Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tu Tiên Mạt Thế: Ta Mang 36 Tiên Cung Quét Ngang Tam Giới > Chương 58

Chương 58

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 58 có bản audio.

Chương 58: Âm Ty Địa Phủ

 

Đám oan linh đều sững sờ, không dám nhìn thẳng vào mắt Nguyên Y.

Nguyên Y cũng không vội, cứ lạnh lùng nhìn họ, không nói một lời.

Trên người tỏa ra một loại áp lực mạnh mẽ, khiến lũ oan linh càng ngày càng bất an.

Hồi lâu sau, cuối cùng lão giả kia thở dài một tiếng, cúi người vái chào Nguyên Y.

"Là lão hủ sai rồi.

Cô nương tuổi còn nhỏ, có thể không biết rằng sau khi dùng Công Đức Quang giúp chúng tôi, bản thân cũng sẽ suy yếu.

Nơi này rất khó sống sót ra ngoài.

Vì thế, những tu sĩ công đức từng vào đây trước giờ chưa bao giờ chịu giúp chúng tôi.

Xin lỗi, là lão hủ đường đột hy vọng xa vời rồi.

Cô nương xin hãy về đi, nơi này ở lâu không tốt đâu."

Nói xong, lão giả vẫy tay gọi Tiểu Bạc Hà.

Tiểu Bạc Hà ngóng nhìn Nguyên Y, mím môi lặng lẽ bay về phía lão giả.

Nguyên Y bỗng nhiên giơ tay lên, trong chớp mắt, cả người nàng phủ một lớp ánh vàng rực rỡ.

"Khoan đã!

Nói rõ ràng ra!

Nếu không, ta không ngại dùng Công Đức Quang tiễn các ngươi lên đường!"

Đám oan linh đồng loạt rùng mình, chết đã nhiều năm chúng sớm không biết lạnh là gì.

Hôm nay con nhỏ này lại cho chúng cảm nhận lại một lần.

Tiểu Bạc Hà sợ quá òa khóc.

"Tưởng ta dễ lừa lắm sao?

Nếu những tu sĩ công đức kia không muốn giúp các ngươi, thì rảnh rỗi đến đây tham quan chắc?"

Nguyên Y dứt khoát vạch trần.

Tiểu Bạc Hà ngước nhìn lão giả, mặt cũng đầy nghi hoặc.

Nguyên Y tự dưng thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút, ít ra thằng bé này không cùng lừa mình.

Lão giả cứng đờ người.

Bỗng nhiên, giọng the thé lúc nãy lại vang lên.

"Không thể nói cho nó biết, không thì chúng ta thảm rồi!"

Đám oan linh đồng loạt nhìn chằm chằm hắn, mày đúng là đồng đội heo trong truyền thuyết à?

Nguyên Y "phụt" cười, vỗ tay đứng dậy, thân hình lóe lên đã xuất hiện trước mặt hắn.

Bàn tay giơ ra cách mặt hắn chưa đến nửa tấc.

"Nói, không thì chém ngươi trước!"

Tên oan linh tự cho là oán khí sâu nhất lập tức xụi lơ.

"Nữ hiệp bình tĩnh, tôi nói, tôi nói.

Mấy tu sĩ công đức kia đều không phải người tốt, họ sẽ dùng Công Đức Quang thiêu chúng tôi.

Tôi cũng không biết thế nào, có oan linh sau khi bị thiêu sẽ biến thành Âm Dương Hoa, có kẻ thì hồn phi phách tán, chẳng để lại gì.

Cho nên chúng tôi mới sợ cô.

Sau thấy cô hình như không biết gì, nên mới..."

"Mới muốn lừa ta làm người chịu thiệt hả?"

Nguyên Y cười lạnh liên hồi.

Tên oan linh nói xong, nghển cổ: "Cô muốn thiêu thì thiêu đi.

Cái kiếp quỷ này tôi chịu đủ rồi, lần trước vị đại sư kia còn không siêu độ cho tôi được, bây giờ dù cô muốn giúp, cũng giúp không nổi đâu!"

Nguyên Y liếc hắn một cái.

"Đại sư còn không siêu độ nổi ngươi, chắc ngươi chẳng phải thứ tốt lành gì."

Nói xong, đầu ngón tay động đậy, một tia sáng vàng bay về phía hắn.

Tên oan linh nhắm mắt lại, lại có vẻ như giải thoát.

"Tiểu hữu xin hãy khoan!"

Chợt, một giọng nói vọng ra từ nơi rất xa.

Cùng lúc đó, tia Công Đức Quang Nguyên Y đánh ra kỳ lạ dừng giữa không trung.

Nguyên Y ngước mắt nhìn lên.

Chỉ thấy một cái bóng khổng lồ hiện ra trong màn sương đen xa tít.

Nguyên Y không thấy rõ mặt mũi, nhưng nhìn đường nét giống như Vô Thường trong truyền thuyết nước Tung Của trên Lam Tinh.

Cái mũ cao đặc trưng kia, khắc sâu vào lòng người.

Nguyên Y đoán được phần nào, cất giọng hỏi: "Ngươi là ai?

Sao có thể khống chế được Công Đức Quang?"

"Tiểu hữu, ta chính là Âm Sứ mà họ nhắc đến, bản sứ cách các ngươi qua Vô Tận Uyên."

Cái bóng thẳng thắn thừa nhận.

"A!"

"Âm Sứ đại nhân, là Âm Sứ đại nhân!"

"Chúng ta có cứu rồi!"

"Âm Sứ đại nhân, cầu xin người cứu chúng con..."

Đám oan linh kích động vô cùng, tranh nhau quỳ lạy về phía cái bóng.

Cho đến lúc này, Nguyên Y mới thực sự thấy rõ có bao nhiêu oan linh.

Với nhãn lực của nàng, mà không nhìn thấy điểm cuối…

Nghĩa phụ nói hàng nghìn hàng vạn, quả là quá bảo thủ rồi.

Vô Thường thở dài u uất, phất tay.

"Các ngươi cầu ta vô ích.

Còn hãy cầu cô gái này đi.

Nếu không phải Công Đức Quang trên người cô ấy nhiều đến mức kinh người, bản sứ cũng sẽ không bị kinh động."

Đám oan linh luống cuống, con nhỏ này rõ ràng là một nhân vật cứng rắn, lòng dạ sắt đá.

Không thiêu bọn chúng thành Âm Dương Hoa là tốt lắm rồi, còn muốn nó giúp, chi bằng nằm mơ!

Nguyên Y nheo mắt nhìn cái bóng khổng lồ.

Ý này là Công Đức Quang của nàng còn nhiều hơn vị đại năng Phật môn kia?

Lạ thật, nàng tự biết mình không phải đại thiện nhân hy sinh vì người khác.

Xoa xoa cổ, lại ngồi xuống.

"Âm Sứ đại nhân, chắc ngài cũng rõ, nếu ta cứu họ thì bản thân cũng chẳng được lợi gì.

Vừa rồi lão già này nói rồi, ta sẽ suy yếu, thậm chí không ra khỏi nổi cái chỗ quỷ này.

Ngài lại muốn ta giúp họ?

Chúng ta không oán không thù, sao ngài lại hại ta?

Ta Nguyên Y tự hỏi, chưa từng đào mộ tổ tiên ai!"

Một tràng nói làm Vô Thường khóc không được cười không xong.

Hắn cũng muốn có mộ tổ, tiếc thay, đã sớm không còn.

Nhẫn nại nói:

"Tiểu hữu, cô khác với những tu sĩ công đức thông thường.

Công Đức Quang trên người cô đủ để bảo đảm cô sau khi giúp họ vẫn có thể toàn thân trở ra.

Ngoài cô ra không ai có thể giúp họ, còn nữa là…"

Vô Thường nói tới đây, dừng lại, từ xa quan sát phản ứng của Nguyên Y.

Nguyên Y buồn cười: "Còn gì nữa?

Nói luôn một thể đi, biết đâu ta còn cân nhắc.

Dù gì thiêu họ ta cũng lấy được Âm Dương Hoa."

"Cô có Mạn Châu Sa Hoa!

Họ ở đây vô số năm, oán khí sâu nặng, muốn luân hồi thì phải được tịnh hóa.

Mạn Châu Sa Hoa có thể tịnh hóa tất cả."

Ánh mắt sâu thẳm của Nguyên Y nhìn về phía Âm Sứ xa xa, nét mặt khinh thường.

"Ha, ta sẽ không hỏi sao ngài biết ta có thứ này.

Cứ nói về Mạn Châu Sa Hoa đi, nó có thể tịnh hóa tất cả, biết đâu một ngày nào đó ta và người bên cạnh cũng cần dùng.

Ta dựa vào đâu phải bỏ công bỏ của giúp họ?

Dựa vào mặt mũi của ngài?"

Nguyên Y miệng không buông tha, trong lòng lại dâng lên nghi hoặc to lớn.

Những oan linh này đã tồn tại không biết bao nhiêu vạn năm, sao địa phủ trước giờ không giúp họ, hôm nay lại đến khuyên nàng?

Ánh mắt Vô Thường hướng về Nguyên Y, đầy ẩn ý nói:

"Cứu hay không, chỉ trong một ý niệm của tiểu hữu.

Cái gọi thần ma nhất niệm, nghiệp lực khác biệt trời vực.

Bản sứ chỉ có thể tiết lộ một chút, nơi âm dương giao giới này trước đây không phải như vậy, họ cũng không đáng bị giam cầm ở đây mấy chục vạn năm không được luân hồi.

Tất cả là do sự tồn tại của Vô Tận Uyên, mà Vô Tận Uyên lại xuất hiện sau khi tòa điêu khắc kia hoàn thành."

Nghe vậy, Nguyên Y đại kinh!

Chăm chăm nhìn bóng Vô Thường.

"Đại nhân sao không nói thẳng!"

Vô Thường chậm rãi lắc đầu, im lặng.

Mẹ kiếp, lại là thiên cơ bất khả lộ!

Nguyên Y cắn môi dưới, càng nhíu mày chặt hơn.

Một cảm giác bất lực bị số phận điều khiển.

Tính ra, đây là đời thứ ba nàng có ký ức.

Bây giờ nghĩ lại, hai đời trước giống như chơi game số không luyện tốt, xóa đi xây lại vậy…

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi