa nghĩ cách, Bạch Vô Thường ngồi dự thính nghe Đại Đầu đòi điều kiện thì nổi khùng ngay.
"Ái chà, tưởng bở hả? Còn dám mặc cả à?"
"Chắc cậu không biết Mã Vương gia có mấy mắt đâu nhỉ?"
"Tôi... tôi không biết thật." Đại Đầu nhất thời chưa kịp phản ứng, buột miệng đáp. "Biết rồi có giảm được vài năm tù không ạ?"
"Ba mắt, Mã Vương gia có ba mắt." Viện trưởng Hồ bổ sung một câu.
Hắc Vô Thường phá lên cười sặc sụa, câu này là câu cửa miệng của Bạch Vô Thường, ở âm phủ hắn nói không biết bao nhiêu lần.
Trước đây, các vong hồn đều hiểu chuyện, lúc này thường ngoan ngoãn cầu xin nhận lỗi.
Có vẻ cái hồn ma mới tên Đại Đầu này chưa từng thấy lợi hại của Bạch Vô Thường, đến nước này còn dám tiếp lời.
Bạch Vô Thường:... Bị các người phá hết cả bầu không khí rồi.
"Khụ khụ, thứ chứng cứ này quan trọng với cậu lắm hả?" Bạch Vô Thường liếc Sở Thừa một cái.
"Ừ, rất quan trọng." Sở Thừa không hiểu ý Bạch Vô Thường, nhưng vẫn gật đầu.
"Được rồi, tôi biết rồi, chờ đi." Bạch Vô Thường nói xong, xách Đại Đầu đi thẳng.
"Dù sao chúng ta cũng là cùng một hệ thống, yên tâm, việc này tụi anh giúp." Hắc Vô Thường cười híp mắt giải thích với Sở Thừa.
Sở Thừa: ?
Hả? Tôi là ai? Tôi đang làm gì?
Một hệ thống? Hệ thống gì? Công chức à?
Hay các anh đang ám chỉ tôi điều gì? Tôi sắp tiêu rồi hả?
Đang lúc Sở Thừa mơ hồ, Bạch Vô Thường xách Đại Đầu đang thoi thóp quay lại siêu thị.
Lần thứ hai lên, Đại Đầu như biến thành một hồn ma khác.
Không sợ hãi, không hoảng loạn, không hống hách, mặt mày bình thản.
"Đội trưởng Sở." Đại Đầu ngoan ngoãn bước tới trước mặt Sở Thừa, quỳ sầm xuống, "Tôi đã không nói thật. Tôi không chỉ thấy bọn chúng giao dịch đơn giản như vậy."
"Tôi còn dùng điện thoại quay video, điện thoại tôi giấu rồi."
"Tôi không đồng ý để anh đến đón ngay là vì tôi muốn giữ thêm vài con bài cho mình."
"Tôi đến câu lạc bộ đêm, copy dữ liệu từ máy tính của ông chủ."
"USB tôi nuốt vào bụng rồi, còn con sông cũng tự tôi nhảy xuống."
"Tôi định bơi qua bờ bên kia trốn chờ anh đến đón, ai ngờ lúc nhảy xuống lại đập đầu vào đá."
Sở Thừa cạn lời: hóa ra tưởng bọn chúng giết người diệt khẩu vì bị Đại Đầu phát hiện giao dịch.
Ai ngờ, thì ra là Đại Đầu tự làm mình chết.
Đại Đầu này, đúng là "nói dối như Cuội".
"Thất gia, đa tạ. Những điều hắn nói... có đáng tin không?" Sở Thừa do dự một lát rồi hỏi.
"Ừm... chắc là đáng tin." Bạch Vô Thường suy nghĩ một lát, "Vừa nãy tôi dẫn nó đi trải nghiệm gói dịch vụ âm phủ mới nhất, chắc nó không dám lừa chúng ta nữa đâu."
"Không dám không dám, những lời tôi vừa nói, đến dấu chấm câu cũng thật 100%! Tôi thề, tôi thề!" Đại Đầu vội nói.
Sở Thừa:... Tra tấn dưới âm phủ, chắc... không phạm pháp... nhỉ?
"Cảm tạ Thất gia đã giúp đỡ." Sở Thừa nghiêm túc cảm tạ, "Tôi đi sắp xếp công việc trước."
"Đi đi, đều là đồng nghiệp cả, không có gì." Bạch Vô Thường phẩy tay không để ý.
Đang định rời đi, Sở Thừa bỗng thấy tim đập mạnh một nhịp.
Lúc nãy còn nói là cùng hệ thống, giờ trực tiếp bảo là đồng nghiệp?
Đếm ngược tử thần?
Sở Thừa lắc đầu, vội gọi điện báo cáo thông tin lên trên.
Phải tìm ra cái điện thoại mà Đại Đầu giấu, và cái USB trong bụng hắn cũng phải lấy nhanh.
Thư ký Trương và kẻ đứng sau cũng cần khống chế gấp, kẻo cái chết của Đại Đầu khiến chúng hoảng sợ mà chạy.
"Anh, em xong việc rồi." Sở Nặc giao ca xong, tìm thấy Sở Thừa ở cửa. "Anh? Anh ơi? Sở Thừa! Anh đơ ra đấy làm gì thế!"
"À, Tiểu Nặc đến rồi à." Sở Thừa hồi thần.
"Vừa nãy anh nghĩ gì thế? Thất thần như mất hồn, gọi mãi không thưa."
"Tiểu Nặc, em lớn rồi, sau khi anh đi, bố mẹ giao lại cho em chăm sóc."
"Sau này đừng bướng bỉnh nữa, làm việc tốt nhé."
"Tìm bạn trai phải sáng suốt, tiếc là anh không có cơ hội chọn lọc giúp em rồi."
"Sau này không có anh bảo vệ em nữa, em nhất định phải tự bảo vệ mình thật tốt."
Sở Thừa toát ra khí áp trầm trọng vô cùng, Sở Nặc nghe mà mơ hồ: kiểu này, sao giống như đang dặn dò trăng trối thế?
"Anh, rốt cuộc anh bị sao vậy? Có chuyện gì à?" Sở Nặc lo lắng hỏi.
"Vừa nãy Thất gia nói, anh và ông ấy là đồng nghiệp, em... không hiểu sao?" Sở Thừa cười khổ nói.
Định về hưu sẽ đi du lịch vòng quanh thế giới, ai ngờ, anh còn chưa sống tới 30 tuổi.
"Em phải hiểu gì?" Sở Nặc mù mờ, "Ổng cũng bảo em là đồng nghiệp của ổng mà, có vấn đề gì đâu?"
"Cái gì? Em cũng là?" Sở Thừa cảm thấy bị một vạn điểm bạo kích, "Không... không lẽ em cũng...?"
Sở Nặc cuối cùng cũng hiểu anh trai mình ám chỉ cái gì, ngẩn ra một giây rồi bật chế độ thiên nga.
"Ha ha ha ha ha, anh... anh không phải tưởng mình sắp tiêu đấy chứ? Ha ha ha ha."
Sở Nặc cười đến sắp chảy nước mắt, anh ngốc này.
Nhưng nghĩ lại những lời vừa rồi Sở Thừa nói với cô, trong lòng lại vô cùng cảm động.
"Hồi nãy hai ổng bảo, tụi mình là công chức của nhân gian, còn tụi ổng là công chức của âm phủ."
"Bây giờ thông đạo mở ra, lại làm việc chung, nên sau này mọi người là đồng nghiệp."
"Chứ không phải nói tụi mình sắp mất mạng đâu, anh yên tâm đi."
Sở Nặc cố nhịn cười giải thích một phen, Sở Thừa lúc này mới yên lòng.
"Trời mẹ ơi, hú vía." Sở Thừa vỗ ngực, "Vừa nãy anh thiệt sự tưởng mình sắp tiêu rồi."
"Lúc ổng bảo em là đồng nghiệp, anh thậm chí còn nghĩ bọn họ đã sắp xếp chức vụ cho em rồi."
"Yên tâm đi anh, tụi mình không ngắn mạng vậy đâu." Sở Nặc kiễng chân vỗ vai Sở Thừa. "Em nói nhỏ cho anh biết, mấy viên đan dược của mấy thế giới tu tiên, phía quan phương cho nhà mình kha khá rồi."
