Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Siêu Thị Vạn Giới: Ta Nộp Hệ Thống Cho Quốc Gia, Chấn Động Chư Thiên > Chương 76

Chương 76

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 76 có bản audio.

Chương 76: Hành trình xuống địa phủ

 

Sở Thừa sau khi ngủ dậy lại tiếp tục công việc xem hồ sơ, thẩm vấn hồn phách.

 

Không thấy bóng dáng Hắc Bạch Vô Thường đâu, Sở Thừa cũng khá thắc mắc.

 

Tuy nhiên, thay Hắc Bạch Vô Thường bằng Ngưu Đầu Mã Diện cũng chẳng khác gì, thậm chí hiệu quả còn tốt hơn một chút.

 

“Tiểu Nặc, đi thôi, chị phải đưa em xuống địa phủ rồi.”

 

Mạnh Bà ngồi xem một lát bọn họ thẩm vấn hồn phách rồi đi tìm Sở Nặc, hôm nay bà có nhiệm vụ phải hoàn thành mà.

 

“Cá… cái gì cơ?” Sở Nặc lạnh sống lưng, “Mạnh Bà, chị… chị đang đùa em đúng không?”

 

“Tất nhiên là không!” Mạnh Bà nghiêng đầu một cách đáng yêu, “Em không muốn xuống địa phủ tham quan sao?”

 

“Không, em không muốn!” Sở Nặc vội từ chối. “Tóm lại là bây giờ không muốn!”

 

“Ha ha ha ha, em đừng nói là tưởng chị đưa em xuống rồi không đưa về nhé?” Mạnh Bà cười lớn.

 

Sở Nặc: Em đúng là nghĩ vậy đấy.

 

“Chị vâng lệnh Phong Đô Đại Đế đến mời các em xuống địa phủ tham quan.”

 

“Các em?” Sở Nặc bắt được trọng điểm.

 

“Ừm ừm, em, còn có Viện trưởng Hồ, anh trai em, An Hoài…” Mạnh Bà đọc liền một tràng mấy cái tên.

 

“Nhưng… tụi em xuống được không?” Sở Nặc ngẩn người, “Hình như tụi em không xuống được.”

 

Sở Nặc nói đến hạn chế của hệ thống siêu thị, bọn họ ra ngoài chỉ có thể tới phố đi bộ.

 

“Không phải là xác thịt của các em xuống, mà là linh hồn rời khỏi cơ thể, chị sẽ dẫn linh hồn các em xuống.” Mạnh Bà giải thích, “Người sống uống canh Mạnh Bà thì có thể hồn rời khỏi xác, xuống địa phủ.”

 

“Thế mấy vị tu sĩ cũng vậy sao?” Sở Nặc tò mò hỏi. “Họ cũng có canh Mạnh Bà à?”

 

“Không phải, canh Mạnh Bà đâu có dễ có như vậy.” Mạnh Bà lắc đầu, “Họ có pháp môn tu luyện riêng.”

 

“Muốn hồn rời khỏi xác không khó, nhưng sau khi hồn rời xác mà còn xuống được địa phủ, rồi lại trở về thân xác mới là chuyện khó.”

 

“Mấy vị tu sĩ nhờ pháp môn tu luyện đến cảnh giới hồn rời xác, sau đó còn phải được địa phủ cho phép mới xuống được.”

 

“Nếu không thì chỉ có thể dùng hồn phách lìa khỏi thân xác dạo chơi nhân gian mà thôi.”

 

“Còn người sống một khi hồn đã rời xác xuống địa phủ thì không bao giờ tỉnh lại được nữa.”

 

“Trừ phi là uống canh Mạnh Bà xuống.”

 

“Nhưng đừng nói người sống, ngay cả tu sĩ cũng không có cơ hội lấy được canh Mạnh Bà.”

 

“Cho nên người sống một khi hồn rời xác, nếu thân thể vẫn còn sống thì đó là cái gọi là người thực vật.”

 

“Nếu thân thể chết thì mất hẳn luôn.”

 

“Nhưng nếu hồn người sống xuống địa phủ rồi không thể quay lại, thì mấy người thực vật tỉnh dậy kia là thế nào?” An Hoài đang nghe bên cạnh hỏi.

 

“Mấy người tỉnh lại đó, hồn của họ chỉ lang thang ở nhân gian, chứ không hề xuống địa phủ.”

 

“Thì ra là vậy!” Mọi người bừng tỉnh. “Thảo nào hôm trước bọn em gặp một chị gái nói thân thể chị ấy vẫn nằm viện sống.”

 

“Được rồi được rồi, chúng ta xuống trước đi, sắp tới giờ hẹn với Phong Đô Đại Đế rồi.” Mạnh Bà giục mọi người. “Có thắc mắc gì xuống dưới rồi nói tiếp.”

 

“Viện trưởng Hồ chưa tới, có ai gọi điện cho chú ấy chưa?”

 

“Để em gọi ngay.” Một anh nghiên cứu viên giơ tay.

 

“Viện trưởng Hồ, chú đang ở đâu thế? Chưa tới siêu thị ạ?” Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

 

“Chú chiều mới đi, có chuyện gì à?” Viện trưởng Hồ hỏi.

 

“Mạnh Bà đang vội đưa chú xuống kìa, chú đến nhanh đi.” Người nghiên cứu viên nói xong câu này, mọi người nhìn anh ta với ánh mắt vô cùng quái dị.

 

Mọi người: Anh bạn, nói thế mà cũng nói được à?

 

“Khụ khụ khụ khụ? Cậu nói cái gì?” Viện trưởng Hồ suýt thì sặc.

 

“Viện trưởng Hồ, Mạnh Bà vâng mệnh Phong Đô Đại Đế đưa chúng ta xuống địa phủ tham quan, mọi người đang đợi chú.” An Hoài không chịu nổi, giật lấy điện thoại, “Tham quan xong là về được ngay.”

 

Viện trưởng Hồ đen mặt thu dọn đồ đạc rồi ra khỏi nhà, trong lòng thầm ghi sổ anh nghiên cứu viên kia.

 

Tuy vẫn còn hơi lo, nhưng rốt cuộc tò mò vẫn thắng thế, mọi người cũng không từ chối.

 

Dù sao cơ hội thế này, nếu không phải thông đạo mở ra kết nối địa phủ, tuyệt đối sẽ không bao giờ có.

 

“Mọi người đông đủ cả rồi nhỉ, vậy chúng ta xuất phát thôi.” Mạnh Bà cứ như một hướng dẫn viên du lịch, còn nghiêm túc đếm số người.

 

“Đây, đây là canh Mạnh Bà, mỗi người một ngụm, uống vào sẽ hồn rời khỏi xác trong vòng 3 canh giờ.”

 

“Trong thời gian hồn lìa khỏi xác, các em cứ để thân thể tại chỗ, chỉ cần thân thể còn nguyên vẹn thì đều quay về được, yên tâm nhé.”

 

Mạnh Bà nói xong liền phát cho mỗi người một chiếc lọ lưu ly nhỏ, trong mỗi lọ đều có một ngụm chất lỏng lấp lánh ngũ sắc.

 

Mọi người tò mò mở lọ ra xem kỹ, canh Mạnh Bà trông lấp lánh sắc màu, lắc nhẹ một cái, ánh sáng lưu chuyển rực rỡ.

 

Ngửi thấy có mùi hương hoa lan nhàn nhạt, thoảng qua như có như không.

 

“Hay… hay là em không đi, đem phần canh Mạnh Bà này gửi cho viện nghiên cứu?” Một anh chàng do dự một lát rồi nói.

 

“Không được đâu, canh Mạnh Bà rời khỏi nồi của tôi nhiều nhất nửa canh giờ là sẽ tan biến vào trời đất.”

 

“Mấy lọ này nhờ có bình lưu ly được Phong Đô Đại Đế gia trì mới giữ được lâu hơn một chút đấy.” Mạnh Bà liên tục lắc đầu.

 

Thôi được, thế thì không còn cơ hội nào để mang đi nghiên cứu nữa.

 

“Cạn ly!” Mọi người cười hì hì một hơi uống cạn canh Mạnh Bà trong tay.

 

Khoảnh khắc uống canh Mạnh Bà xuống, mọi người bỗng cảm thấy một cơn buồn ngủ hoàn toàn không thể cưỡng lại ập tới.

 

Chỉ vài giây sau, những người uống canh Mạnh Bà lần lượt ngủ thiếp đi trong phòng họp.

 

Còn chưa kịp nếm ra mùi vị gì, họ đã mất đi ý thức.

 

“Leng keng!” Tiếng chuông giòn vang lên, những người đang ngủ từ từ mở mắt, chầm chậm ngồi dậy.

 

Thân ảnh ngồi dậy trong suốt đến mức gần như không nhìn thấy, có phần chồng lấn lên thân thể vẫn còn nằm sấp trên bàn.

 

Mấy bóng trong suốt ấy trông có vẻ ngơ ngác, ánh mắt tản mạn, mặt vô cảm.

 

Tiếng chuông đồng của Mạnh Bà ngày càng nhanh, những bóng người trong suốt cũng dần trở nên đặc lại, ánh mắt từ từ có tiêu cự.

 

“Cảm giác hồn rời khỏi xác thế nào?” Khi hồn phách của tất cả mọi người đã hoàn toàn rời khỏi thân thể, tiếng chuông trong tay Mạnh Bà cũng ngừng lại.

 

“Cảm giác này … thật kỳ diệu!” Viện trưởng Hồ sờ soạng thân thể hồn phách của mình, mặt đầy kinh ngạc.

 

“Chà! Hai cái tôi!” Một anh chàng nhìn thân thể của mình đang nằm sấp trên bàn, “Không được, tôi phải chụp ảnh kỷ niệm mới được.”

 

Anh chàng này chạy một mạch ra ngoài tìm người vào giúp thân thể của mình tạo dáng.

 

“Bây giờ em có thể bay lên được không nhỉ?” Sở Nặc thử nhảy lên một cái, nhưng phát hiện mình vẫn đáp xuống đất vững vàng, “Ồ, không được.”

 

“Ở đây có quy tắc hạn chế, bay sao nổi, lát nữa xuống địa phủ chị sẽ dạy em cách bay.” Mạnh Bà cười hì hì nắm tay Sở Nặc.

 

Đợi mọi người chụp ảnh kỷ niệm với thân thể và linh hồn xong, họ xếp hàng theo Mạnh Bà chuẩn bị xuống địa phủ.

 

Thân thể của mọi người đều ở trong phòng họp, Viện trưởng Hồ đặc biệt điều một đội nhân viên an ninh đến giúp bảo vệ.

 

Mạnh Bà đi ở phía trước nhất, nắm tay Sở Nặc, mọi người nắm tay nhau, người đi cuối là Ngưu Đầu.

 

Bước ra khỏi cửa siêu thị, con phố đi bộ quen thuộc biến mất, trước mắt là màn sương trắng vô tận.

 

“Đừng sợ, đây là trong thông đạo, sắp ra ngoài rồi.” Mạnh Bà lên tiếng an ủi mọi người.

 

“Thì ra bên trong thông đạo là thế này.” Sở Nặc thốt lên kinh ngạc. “Không biết có phải mọi thông đạo đều mờ mịt sương trắng thế này không.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi