Chương 97: Nữ hoàng một thời (tặng riêng cho @Ái Ăn Kem Đậu Nành - Tịch Đan)
Cảm ơn @Ái Ăn Kem Đậu Nành - Tịch Đan đã gửi viên nang cảm hứng ~ chấm bi à ~
Cập nhật muộn, xin lỗi nha ~
❤❤❤
“Võ Tắc Thiên làm tài nhân mười hai năm nhưng không được Lý Thế Dân sủng ái, địa vị không hề được nâng cao. Trong thời gian Lý Thế Dân bệnh nặng, Võ Tắc Thiên và Thái tử Lý Trị bắt đầu xây dựng tình cảm.”
“Khụ khụ khụ!” Lý Thế Dân phun một ngụm trà ra, mắt mở to.
Ông ta vừa nghe thấy gì vậy? Con trai ông ta, và tài nhân của ông ta? Khi ông ta bệnh nặng vào cuối đời thì xây dựng tình cảm?
Đám người đi cùng Lý Thế Dân lúc này cúi gằm mặt, như một đàn chim cút.
Họ biết ngay là sẽ chẳng nghe được điều tốt lành gì! Toàn những chuyện gì thế này?
Loạn cung? Hoàng tử và tần phi của cha? Có phải chuyện họ nên nghe không?
“Tiếp… khụ khụ khụ! Tiếp đi!” Lý Thế Dân mặt đỏ bừng, không biết là vì giận hay vì ho.
“Trinh Quân năm thứ hai mươi ba, tức năm 649, Lý Thế Dân khụ khụ khụ, các ngài hiểu chứ?”
Lý Thế Dân: …
Đám đại thần: Chúng thần không dám hiểu!!!
“Võ Tắc Thiên theo lệ vào chùa Cảm Nghiệp ở Trường An làm ni cô cùng với một số tần phi không có con, nhưng bà ta vẫn còn vương vấn với Hoàng đế mới lên ngôi là Lý Trị.”
Lý Thế Dân lúc này tinh thần có chút hoảng hốt, thầm tính xem mình còn sống được bao lâu.
“Vĩnh Huy năm đầu, tức tháng năm năm 650, Lý Trị vào chùa Cảm Nghiệp thắp hương nhân giỗ đầu của Lý Thế Dân, lại gặp Võ Tắc Thiên.”
“Lý Trị và Võ Tắc Thiên nhận ra nhau. Hoàng hậu Vương thị vì không con mà thất sủng, nhìn thấy cảnh đó, bèn chủ động xin Lý Trị thu nạp Võ Tắc Thiên vào cung, hòng đả kích tình địch Tiêu Thục phi. Lý Trị vốn đã có ý đó, lập tức đồng ý.”
“Tháng năm năm Vĩnh Huy thứ hai, tang phục của Lý Trị đã mãn, Võ Tắc Thiên liền vào cung lần nữa. Trước khi vào cung, Võ Tắc Thiên đã có thai, sau khi vào cung sinh con trai là Lý Hoằng.”
Lý Thế Dân cảm thấy đầu mình thực sự bắt đầu đau. Toàn chuyện rách việc gì thế này!
“Có sử sách ghi lại, sau đó Võ Tắc Thiên vì tranh sủng đã bóp chết con gái mình rồi vu oan cho Hoàng hậu Vương thị.”
“Nhưng cách nói này còn gây tranh cãi, vì cũng có sử sách ghi công chúa chết đột ngột, không nói rõ nguyên nhân.”
“Lý Trị từ đó có ý định ‘phế Vương lập Vũ’, nhưng bị các đại thần nguyên lão đứng đầu là Trường Tôn Vô Kỵ và Trử Toại Lương ngăn cản.”
“Tháng mười năm Vĩnh Huy thứ sáu, Lý Trị cuối cùng ban chiếu thư, với tội danh ‘âm mưu hạ độc’, phế Hoàng hậu Vương thị và Tiêu Thục phi làm thứ nhân, giam ở biệt viện.”
“Bảy ngày sau, Lý Trị lại hạ chiếu, lập Võ Tắc Thiên làm Hoàng hậu, đồng thời biếm chức Trử Toại Lương, Tể tướng phản đối kịch liệt, ra khỏi kinh thành. Ngày mồng một tháng mười một, cử hành lễ sách lập Võ Tắc Thiên làm Hoàng hậu.”
“Hôn muội! Hôn muội vô cùng!” Lý Thế Dân vô cùng khó hiểu, sao con trai mình lại như vậy.
“Hiển Khánh năm thứ tư, tức tháng tư năm 659, Võ Tắc Thiên và Lý Trị đạt được đồng thuận, cách chức và biếm những người như Trường Tôn Vô Kỵ, Vu Chí Ninh, Hàn Viện, Lai Tế ra khỏi kinh.”
“Đến đây, Lý Trị cơ bản thực hiện tập quyền quân chủ, tình trạng hoàng quyền bất chấn kể từ thời Ngụy Tấn Nam Bắc triều đã được thay đổi, có ảnh hưởng rất lớn đến lịch sử Tung Của.”
Lý Thế Dân nhất thời không biết nói gì. Các nguyên lão theo mình bị biếm chức, tài nhân của mình trở thành hoàng hậu của con trai mình.
Nhưng chính chuyện này lại gián tiếp đạt được ý định muốn nắm chặt quyền lực trong tay của ông ta.
“Một năm sau, tháng mười năm Hiển Khánh thứ năm, Lý Trị phát bệnh phong, đầu váng mắt hoa, không thể xử lý quốc sự, bèn giao cho Võ Tắc Thiên xử lý triều chính.”
“Hồ đồ! Hậu cung sao có thể can thiệp chính sự!” Lần này không chỉ Lý Thế Dân bất mãn, mà Ngụy Trưng là người đầu tiên nhảy ra, mặt đầy phẫn nộ.
“Thượng Nguyên năm đầu, tức tháng tám năm 674, Lý Trị xưng Thiên Hoàng, Võ Tắc Thiên xưng Thiên Hậu. Tháng mười hai, Võ Tắc Thiên dâng ‘Kiến ngôn thập nhị sự’, được Lý Trị toàn bộ chấp thuận, ban chiếu ban hành thi hành.”
“Kiến ngôn thập nhị sự?” Đám đại thần nghi hoặc.
“Kiến ngôn thập nhị sự là mười hai chính sách của Võ Tắc Thiên nhằm phú quốc cường dân. Chính sách này hướng đến bách tính bình thường và quan lại cấp trung hạ, tranh lợi ích cho họ, giành được sự ủng hộ của tuyệt đại đa số bách tính và quan lại.”
“Mười hai điều này tổng kết lại thể hiện bốn ý: một là phú quốc cường dân, hai là dụng nhân tài, ba là lạc thụ bá quan, bốn là nâng cao địa vị phụ nữ.”
Lý Thế Dân và mọi người nghe xong đầy vẻ phức tạp. Không thể không nói, Võ Tắc Thiên trong việc trị quốc rất có tài năng.
“Võ Tắc Thiên này nếu là thân nam tử, ắt hẳn là nhân vật phong hầu bái tướng!” Lý Thế Dân thở dài một câu.
Người khác trong lòng cũng nghĩ vậy, nhưng không ai dám mở miệng.
“Năm Thượng Nguyên thứ hai, chứng phong huyễn của Lý Thế Dân ngày càng nặng, muốn thiền vị cho hoàng hậu, bèn bàn với đại thần chuẩn bị để Võ Tắc Thiên nhiếp chính. Vì Tể tướng Hác Xử Tuấn khuyên can nên tạm thời ngừng nghị.”
“Nghịch tử!” Lý Thế Dân cảm thấy một luồng nhiệt huyết xông thẳng lên đỉnh đầu, “Hồ náo! Hồ náo! Sao có thể thiền vị cho một nữ tử!”
Các đại thần đi theo đều chết lặng, họ vạn lần không ngờ Lý Trị lại còn có ý nghĩ thiền vị.
Vốn dĩ việc Võ Tắc Thiên nhiếp chính, thậm chí xưng cô ta là Thiên Hậu, họ nghiến răng cũng có thể chấp nhận.
Ít nhất giang sơn này vẫn họ Lý.
“Vĩnh Thuần năm thứ hai, tháng mười hai năm 683, Lý Trị băng hà. Di chiếu: Thái tử Lý Hiển lên ngôi trước linh cữu, quân quốc đại sự không thể quyết đoán thì do Thiên Hậu Võ Tắc Thiên quyết định.”
“Bốn ngày sau, Lý Hiển lên ngôi, là Đường Trung Tông, tôn Võ Tắc Thiên làm Hoàng Thái hậu.”
Lý Thế Dân và mọi người thở phào nhẹ nhõm, may quá, may quá, người lên ngôi vẫn là con cháu họ Lý.
Ai ngờ, câu tiếp theo của Sở ba suýt làm họ tức đến độ bay thẳng lên trời.
“Sau đó, năm Thiên Thụ nguyên niên tức năm 690, Võ Tắc Thiên xưng đế, đổi quốc hiệu là Chu, định đô Lạc Dương, gọi là ‘Thần Đô’, thành lập Võ Chu.”
“Bà… bà… bà ta lên ngôi hoàng đế rồi?” Lý Thế Dân mặt đầy khó tin, “Thiên hạ chấp nhận? Sao có thể?!”
“Chấp nhận.” Sở ba gật đầu, “Trước và sau khi Võ Tắc Thiên tại vị, bà ta minh sát thiện đoán, nhiều quyền lược, tri nhân thiện nhậm, coi trọng tuyển chọn nhân tài, sáng lập chế độ thi Điện, thi Võ và chế độ thí quan, lại khuyến khích nông tang, cải cách thuật trị.”
“Nói thật, theo quan điểm của hậu thế chúng tôi, Võ Tắc Thiên là một hoàng đế vô cùng vĩ đại.”
“Đồng thời bà ta cũng là nữ đế duy nhất trong lịch sử Tung Của.”
Lý Thế Dân nhất thời không biết nói gì. Xét về chính tích và hành vi, ông ta thực sự rất nể phục Võ Tắc Thiên.
Nhưng vấn đề mấu chốt là, vị nữ hoàng một thời này, cướp đoạt chính là giang sơn nhà Lý của ông ta!
Nhất thời tâm tư Lý Thế Dân trăm mối ngổn ngang, thậm chí muốn hỏi rõ Võ Tắc Thiên là con gái nhà nào, để chặn từ đầu cho xong.
Nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có chút không nỡ bỏ qua một nhân tài như vậy.
Lý Thế Dân nghĩ đến những nữ tử ông ta gặp ở siêu thị hậu thế hai hôm nay, người nào không đầy bụng kinh thư.
Hơn nữa những nữ tử hậu thế này cũng không giống nữ tử nhà Đường, chỉ có thể giam mình trong hậu trạch.
Họ có thể cùng nam tử làm việc, thậm chí làm tốt hơn nhiều nam tử.
Nếu, nếu mình đem Võ Tắc Thiên vốn sẽ thu nạp vào hậu cung, phá cách đề bạt lên triều đường thì sao?
