Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trùng Sinh Ngày Tận Thế: Lần Này, Ta Sẽ Không Cứu Bất Kỳ Ai > Chương 69

Chương 69

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 69: Xử hết một thể?

 

Lời này vừa thốt ra, không một ai trong phòng phản bác.

 

Bọn họ vốn theo chủ nghĩa người tiến hóa tối thượng, căn bản không coi người thường ra gì.

 

Nếu không, họ đã chẳng đi theo Đường Tam, lập ra Thần Minh.

 

Những kẻ này, đều tự xưng là thần!

 

Người thường trong mắt họ, chẳng khác nào kiến hôi.

 

Thế nhưng, Thiên Mộng Tầm bất ngờ lên tiếng, “Anh ta cứ phá như vậy, sớm muộn cũng tìm đến đây.”

 

Đường Tam im lặng.

 

Lời Thiên Mộng Tầm không phải không có lý.

 

Nhưng để hắn đi đối phó với cường giả cấp bậc không rõ bên ngoài…

 

Đường Tam do dự.

 

“Kho lương còn ở Thiên Hải thành”, Thiên Mộng Tầm lại nói, “Lẽ nào anh mặc kệ hắn phá hủy kho lương?”

 

“Đúng đấy”, Vương Cường vội vàng phụ họa, “Chẳng lẽ chúng ta sắp phải ăn thịt người sớm vậy sao?”

 

Giọng Vương Cường mang theo chút chán ghét.

 

Hắn không phải là không dám, nhưng cũng thấy hơi ghê tởm.

 

Chưa đến lúc vật tư cạn kiệt hoàn toàn, hắn cũng chẳng muốn động đến thứ đó.

 

Ánh mắt Đường Tam lướt qua mọi người, thầm thở dài trong lòng.

 

Hắn hiểu không thể tiếp tục trốn tránh được nữa.

 

Nhưng để hắn trực diện đối kháng với người bên ngoài, cũng không thể.

 

Ánh mắt hắn quét qua mọi người, trầm giọng: “Vậy thì cùng nhau gặp gỡ cái tên người thức tỉnh không biết sống chết này một lần!”

 

“Đáng lẽ phải làm thế từ lâu rồi!” Vương Cường đấm một quyền xuống bàn, đứng bật dậy.

 

Những người còn lại cũng lần lượt đứng lên.

 

Đường Tam phẩy tay, thần sắc nghiêm nghị: “Đã ra tay, phải sấm sét lôi đình, không cho hắn một cơ hội nào. Các anh chính diện cầm chân, tôi dùng dị năng không gian, một đòn tất sát.”

 

Mọi người gật đầu, không có ý kiến gì với sắp xếp này.

 

Bọn họ chính diện cứng đối cứng, Đường Tam lợi dụng dị năng không gian tập kích phía sau, tỷ lệ thắng cực cao.

 

Chỉ có Thiên Mộng Tầm nhìn Đường Tam thật sâu.

 

Nhưng cũng không nói gì thêm.

 

Thiên Hải thành, màn đêm buông xuống hoàn toàn, chỉ có sấm sét không ngừng xé toạc bầu trời.

 

“Ha, đúng là hàng hiếm.” Trương Liệt nhìn cảnh hỗn độn bên dưới, cuối cùng cũng ngộ ra.

 

Hắn đã phá hủy nhiều nơi như vậy, chết bao nhiêu người, thế mà Đường Tam cái đồ rùa rụt cổ vẫn chưa chịu ra.

 

Đường Tam là Hải Thần của Thiên Hải thành, nhưng căn bản chẳng coi cư dân Thiên Hải thành ra gì.

 

Tên này đúng là một kẻ hai mặt.

 

Bề ngoài chính nghĩa, thực chất chẳng màng đến sống chết của người thường,

 

Vừa muốn danh tiếng, lại không chịu vì người khác mà mạo hiểm.

 

Đúng là một kẻ ích kỷ tinh vi, đạo đức giả.

 

Đúng lúc Trương Liệt định thu tay, nghĩ cách khác,

 

Ầm!

 

Phía xa, mười hai luồng dao động dị năng khủng khiếp bùng lên!

 

Trương Liệt nheo mắt.

 

Cuối cùng cũng chịu ra rồi sao?

 

Mười hai bóng người trong chớp mắt đã đến, vây Trương Liệt ở trung tâm.

 

Ánh mắt Trương Liệt lướt qua, cuối cùng dừng lại trên người Thiên Mộng Tầm: “Nữ thần cứu thế? Sao trận bão sấm này không thấy cô cứu thế?”

 

Thiên Mộng Tầm thần sắc đạm mạc: “Họ tự nguyện gọi thôi.”

 

“Hừ.” Trương Liệt lười nói nhảm, ánh mắt lại quét một vòng, “Ai là Đường Tam?”

 

“Mày không có tư cách biết!” Một S cấp hùng hổ lên tiếng.

 

Nhưng hắn vừa dứt lời,

 

Ầm ầm——

 

Chung quanh Trương Liệt, lôi quang bùng phát dữ dội, tầng mây như bị hút cạn trong nháy mắt, vô tận lôi đình hóa thành dòng lũ hủy diệt, lấy hắn làm trung tâm trút xuống không phân biệt!

 

“Để các ngươi thấy, thế nào mới là thần thật sự!”

 

Đối mặt với mười hai dị năng giả S cấp, Trương Liệt cũng không dám khinh thường, trực tiếp toàn lực ứng phó, ra tay trước.

 

Sắc mặt Thiên Mộng Tầm đại biến!

 

Uy lực dị năng này vượt xa bọn họ, những S cấp.

 

“Phong”

 

Nhiệt độ chung quanh lập tức giảm xuống, trước mặt Thiên Mộng Tầm ngưng tụ thành một bức tường băng.

 

“Ngự”

 

Vương Cường toàn thân hóa đá, thân thể như biến thành một khối kim cương, tỏa ra cảm giác nặng nề khó phá vỡ.

 

Những người khác cũng ý thức được không ổn, lần lượt thi triển thủ đoạn phòng ngự.

 

Một người trước mặt bùng phát mấy nghìn lưỡi dao gió, từ mọi góc độ đâm về phía Trương Liệt.

 

Phong nhận, băng phong, kim mang… mười hai loại dị năng cùng ra

 

Thế nhưng, những dị năng này trong khoảnh khắc tiếp xúc với lôi đình, đã tan tác như tro bụi!

 

“Phụt——”

 

Mười hai bóng người từ giữa không trung rơi xuống, đập mạnh xuống mặt đất.

 

Thiên Mộng Tầm giãy giụa bò dậy, trong lòng kinh hãi.

 

Cấp bậc dị năng của người trước mắt này vượt xa bọn họ!

 

SS cấp, thậm chí SSS cấp?

 

Tình trạng của mười một người kia cũng chẳng khá hơn là bao.

 

Vương Cường nằm bẹp một bên, thân thể hóa đá đầy vết nứt, mỗi lần run rẩy đều có lôi quang bắn ra, trông vô cùng hài hước.

 

“Chỉ thế thôi?”

 

Giọng Trương Liệt nhạt nhẽo, nhưng như sấm sét nổ vang trên đầu mỗi người:

 

“Tôi hỏi lại lần nữa——ai là Đường Tam?”

 

Mười hai người sững sờ.

 

Đúng rồi, Đường Tam đâu?

 

Nói là chính diện cầm chân, nói là không gian tất sát…

 

Người đâu?

 

Thiên Mộng Tầm cười khẩy một tiếng, lau vết máu ở khóe miệng: “Đừng tìm nữa, hắn chạy từ lâu rồi.”

 

“Cái gì?” Vương Cường trợn mắt, gương mặt hóa đá lộ ra vẻ khó tin, “Minh chủ hắn…”

 

“Dị năng không gian, đúng là tuyệt kỹ ám sát.” Thiên Mộng Tầm nhìn Vương Cường, cái đồ ngốc này, “Cũng là tuyệt kỹ chạy trốn.”

 

“Ừm?” Trương Liệt nhíu mày.

 

Đường Tam dù sao cũng là cường giả S cấp, vậy mà bỏ rơi đồng đội, chạy mất dép?

 

Những S cấp thức tỉnh giả còn lại của Thần Minh, cũng lộ ra vẻ căm phẫn.

 

Sự vô sỉ của Đường Tam vượt quá sức tưởng tượng của họ.

 

Thiên Mộng Tầm nói xong, xoay người chuẩn bị rời đi.

 

“Đứng lại!” Giọng Trương Liệt lạnh như băng, “Tôi cho các người đi sao?”

 

Thiên Mộng Tầm khựng bước, ngước lên nhìn Trương Liệt,

 

“Đúng là chúng tôi không phải đối thủ của anh, nhưng muốn đi, anh cũng không thể ngăn hết tất cả.”

 

“Vậy sao?” Trương Liệt một tay đột ngột ấn xuống.

 

Một tấm lưới điện khổng lồ, trong chớp mắt đã bao phủ toàn bộ mười hai người.

 

Hơn nữa, lưới điện còn đang co rút với tốc độ kinh hoàng!

 

“Nướng chín mười hai tên này mang về cũng không tệ.” Trương Liệt lẩm bẩm.

 

Thiên Mộng Tầm nghiến răng, “Liên thủ!”

 

Những người còn lại trong mắt lóe lên một tia quyết đoán, chuẩn bị liều mạng.

 

Nhưng ngay lúc này, một giọng nói từ xa vọng tới,

 

“Khoan đã, Đường Tam ở đây!”

 

Lưới điện khựng lại, Trương Liệt quay đầu nhìn về phía xa.

 

Chỉ thấy mấy chục bóng người đang lao tới với tốc độ nhanh chóng,

 

Trong đó, còn có một người bị dị năng băng hệ đông cứng thành một tảng băng, được mang theo cùng.

 

Trương Liệt nhìn người đứng đầu trong đám người này, giọng nói có hơi quen tai.

 

Đỗ Uy dừng lại, nhìn Trương Liệt: “Liên minh, Đỗ Uy.”

 

Trương Liệt khựng lại, hỏi: “Anh chính là người Vương Vĩ dự tri, ơ, người gọi điện tối qua?”

 

Đỗ Uy chậm rãi gật đầu.

 

Trương Liệt nhìn Đường Tam trong tảng băng, “Hắn chính là minh chủ Thần Minh, Đường Tam?”

 

Trương Liệt bỗng nhiên cảm thấy chán ngắt.

 

Đây chính là cái gọi là “Hải Thần”?

 

Chẳng qua là cá nằm trên thớt.

 

“Liên minh…” Trương Liệt lại nhìn Đỗ Uy, bỗng nhiên cười, “Rất tốt, Thần Minh, Liên minh, hôm nay xử hết một thể!”

 

Ầm!

 

Lôi quang lại bùng phát, thật sự cuốn về phía Đỗ Uy và những người kia!

 

Ánh mắt Đỗ Uy ngưng lại, không lùi bước, trái lại tiến lên một bước:

 

“Giết tôi thì được.”

 

Giọng hắn không lớn, nhưng từng chữ như xoáy vào lòng người:

 

“Nhưng sáu bảy trăm triệu người của Tung Của còn sống, một mình anh, che chở nổi sao?”

 

Lôi quang đột ngột tắt ngấm.

 

Động tác của Trương Liệt, dừng lại giữa không trung.

 

Sáu bảy trăm triệu người?

 

Giang Nam thành ba bốn vạn người, hắn đã đau đầu muốn chết.

 

Sáu bảy trăm triệu… hắn nghĩ cũng không dám nghĩ.

 

Đỗ Uy nhìn hắn, chậm rãi nói: “Tôi biết anh có oán với Liên minh.”

 

“Nhưng trong thời mạt thế, phải có sự cân nhắc, lựa chọn. Nếu không——Tung Của sẽ diệt vong, mất giống mất nòi.”

 

Ông ta ngừng lại:

 

“Đem non sông Tung Của giao cho ngoại bang, thậm chí lũ súc sinh đảo quốc kia. Lẽ nào đó là điều anh muốn thấy?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn