Chương 39: Hắn Muốn Ép Vũ Uyên Và Tư Thanh Oánh Thành Hôn
Quân Lạc và Tống Cảnh Sâm sau khi biết thì giật mình: trước đó Nguyên Y mới chỉ là Kim Đan sơ kỳ, sao mới mấy ngày đã lên trung kỳ rồi?
Quân Lạc cảm thán: “Con bé này tư chất thật tốt, năm đó sư phụ ta nói nó là thiên tài ngàn năm khó gặp, ta còn không tin!”
Tống Cảnh Sâm như cũng có phần vinh dự: “Đương nhiên, con gái ta nào có thể kém được?”
Quân Lạc cười khẩy: “Lại không phải giống ngươi!”
Tống Cảnh Sâm chỉ vào hắn: “Đánh nhau không!”
Quân Lạc:……
Nguyên Y ở cùng Bong Bóng và Tiểu Đoàn Tử ba ngày, lại chạy vào Tháp Tuế Nguyệt tu luyện.
Nếu không có Tháp Tuế Nguyệt, nàng cảm thấy trước đó mình quá đường đột rồi.
Song đan điền đâu phải dễ tu luyện như vậy?
Tài nguyên không nói làm gì, thời gian cần tăng gấp bội mới là trọng điểm.
Lúc đó chỉ thèm linh lực gấp đôi mà không để ý điểm này, hoàn toàn không ngờ tốc độ “ác hóa” của Đông Hoa đại lục kiếp này lại nhanh hơn.
May là nàng vận may tốt!
Vẫn còn trẻ mà!
Lần này nàng thề không đột phá đến Nguyên Anh kỳ thì không ra!
……
Thanh Huyền Tông, Triêu Dương Phong.
Chưởng môn hiện nhiệm Bạch Thời An mặt nặng trịch nhìn Tư Thanh Oánh.
“Vũ Uyên vẫn không chịu gặp con?”
Tư Thanh Oánh mặt đầy đắng cay, trong mắt ánh lệ, tủi thân vô cùng.
“Vâng, mỗi lần con đi hắn không những không gặp, còn không cho con vào Lăng Tiêu Điện.
Sư phụ, người nói trong lòng hắn có phải vẫn còn nhớ Nguyên Y không?”
Bạch Thời An cười lạnh một tiếng.
“Nhớ cái gì, nếu thật sự nhớ thì người còn ở lại Lăng Tiêu Phong sao?
Lúc đó con lén hắn gửi thiếp mời đến Phù Tiên Thành, sau này hắn biết cũng có nói gì đâu?
Hôn lễ này, hắn nhất định phải thành với con!”
Tư Thanh Oánh trong lòng bất an: “Nhưng lúc đó hắn đồng ý với người sẽ cưới con, thần trí đâu có tỉnh táo, hắn có nhận không?”
Bạch Thời An đứng dậy, bước tới cửa sổ nhìn biển mây mênh mông.
Giọng lạnh tanh:
“Oánh nhi, con phải nhớ, là con liều mạng đưa hắn từ Ma môn về, ân tình này hắn không thể không trả!”
Tư Thanh Oánh ánh mắt lấp lánh, tuy ngoài mặt là vậy, nhưng sự thật chỉ có hai người sư trò họ biết.
Nếu Vũ Uyên biết được sự thật sau này……
Tư Thanh Oánh rùng mình, không dám nghĩ tiếp.
Bạch Thời An quay lại, sắc mặt dịu đi.
“Oánh nhi, Vũ Uyên trúng ma chủng, nói không chừng thật sự sẽ nhập ma.
Con tốt nhất nhanh chóng lưu lại huyết mạch của hắn, nếu không sau này đến cái để nhớ cũng không có.”
Tư Thanh Oánh trợn tròn mắt, khó tin nhìn Bạch Thời An.
Trong lòng đau nhói, nàng lo lắng nắm chặt tay áo hắn.
“Sư phụ, không phải người nói dựa vào bản lĩnh của Vũ Uyên, nhất định có thể trừ ma chủng sao?”
Nàng hoảng rồi, nàng còn muốn cùng Vũ Uyên dài lâu bên nhau cả đời, sao hắn có thể nhập ma được?
Bạch Thời An sao không biết nàng đánh chủ ý gì, nhưng rất nhiều chuyện bây giờ còn chưa thể để nàng biết, nếu không sẽ hỏng việc!
Nghĩ đến kế hoạch phía sau, Bạch Thời An ôn tồn an ủi.
“Vi sư vốn tưởng hắn có thể trừ ma chủng, nay xem ra vi sư đánh giá cao hắn rồi.
Đừng lo, ngày mai vi sư sẽ triệu tập trưởng lão hội, ép Vũ Uyên làm hôn lễ trước đã!
Vi sư sẽ lại nghĩ cách giúp hắn.”
Nghe vậy, Tư Thanh Oánh mừng rỡ, nụ cười trên mặt giấu cũng không giấu được, cúi người vái chào.
“Đa tạ sư phụ thành toàn!”
Bạch Thời An cười vẫy tay: “Đi chuẩn bị đi.”
Tư Thanh Oánh bước chân nhẹ nhàng ra ngoài.
Gương mặt Bạch Thời An dần dữ tợn, ngón tay siết chặt thành quyền.
Hắn cùng Thánh nữ Huyết Sát Tông Nghê Lương mưu tính hơn ngàn năm, con gái bọn họ nhất định phải ngồi lên vị trí phu nhân Thiên Ma Vương, mới có thể danh chính ngôn thuận nắm đại quyền!
Đến lúc đó, khống chế chặt chẽ tất cả tu sĩ đạo ma hai đạo, rồi đem họ hiến tế bằng máu, là có thể mở ra Mộ Ma Thượng Cổ.
Chỉ cần hấp thu hết ma khí trong mộ, cả nhà ba người bọn họ sẽ trở thành Thiên Ma Vương chân chính, bất tử bất diệt!
Chợt, một đạo phù lục trong lòng hắn nóng lên, hắn vội mở ra. 33 Tiểu Thuyết
“An quân, thư như gặp mặt.
Ta đã thu thập xong huyết sát chi khí của tất cả phàm nhân, đã đến lúc động thủ.
Hồn Sát Dẫn cũng đã trong tay ta, nhưng để phòng ngoài ý muốn, chúng ta phải chuẩn bị hai tay!
Nhanh chóng dạy công pháp kia cho Oánh nhi, để nàng cùng Vũ Uyên động phòng, hấp thu tinh khí của hắn, thúc đẩy ma chủng bùng phát!
Nhớ kỹ, bước này rất quan trọng, là mấu chốt để sau này Oánh nhi có thể khống chế Thiên Ma Vương.”
Bạch Thời An đọc xong, trong mắt tinh quang lấp lóe.
Sau đó truyền lệnh chưởng môn, ngày mai triệu tập trưởng lão hội.
Hắn muốn ép Vũ Uyên và Tư Thanh Oánh thành hôn!
Vũ Uyên nghe chấp sự đến báo, đôi mắt phượng đầy vẻ châm biếm.
“Hừ, con cáo già cuối cùng cũng không nhịn được sao?”
……
Cùng lúc đó, vô số tu sĩ may mắn còn sống ồ ạt đổ về Nguyên Bảo Thành giáp với Ma môn.
Ngay cả những tu sĩ còn ở lại Phù Tiên Thành cũng nhận được truyền tin của bạn chí cốt.
Phải biết rằng, trong thời điểm này còn hao phí linh lực truyền tin cho người, chỉ có thể là sinh tử chi giao.
Lão Mặc, một tu sĩ mập, nhìn tờ truyền tin đầy nghi hoặc.
“Thành chủ Nguyên Bảo Thành buông lời hùng, muốn mở ra thượng cổ trận pháp, che chở thiên hạ tu sĩ!
Hừm~~ ta sao cảm thấy không đáng tin cậy thế này?”
Chu Tùng cũng nhận được truyền tin của bạn hữu, bổ sung:
“Bạn ta nói thượng cổ trận pháp đó không cần linh thạch chống đỡ, dựa vào hỏa lực của núi lửa.
Thành chủ Nguyên Bảo Thành dẫn nhiệt lực của núi lửa ra, cả Nguyên Bảo Thành ấm áp như mùa xuân.
Tuy hắn không nói có cung cấp linh thạch, nhưng không cần chống cự giá rét, ngoại trừ những tu sĩ đã đến đại hạn, mọi người đều có thể chịu thêm khá lâu.
Lắm lắm thì sống như phàm nhân thôi.”
Chu Tùng có chút động lòng, hắn đã sớm không trông cậy tiếp tục tu luyện đột phá tu vi nữa.
Nguyên Anh tu sĩ ba nghìn năm thọ nguyên, nay hắn còn hơn một nghìn năm.
Chỉ cần không dùng linh lực, hắn cũng còn có thể sống lâu hơn phàm nhân vài trăm năm, đáng rồi.
Cùng suy nghĩ với hắn không ít tu sĩ, chí khí từng ngày đã bị mài mòn, có thể sống là mãn nguyện rồi.
Lão Mặc thấy những người này rõ ràng động tâm, cười lạnh nói:
“Muốn đi thì nhanh đi, đừng có giành linh thạch của Nguyên Đan sư xong lại chạy, mất mặt!”
Những người có ý định bị câu nói này làm cho ngượng ngùng, lúng túng nói:
“Huynh cũng đừng châm chọc, chỉ cần Nguyên Đan sư và thành chủ còn cần chúng ta làm việc, ta nhất định không đi!”
“Hừ, vậy thì tốt nhất, làm người phải có lương tâm!” Lão Mặc nói một câu, tự mình sắp xếp lại mấy thứ ít ỏi.
Ngày mai sáng sớm, bọn họ sẽ xuất phát tới núi lửa tìm hỏa tinh, còn chưa biết khi nào về.
Trong lòng lại âm thầm lo lắng, nếu Ma môn đến xâm phạm, thành chủ có chống nổi không?
Nguyên Đan sư mẹ con có gặp chuyện không?
Cuối cùng thở dài một tiếng, thực lực bọn họ thấp kém, nhiều nhất cũng chỉ giết được vài tên ma tu nhỏ, đúng là vô dụng.
Ngày hôm sau, hai nhà họ Sở và họ Lưu nhìn đám tu sĩ đông nghìn nghịt lên phi thuyền rời khỏi Phù Tiên Thành, trong lòng cười lạnh.
Tên Nguyên Y đó thật không biết trời cao đất rộng, việc chính không làm chỉ biết tiêu linh thạch của Tống Cảnh Sâm, lũ hỏa tinh đó có ích gì?
Tống Cảnh Sâm cũng là đồ ngu, trên đường nhận một đứa con nuôi, còn quý hơn con ruột.
Thật có bệnh!
Phút chốc, hai vị lão tổ Độ Kiếp kỳ của hai nhà vốn chưa từng lộ diện đã xuất động, tới gặp Tống Cảnh Sâm!
Tống Cảnh Sâm nhấp một ngụm linh trà, ngẩng mắt nhìn hai người.
“Hai vị cũng tới khuyên ta, bảo ta để con gái và cháu ngoại đến Thanh Huyền Tông sao?”
