Chương 86: Đánh hạ thứ nguyên?
Hôm nay là ngày thứ ba rồi, cũng là ngày cuối cùng giao dịch với Thiên giới.
Đợi đến khi thông đạo mở ra, Tài Thần là người đầu tiên cười hì hì bước vào siêu thị.
“Hôm nay còn có trò gì vui khác không?” Tài Thần vừa vào đã tìm đến Sở Nặc.
“Hôm nay ngài không muốn đánh mạt chược nữa sao?” Sở Nặc hỏi.
“Cũng không phải, chỉ là muốn đổi cái khác thử xem.” Tài Thần nói, “Ta muốn thử hết, học hỏi, sau này về Thiên giới cũng không buồn chán.”
“Thì ra là vậy.” Sở Nặc gật đầu tỏ ý hiểu, “Thực ra cũng có khá nhiều trò chơi.”
“Mạt chược không chỉ có kiểu Huyết chiến đến cùng hôm qua ngài chơi đâu, cách chơi mạt chược nhiều lắm.”
“Còn bài tây nữa, trong nước thì Đấu địa chủ nổi tiếng, nhưng mỗi vùng đều có kiểu chơi đặc sắc riêng.”
Sở Nặc vừa giới thiệu vừa mở máy tính bảng tải xuống các loại game bài.
“À đúng rồi, tôi muốn hỏi, cái gọi là ‘vui vẻ đậu’ hôm qua có thể đổi thành tài vật nhân gian không?”
“Hình như không được, có thể dùng tiền mua ‘vui vẻ đậu’, nhưng ‘vui vẻ đậu’ không thể đổi thành tiền.”
“Nhưng hình như có dịch vụ chơi hộ, giúp người ta thắng hơn 10 triệu ‘vui vẻ đậu’ chỉ tốn mười mấy, hai mươi tệ thôi.”
“Vậy trong những game này, có cái nào, có thể… trực tiếp kiếm được tài vật nhân gian không?” Tài Thần bỗng nhiên ghé sát Sở Nặc hỏi nhỏ.
“Hử?” Sở Nặc nhất thời chưa kịp phản ứng, “Ngài muốn kiếm tài vật nhân gian?”
“Phải, ha ha.” Tài Thần có chút ngượng ngùng cười, “Ta chỉ là một Thần tài, không có thứ gì thiết thực để cho các ngươi.”
“Pháp khí thì cho các ngươi cũng không dùng được, tiên đan gì đó, ta cũng không có.”
“Như cây cỏ hoa lá của Thiên giới, ta thấy các ngươi cũng thu không ít rồi.”
“Cho nên ta nghĩ, kiếm chút tài vật nhân gian để mua đồ mang về.”
“Không sao ạ, bất cứ thứ gì trong phủ đệ của ngài đều có thể đổi lấy đồ trong siêu thị.” Sở Nặc vội nói, “Bàn ghế, cây cỏ, hoa lá, thậm chí một viên đá cũng được.”
Sở Nặc nghĩ thầm, những thứ này ngày ngày thấm đẫm tài khí của Tài Thần, có một thứ như thế không phải hơn hẳn việc ngày ngày share cá chép sao?
“Mấy thứ đó không được.” Tài Thần liên tục lắc đầu, “Những thứ này ngấm quá nhiều tài khí từ ta, các ngươi chịu không nổi đâu.”
“Quá hóa không tốt, biết chưa? Ta không thể hại các ngươi.”
“Thì ra là vậy.” Sở Nặc gật đầu, “Vậy ngài đợi một chút, cháu đi xem có game nào phù hợp yêu cầu của ngài không.”
Trên đường đi tìm Viện trưởng Hồ, Sở Nặc bỗng nhớ đến một câu nói trước đây từng nghe.
Đó là vận mệnh tài lộc của mỗi người đều có định số, bất kể là tài lộc chính hay tài lộc lệch.
Nếu đột nhiên có được tài sản không thuộc về mình qua thủ đoạn khác, thì sẽ mất đi thứ gì đó.
“Viện trưởng Hồ, Tài Thần vừa nói muốn… muốn…” Sở Nặc nhất thời không biết nên diễn tả thế nào.
“Muốn gì?” Viện trưởng Hồ hỏi.
“Chú ấy nói… chú ấy muốn… đánh bạc!” Sở Nặc khó khăn thốt ra.
“Phụt!” Viện trưởng Hồ chưa kịp nói gì, Quan Dần bên cạnh đã phun một ngụm sữa đậu nành. “Khụ khụ khụ, cô nói gì?”
“Lúc nãy Tài Thần hỏi cháu có game nào kiếm được tiền của Lam Tinh không.”
“Đó chẳng phải là đánh bạc sao? Chú ấy còn chơi game bài nữa.” Sở Nặc xòe tay.
“Cô dạy chú ấy?” Viện trưởng Hồ mặt đầy vạch đen.
“Không phải không phải, không phải cháu!” Sở Nặc vội xua tay, rồi kể lại lời của Tài Thần.
“Cô không từ chối chú ấy, còn đến hỏi tôi, cô nghĩ thế nào vậy!” Viện trưởng Hồ tức giận nói, “Không biết đánh bạc ở khu vực đại lục Tung Của là phạm pháp sao?”
“Nhưng… chú ấy cũng không phải người Tung Của, thậm chí chú ấy còn không phải người!” Sở Nặc ấm ức nói.
Viện trưởng Hồ: …
Quan Dần: … Cô ấy vừa mắng người à? Đúng không?
“Hiện tại chú ấy ở trên lãnh thổ Tung Của, chỉ cần ở trên lãnh thổ Tung Của, đánh bạc là phạm pháp.” Viện trưởng Hồ nghiêm trang nói.
“Vâng, Viện trưởng Hồ, cháu biết rồi.” Sở Nặc đối mặt với Viện trưởng Hồ đang giận tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn.
“Không, chờ đã!” Quan Dần gọi Sở Nặc lại.
“Tiểu Quan, anh định làm gì?” Viện trưởng Hồ đã bắt đầu nổi giận.
“Viện trưởng Hồ, chú đừng vội giận, hãy nghe suy nghĩ của cháu trước đã!” Quan Dần lại không hề sợ Viện trưởng Hồ đang giận.
“Anh nói đi, tôi xem anh có thể nói cái gì ra hồn không.” Viện trưởng Hồ trợn mắt.
“Tài Thần muốn chơi game bài kiếm tiền, vậy chúng ta cứ tìm cho chú ấy chơi thôi.”
“Trên mạng có bao nhiêu trang đánh bạc, lừa biết bao nhiêu người tan cửa nát nhà.”
“Cứ để Tài Thần đến những chỗ đó chơi, trước mặt Tài Thần, mấy trò khoa học xác suất chẳng là gì cả.”
“Viện trưởng Hồ, anh thấy cháu nói có đúng đạo lý không?”
“Dù sao những tên đó cũng chẳng phải người tốt, tiền của bọn họ đến cũng không sạch sẽ.”
“Chính xác, Tài Thần chơi vui, còn lợi cho chúng ta!”
Sở Nặc há hốc mồm nhìn Quan Dần, không tự chủ được vỗ tay.
Trước đây sao không phát hiện ra, đội trưởng Quan có suy nghĩ thanh kỳ đến vậy.
Trước đó thảo luận về mối liên hệ giữa tận thế và thế giới hiện thực cũng thế, hôm nay nói về việc Tài Thần đánh bạc cũng vậy.
“Tiểu Quan… anh… khai sáng rồi?” Viện trưởng Hồ cũng có chút không tin, “Trước đây sao không thấy anh suy nghĩ nhanh nhạy vậy?”
Suốt thời gian đến siêu thị, Quan Dần luôn làm theo yêu cầu, không bao giờ có ý kiến gì khác.
Có lẽ vì kinh nghiệm làm việc trước đây, Quan Dần thích làm người thực thi hơn là người quyết định.
Tất nhiên, đó là khi làm những việc không liên quan đến chuyên môn của anh.
Thông thường, khi có việc cần Quan Dần hoàn thành, anh đều trực tiếp đi làm.
Căn bản không bao giờ đưa ra ý kiến khác, đặc biệt là những việc rõ ràng không liên quan đến mình.
Viện trưởng Hồ nhất thời rơi vào hoài nghi bản thân, chẳng lẽ trước đây mình thực sự đã bỏ sót một nhân tài?
“Hử? Tôi cũng không biết.” Quan Dần vuốt gáy, “Hai ngày nay tôi thấy suy nghĩ của mình rất rõ ràng.”
“Anh Quan, hai ngày nay anh đã ăn gì không?” Sở Nặc lờ mờ có phỏng đoán.
“Thái Thượng Lão Quân cho tôi ăn một viên tiên đan, nói gì đó là Minh Khiếu.” Quan Dần nhớ lại.
Sở Nặc hiểu rõ, phá án rồi.
Quả nhiên là do ăn mấy viên tiên đan kỳ quái, hiệu quả kéo dài nhưng không ổn định.
“Được, tốt lắm.” Viện trưởng Hồ vỗ vai Quan Dần, “Cuối cùng cũng thấy một viên đan không có tác dụng kỳ quái.”
“Viện trưởng Hồ, vậy còn chuyện Tài Thần…” Sở Nặc hỏi, Tài Thần vẫn còn đợi.
Viện trưởng Hồ trầm mặc một hồi, ông thấy ý của Quan Dần cũng hay, nhưng quả thực là phạm pháp.
“Không đúng, đội trưởng Quan, ý kiến của anh có một BUG.” An Hoài đi ngang qua nghe được một lúc bỗng lên tiếng.
“BUG gì?” Quan Dần hỏi.
“Mấy trang đó đều lừa đảo, thắng được tiền cũng không rút ra được, có ích gì?” An Hoài nói.
“Cái này không cần cậu lo.” Quan Dần cười đắc ý, “Mấy trang này đều được kiểm chứng, rút ra được.”
Viện trưởng Hồ: ?
Sở Nặc: ?
An Hoài: Anh Quan, anh có vấn đề!
“Tiểu Quan, anh có nên giải thích không?” Viện trưởng Hồ nổi gân xanh trên trán.
“Trước đây khi làm nhiệm vụ có dùng vài lần.” Quan Dần lấp lửng nói một câu.
Mọi người cũng biết ý không hỏi thêm, dù sao công việc trước đây của Quan Dần có độ bảo mật cao ngất.
“Viện trưởng Hồ, cháu thấy thực sự khả thi, cứ thử xem.” An Hoài cũng nói giúp.
“Tài Thần không phải người Tung Của, trang web cũng ở nước ngoài, sợ gì?”
“Cậu chơi chữ với tôi à? Tài Thần không phải người Tung Của, nhưng ông ấy là thần của Tung Của!” Viện trưởng Hồ không vui nói.
“Vậy người ta là thần tiên, chú muốn quản cũng quản không được.” An Hoài xòe tay, “Chú còn muốn giam giữ ông ấy hả?”
“Giam giữ Tài Thần, nửa đời sau của chú không cần nữa?”
“Cút cút cút!” Viện trưởng Hồ bây giờ thấy An Hoài là đau đầu.
“Vậy việc này Quan Dần đi làm đi.”
“Rõ, Viện trưởng Hồ.” Quan Dần cầm máy tính bảng đi tìm Tài Thần.
“Hai người không có việc gì làm à, còn đứng đây làm gì?” Viện trưởng Hồ trừng Sở Nặc và An Hoài.
“Cháu đi ngay.” Sở Nặc chạy mất.
“Viện trưởng Hồ, cái răng cấy của chú hơi nghiêng rồi, rảnh thì đi khám đi.” An Hoài nói xong cũng chạy.
Viện trưởng Hồ tức nghẹn, từ khi An Hoài có năng lực thấu thị, cậu ta khắp nơi xem bệnh cho người ta.
Hôm qua nói ông bị vẹo cột sống, hôm nay lại nói răng cấy bị nghiêng.
Sở Nặc đi một vòng không thấy Tài Thần, tiện tay kéo một chị gái đi ngang qua.
“Lan Lan, chị thấy Tài Thần đi đâu không?”
“Ở phòng họp.” Lan Lan không ngẩng đầu lên.
“Ở phòng họp? Ở phòng họp làm gì?” Sở Nặc không hiểu.
“Hôm nay một đám người mua vé cào, nhờ Tài Thần cào hộ.” Lan Lan mặt đầy ghen tị, “Lúc nãy Tài Thần cào giúp anh Kỳ một tờ, trúng 1 vạn tệ.”
“Oa, nghĩ ra được vậy sao? Nhờ Tài Thần cào vé số?” Sở Nặc ngẩn người, “Ai khởi xướng thế?”
“Hình như là Tiểu Khả.” Lan Lan nhớ lại, “Không nói với em nữa, chị phải đi tìm Viện trưởng Hồ.”
“Vậy chị đi nhanh đi, em đi tìm Tài Thần.”
Sở Nặc chạy bộ đến phòng họp, phát hiện phòng họp đã chật kín người.
Trừ những người đang làm việc, những người nghỉ bù đều ở đây cả.
“Mọi người đều đến à?” Sở Nặc đứng ở cửa nhìn.
“Ừ!” Một chị gật đầu.
“Mọi người đang xếp hàng đợi cào vé số à?” Sở Nặc hỏi, “Mọi người mua nhiều không?”
“Không nhiều, mỗi người một tờ 10 tệ, tụi em đã thống nhất rồi.”
“Vậy mọi người từ từ xếp hàng nhé, em đi làm.” Sở Nặc nói xong liền đi.
Định đến xem Tài Thần oanh tạc thế nào, nhưng nhìn tình hình này, chắc phải đợi lâu lắm.
Bây giờ đã là ngày cuối cùng mở thông đạo siêu thị, các thần tiên đã rất quen với quy trình.
Để tránh tranh chấp, hôm nay siêu thị không chiếu 《Tây Du Ký》 nữa, mà chiếu một bộ phim tiên hiệp.
Một đám thần tiên xem khá thích thú, thỉnh thoảng còn đoán xem các vị thần trong phim lấy nguyên mẫu từ ai.
Thái Thượng Lão Quân vẫn cầm tiên đan đi khắp nơi lừa người thử đan.
Nhân viên siêu thị đều tránh xa, thấy Thái Thượng Lão Quân là quay đầu chạy.
“Trời ơi, mấy phàm nhân này, tiên đan của lão quân ta là thần tiên cầu cũng không được.”
“Bây giờ tặng cho họ không ăn, cứ như ta sẽ hại họ vậy.”
Sở Nặc đi ngang qua: (liếc trộm) Nếu ông lấy ra Cửu Chuyển Đại Hoàn Đan, xem chúng tôi có ăn không.
Trong phòng họp, Tài Thần mặt đầy ý cười giúp mọi người cào xong hết vé cào, mọi người mặt đầy vui vẻ.
“Đúng là Tài Thần! Vận may này! Không có tờ nào trượt!”
“Tờ vé cào này tôi quyết định, không đổi nữa, đem về nhà đóng khung.”
“Đây là tờ vé cào được chính tay Tài Thần cào đấy! Tôi tuyên bố, tờ vé cào này từ nay là bảo vật truyền gia của nhà hồ tôi!”
Đợi mọi người đi hết, Quan Dần mới cầm máy tính bảng ngồi xuống cạnh Tài Thần.
“Tài Thần, những game này đều có thể kiếm được tiền, ngài xem muốn chơi cái nào?”
“Cứ thử hết đi!” Tài Thần suy nghĩ một chút rồi nói, “Tiền thắng được để lại cho ta một phần, phần còn lại cậu giúp ta quyên góp hết.”
“Rõ!” Quan Dần gật đầu.
Tài Thần chơi những game này, đó hoàn toàn là đánh hạ thứ nguyên.
Dùng lời hiện giờ mà nói, thắng đến phát ngán.
Quan Dần gần như mỗi giờ lại rút tiền một lần, rồi nhân danh Tài Thần quyên góp.
Tài Thần càng chơi, kim quang trên người càng rực rỡ, Quan Dần ở bên cạnh muốn đeo kính râm.
“Tài Thần mở đại chiêu à? Sao sáng thế này?” Sở Nặc đến gọi Quan Dần đi ăn, vừa vào phòng họp suýt bị chói mù.
“Tôi cũng không biết, chơi một lúc là bắt đầu phát sáng.” Quan Dần tắm trong kim quang nói.
“Đây là công đức quang.” Tài Thần cười hề hề nói.
“Là do số tiền vừa quyên góp sao?”
“Chuẩn!” Tài Thần rất hài lòng, “Đã bao nhiêu năm rồi chưa nhận được nhiều công đức như vậy.”
“Ngài là Tài Thần cũng cần công đức sao?” Sở Nặc tò mò hỏi.
“Tất nhiên, đã thành tiên thì không ai không cần công đức.” Tài Thần đáp.
“Thì ra còn có cách nói này.”
“Này! Tiểu Quan, sao cái này ấn không được nữa!” Sở Nặc còn định hỏi thêm, Tài Thần đã đưa máy tính bảng cho Quan Dần, “Cậu xem giúp ta chuyện gì thế?”
Quan Dần nhìn liền biết, rõ ràng là đối phương đã khóa tài khoản.
“Không sao, chúng ta đổi chỗ khác chơi.” Quan Dần mỉm cười nhận lấy máy, đăng nhập lại vào một trang web khác.
“Được, cậu…” Tài Thần nói được nửa câu, bỗng nhiên đứng yên bất động.
“Tài Thần?” Sở Nặc chờ một lúc, Tài Thần vẫn không phản ứng.
“Ta vừa đột nhiên cảm nhận được một luồng tín ngưỡng chi lực rất thuần khiết.” Tài Thần hồi thần xong, mặt đầy hồng quang.
“Tín ngưỡng chi lực lại là gì?” Sở Nặc hỏi.
“Nói đơn giản, thái độ của người cầu nguyện càng chân thành, tín ngưỡng chi lực càng thuần khiết.”
“Mấy trăm năm nay, lần đầu tiên ta cảm nhận được tín ngưỡng chi lực thuần khiết như vậy.”
Tài Thần hấp thu xong tín ngưỡng chi lực vô cùng thỏa mãn.
Cùng lúc đó, trong phòng làm việc của ông chủ trang web.
“Tài Thần, cầu ngài phù hộ, cầu ngài phù hộ cho số tiền hôm nay tôi lỗ đều kiếm lại được.”
“Phù hộ phù hộ! Chỉ cần hôm nay không lỗ nữa, sau này ngày nào tôi cũng dâng lễ, dập đầu với ngài!”
