Chương 63: Dự tri có cái giá của nó
Vương Vĩ rời mắt, liếc nhìn Tô Vãn và Lưu Diêm Ni trong phòng khách.
Hai người này từ lúc có sấm sét đã bất an, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chắc đang lo cho mấy người ngoài kia.
Vương Vĩ không nói gì.
Thân mình còn lo không xong, lại đi lo cho người khác?
Đó chính là người thường.
Rõ ràng bản thân chẳng khá hơn ai, nhưng lại không nỡ nhìn người khác chịu khổ.
Đáng tiếc—
Lòng tốt kiểu này, trong ngày tận thế chẳng đáng một xu.
“Lát nữa có người đến, ra mở cửa.” Vương Vĩ nói với Tô Vãn.
Tô Vãn sững người, vội vàng bước ra cửa.
…
Trên không khu chung cư Cẩm Tú Thiên Thành.
Trương Liệt lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống “một tầng” duy nhất còn nguyên vẹn trước mặt.
Phòng khách sáng đèn.
Thỉnh thoảng có tia sét đánh xuống, rơi trúng “tầng này”, nhưng lại biến mất một cách kỳ dị, như bị thứ gì đó nuốt chửng.
Trương Liệt nhíu mày.
Hắn đã là cấp SSS, tồn tại mạnh nhất.
Thế mà đứng ở đây, trong lòng lại dâng lên một nỗi sợ vô hình.
Tòa nhà này… không ổn.
Vương Vĩ… cũng không ổn.
Trương Liệt hít một hơi thật sâu.
Sợ gì chứ?
Chẳng qua là dị năng dự tri thôi, lẽ nào đánh lại được hắn, SSS hệ Lôi?
Hơn nữa, hắn với Vương Vĩ cũng có thù oán gì to tát đâu.
Chẳng qua là trước tận thế có cãi nhau vài câu thôi mà. Có đáng gì đâu.
Trương Liệt đáp xuống trước cửa.
Vừa giơ tay định gõ, cửa đã tự mở.
Một người phụ nữ lạ mặt đứng nép sang một bên.
Trương Liệt sững người, bước vào trong.
Trong phòng khách, Vương Vĩ ngồi trên sofa, tay cầm ly rượu, ánh mắt bình thản nhìn hắn.
【Tên】: Trương Liệt
【Tuổi】: 27
【Dị năng】: SSS hệ Lôi, dị năng chiến đấu
【Thuộc về】: Giang Nam thành, Tung Của
【Mục đích】: Chiêu mộ ký chủ hợp tác
【Ghi chú】: Một trong bốn người thức tỉnh SSS trên toàn cầu.
Một trong bốn SSS?
Vương Vĩ tập trung ánh mắt.
Ngoài Trương Liệt và hắn, còn hai SSS nữa?
Nhưng hắn không có thông tin về hai SSS kia.
Chẳng lẽ là dị năng giả nước ngoài?
Tình hình này có vẻ không ổn.
Theo xu thế hiện tại, chắc chắn sẽ sớm có dị năng giả nước ngoài kéo đến.
Tung Của từ xưa đến nay, trong mắt người ngoài luôn là một miếng mỡ béo.
Nhất là trong ngày tận thế, các nước khác đâu có dự trữ lương thực lớn như Tung Của!
Lương thực cho 1,4 tỷ người, dị năng giả nước ngoài làm sao không thèm thuồng?
Phạm vi phòng an toàn của hắn còn chưa đủ, không thể bảo vệ hết tất cả kho lương.
Để đối phó với những dị năng giả xâm lược này, thứ duy nhất có thể dùng được chính là Trương Liệt…
Đang lúc Vương Vĩ suy tính những điều này, Trương Liệt lên tiếng.
“Vương Vĩ, hợp tác với tôi, sau này thế giới này do chúng ta làm chủ.”
Vương Vĩ nhìn Trương Liệt, như nhìn một thằng ngốc.
Trương Liệt tiếp tục: “Tôi không rõ vì sao anh không tiết lộ thông tin tận thế dự tri cho Liên Minh hay Thần Minh, nhưng anh làm đúng!”
“Anh cũng thấy rồi đấy, Giang Nam thành bị bỏ rơi, chúng ta bị bỏ rơi…”
Trương Liệt bắt đầu lải nhải thuyết phục.
Đại khái là nói hắn và Vương Vĩ mới là người cùng phe.
Liên Minh, Thần Minh không coi họ ra gì, nên hôm nay Giang Nam thành mới chết nhiều người như vậy.
Hắn có dị năng SSS, Vương Vĩ có dị năng dự tri, hai người hợp tác sẽ quét sạch mọi thứ…
Vương Vĩ nghe chán, trực tiếp cắt ngang: “Có lợi ích gì?”
“Lợi ích?” Trương Liệt sững người.
“Dự tri có cái giá của nó”, Vương Vĩ khinh bỉ nói, “Cái thường thức này anh cũng không biết?”
Trương Liệt bị nói thế, hơi khó chịu.
Nhưng hắn vẫn cố kìm nén.
“Tôi đương nhiên biết!” Trương Liệt gượng gạo nói, “Thiên cơ bất khả lộ mà… anh nói đi, cần lợi ích gì?”
“Anh cũng không ngu”, Vương Vĩ liếc hắn một cái tán thưởng, “Anh muốn dự tri cái gì, và có thể cho tôi lợi ích gì?”
Trương Liệt vội nói: “Tôi muốn biết vị trí của Liên Minh và Thần Minh, cùng với số lượng, phân bố thực lực người thức tỉnh của họ!”
“Lợi ích thì sao?” Vương Vĩ hỏi, “Anh có thể cho gì?”
“Tôi đổi bằng vật tư!” Trương Liệt liếc Tô Vãn và Lưu Diêm Ni, “Đủ vật tư cho ba người các anh dùng một tháng!”
“Một tháng?” Vương Vĩ cười, “Tôi dự tri một lần phải trả cái giá lớn như vậy, chỉ đáng một tháng vật tư?”
Trương Liệt biến sắc: “Vậy anh muốn thế nào?”
Vương Vĩ không nói, chỉ nhìn hắn.
Trương Liệt nghiến răng: “Hai tháng! Không thể hơn được!”
“Ba tháng.” Vương Vĩ thản nhiên nói, “Thiếu một ngày cũng đừng hòng.”
“Anh—” Trương Liệt hít một hơi thật sâu, nhịn.
“Được, ba tháng! Giờ có thể dự tri được chưa?”
Vương Vĩ gật đầu, lại nói: “Trước hết xua tan mây sét trên khu chung cư đi.”
“Mấy đám mây này ảnh hưởng đến dự tri của anh?” Trương Liệt hơi tò mò.
“Ừ.” Vương Vĩ trả lời rất nghiêm túc.
Trương Liệt thấy vậy, không nói hai lời, quanh người lóe lên chớp sáng.
Ầm—
Mây sét trên khu Cẩm Tú Thiên Thành trực tiếp bị đánh tan, bầu trời quang đãng một khoảng.
Sau đó, Trương Liệt đầy mong đợi nhìn Vương Vĩ.
Hắn cũng rất tò mò về dị năng dự tri.
Dù sao phần lớn người Tung Của đều khao khát năng lực có thể dự đoán thiên cơ này.
Vương Vĩ hài lòng gật đầu, lấy điện thoại ra, bấm một số mã hóa vệ tinh.
“Tút— tút— tút—”
“Vương Vĩ?” Đầu dây bên kia vang lên giọng Đỗ Uy đầy kinh hỉ, “Anh nghĩ thông rồi?”
Vương Vĩ mặt tối sầm.
Cái gì mà nghĩ thông?
Vương Vĩ mở loa ngoài: “Tổng bộ Liên Minh và Thần Minh ở đâu? Có bao nhiêu dị năng giả? Phân bố thực lực thế nào?”
Đỗ Uy sững một lúc, không biết Vương Vĩ hỏi những điều này làm gì.
Nhưng anh ta vẫn thành thật trả lời:
“Tổng bộ Thần Minh ở Thiên Hải thành, có 13 S cấp, hơn 800 A cấp, B cấp lên đến hàng nghìn…”
“Phía Liên Minh, tổng bộ ở Thượng Kinh thành, S cấp nhiều hơn một chút, 48…”
Đầu dây bên kia, Đỗ Uy rất chi tiết kể ra tình hình của hai tổ chức.
Trương Liệt đứng bên cạnh, cả người đờ đẫn.
Hắn nhìn cái điện thoại trong tay Vương Vĩ, rồi nhìn gương mặt bình thản của Vương Vĩ.
Đây là dị năng dự tri?
Chỉ… chỉ cần gọi một cuộc điện thoại?
Một lát sau, Vương Vĩ cúp máy, ngẩng đầu nhìn hắn: “Dự tri xong rồi.”
Thực ra hắn có thể tiêu hao điểm an toàn để suy diễn ra, nhưng sao phải lãng phí điểm an toàn?
Mấy thông tin cơ bản này nói cho Trương Liệt cũng chẳng sao.
Vương Vĩ cũng vui vẻ để Trương Liệt làm chim đầu đàn, thử xem nước của Liên Minh và Thần Minh sâu bao nhiêu.
Trương Liệt há miệng, muốn nói gì đó, nhưng phát hiện mình không thốt nên lời.
“Đi đi”, Vương Vĩ làm một động tác mời.
Trương Liệt mặt tối sầm.
Hắn, một cường giả SSS, bị trêu đùa như vậy? Một luồng lửa giận xộc lên.
Trương Liệt nhìn chằm chằm Vương Vĩ, quanh người lóe lên những tia chớp ẩn hiện.
Phải dạy cho hắn một bài học, để hắn biết ai mới là người nói chuyện!
Thế nhưng, Vương Vĩ vẫn cười tủm tỉm nhìn hắn, không động đậy.
Ngay khoảnh khắc Trương Liệt chuẩn bị động thủ—một luồng lạnh lẽo từ xương sống trào lên, xông thẳng lên đỉnh đầu!
Trương Liệt cứng đờ.
Hắn không biết tại sao mình lại có cảm giác này.
Nhưng cơ thể thành thật hơn đầu óc—tia chớp tắt ngay, tay cũng buông xuống.
Vương Vĩ vẫn giữ nụ cười tủm tỉm ấy.
“Còn gì nữa không?”
Trương Liệt nhìn hắn hai giây.
Vương Vĩ luôn liều mạng, dự tri tất cả nhưng chẳng nói gì.
Thế mà Liên Minh, Thần Minh đều không động đến hắn.
Cảm giác lạnh lẽo vừa rồi…
Trương Liệt hít một hơi thật sâu.
“Hừ.”
Hắn hừ lạnh một tiếng, quay người bước đi.
Vừa ra tới cửa,
“Đừng quên ba tháng vật tư.”
Trương Liệt suýt vấp ngã, một cường giả SSS suýt ngã nhào.
“Đệt mợ mày.”
