Chương 98: Cả Tô Đát Kỷ cũng không quyến rũ bằng tên này
Nguyên Y: ???
“Anh nói gì?”
Vũ Uyên cụp mi dài xuống, che giấu sự ngượng ngùng, giọng cũng không được tự nhiên cho lắm.
“Chúng ta kết hôn nhé?”
“Không!”
Nguyên Y từ chối dứt khoát, trong lòng bực tức đầy lên.
Lần này đến lượt cô đánh một kết giới ngăn cách thị giác thính giác, kẻo đánh thức bọn trẻ.
Hai tay chống nạnh, cô liệt kê tội trạng của Vũ Uyên.
“Lúc trước chuyện của hai ta, tôi không ép anh nhé?
Sau đó bao nhiêu người mắng tôi mặt dày, anh có ra ngoài nói một câu không?
Không!
Tư Thanh Oánh phát thiệp cưới khắp nơi, ngay cả thành chủ Lê ở Nguyên Bảo Thành vốn chẳng mấy giao tình với Thanh Huyền Tông mà cũng nhận được thiệp!
Tất cả mọi người đều xem trò cười của tôi, anh có ra mặt thanh minh không?
Không!
Còn nữa, anh nói gì với Tống Tuấn Hy về tôi?
Tôi có không ít khuyết điểm?
Anh nói thử xem tôi có khuyết điểm gì, tôi phải nhớ kỹ để nhất quyết không sửa!”
Nhìn dáng vẻ tức giận của Nguyên Y, Vũ Uyên vừa buồn cười vừa đau lòng.
Anh đã để cô chịu ấm ức rồi.
Xoa ngón tay, cuối cùng không nhịn được giơ tay bóp má mũm mĩm của cô, không ngoài dự đoán, bị Nguyên Y tát một cái.
Nguyên Y trợn tròn mắt nhìn anh, cảnh cáo thẻ vàng!
“Anh nghiêm chỉnh chút đi, có động tay động chân nữa tôi lấy tiên phù ném đấy!”
Vũ Uyên ngoan ngoãn rụt tay về, “Vâng.”
Khóe môi khẽ mím, giọng dịu dàng:
“Lúc em rời Thanh Huyền Tông anh vẫn chưa tỉnh, sau mới biết là đệ tử Phi Tiên Phong cố tình nói ra việc này để bôi nhọ em.
Anh đã tự tay giết tên đệ tử đó.
Anh lại bảo Quân Lạc bắt những kẻ nói bậy, phạt trăm roi, ai sống sót thì đuổi khỏi tông môn.
Xin lỗi em, để em chịu oan ức.”
Nguyên Y hừ nhẹ, “Bắt hết rồi à?
Còn Tần Sương, kẻ mắng to nhất sao không bị bắt?”
Vũ Uyên ngạc nhiên hỏi, “Tần Sương là ai?”
Nguyên Y biết anh cũng không thể biết hết từng kẻ gièm pha, chỉ có thể xử lý những kẻ nói nặng nhất.
Vẫn không vui, nói: “Bắt người thì có gì hay?
Anh chỉ cần một câu là có thể minh oan cho tôi, ấy thế mà anh lại không nói!
Tôi hiểu, ngài là Tôn Thượng cao cao tại thượng, chuyện thế này sao có thể thanh minh, mất mặt!”
Vũ Uyên nghiêm túc suy nghĩ, gật đầu nói:
“Là anh xem nhẹ rồi, anh nghĩ tính em sẽ không để ý ánh mắt người khác, không thèm để tâm họ.”
Nguyên Y nổi khùng, phát điên đá anh một cước.
“Đây có phải chuyện để ý ánh mắt người khác không?
Đây là vấn đề thái độ của anh đấy!”
Vũ Uyên không tránh không né, cứng nhắc chịu một cước.
Vẫn dịu giọng dỗ dành.
“Phải, là anh không tốt, lần sau anh sẽ không như thế nữa.”
“Anh còn muốn có lần sau?” Nguyên Y hận không thể bóp chết anh.
Vũ Uyên không biết dỗ thế nào, vội vàng ôm chặt cô vào lòng.
Cúi xuống, trán kề trán Nguyên Y, khẽ nói:
“Lúc Tư Thanh Oánh gửi thiệp cưới anh không ra mặt, là vì anh không chắc có thể trừ được ma chủng, anh nghĩ nếu thật sự thành ma, em hận anh còn hơn là đau lòng…”
Trên người Vũ Uyên tỏa ra mùi tùng bách dễ chịu bao trọn lấy Nguyên Y, lại nhìn gương mặt thần tiên trước mắt, Nguyên Y cũng không chịu nổi.
Cô dùng sức đẩy anh, nhưng quên dùng linh lực, sức lực chênh lệch quá lớn nên nhất thời không thoát ra được.
Cô phồng má, khinh thường nhìn anh.
“Sao anh biết tôi sẽ đau lòng?
Anh nghĩ nhiều rồi, tôi không chỉ không đau lòng, mà cũng không hận anh!”
“Ừ, bây giờ anh biết rồi, em không yêu anh.
Nhưng em cũng không yêu ai khác mà, hãy để anh yêu em.
Mộng Mộng Mãn Mãn đã sinh ra rồi, em cứ nhận lấy đi.
Anh rất đẹp trai, năng lực cũng không tệ, em không thích sao?”
Nguyên Y: …
Cô nghi ngờ hắn đang thả thính, nhưng cô không có chứng cứ.
Đành nhổ, “Anh đúng là mặt dày!”
Vũ Uyên dùng ánh mắt u tối lại nồng nhiệt khóa chặt cô.
Anh muốn nói, em hãy theo anh đi!
Nhưng không dám!
Nguyên Y cảm thấy cả người mình nóng lên, cô ngửa đầu ra sau, xa hắn một chút mới thấy thở được.
Mũi miệng đều là hơi thở dễ chịu của Vũ Uyên, làm cho suy nghĩ của cô chậm lại.
Nghiêng đầu, Nguyên Y bĩu môi nói:
“Tóm lại, bây giờ tôi chưa muốn kết hôn, anh đừng nói nữa.”
Vũ Uyên siết chặt tay, tay lớn ôm gáy cô buộc cô nhìn mình.
Giọng mang chút lì lợm làm nũng.
“Vậy em hứa với anh, không được yêu người khác, nếu không… anh sẽ giết kẻ đó!”
Nguyên Y một tay đẩy mặt anh ra.
“Anh bớt ồn ào đi, giờ tôi bận lắm, mẹ tôi còn sống chết chưa rõ, đâu có hơi sức nghĩ mấy chuyện này.”
“Vậy anh coi như em đồng ý rồi.”
Vũ Uyên kéo tay cô giữ chặt, gương mặt mỹ lệ tuyệt trần tỏa ra muôn ngàn hào quang.
Nguyên Y chỉ liếc một cái, liền thầm cảm thán.
Tô Đát Kỷ cũng không quyến rũ bằng tên này!
Nguyên Y không nói từ chối cũng không nói đồng ý, hít một hơi, “Buông tay!”
Vũ Uyên một tay ôm eo thon, một tay đỡ lưng cô, ấn vào lòng thêm chút nữa.
“Anh không buông, anh thích ôm em như thế này.”
Giọng Vũ Uyên lúc này trầm thấp như tiếng đại vĩ cầm, vừa hay vừa gợi cảm, làm Nguyên Y mặt đỏ tới mang tai.
Cô giẫm mạnh một cước lên mũi chân anh, “Lưu manh!”
Vũ Uyên đau, biết không thể quá đà, liền thuận thế buông cô ra.
Xoa xoa bàn chân bị giẫm, vẻ mặt vô tội, “Đau quá.”
Lại là dáng vẻ làm nũng như Mãn Mãn, Nguyên Y vừa buồn cười vừa bất lực.
“Thế khóc đi!
Tôi đảm bảo không đánh anh!”
Vũ Uyên khóe môi nhếch lên, ánh mắt chuyển động, lè lưỡi đỡ má, cười nói:
“Khóc có thưởng không?”
“Cút!”
Nguyên Y thực sự chịu không nổi, đàn ông này biến thành hồ ly tinh rồi sao?
Chỉ trong chớp mắt đã biến thành vừa lêu lổng vừa quyến rũ…
Chịu không nổi!
Nguyên Y quay người dứt khoát, kéo cửa ra ngoài.
Cô sợ ở thêm chút nữa sẽ không chống nổi cám dỗ.
Đi được vài bước lại quay lại, mắt mang cảnh cáo nhìn Vũ Uyên nói:
“Tôi có việc phải ra ngoài vài ngày, anh trông con tốt.
Đừng để người không liên quan lại gần con tôi!”
Vũ Uyên gật đầu, Nguyên Y là loại loan phượng tự do trên trời, anh sẽ không hạn chế cô cũng không hỏi nhiều.
Anh tin một ngày nào đó Nguyên Y sẽ sẵn lòng chia sẻ mọi thứ với anh.
Anh chỉ cần để cô không có lo lắng phía sau là được.
Ánh mắt dịu dàng nhìn Nguyên Y, “Anh sẽ tự bảo vệ mình, tên Bạch Tuế Ninh đó anh giết cũng không sao chứ?”
Nguyên Y một chân bước ra, suýt vấp ngã.
Nghe nè, con chó này nói gì thế?
Anh ta tự bảo vệ mình?!
Nói như thể người ta sắp làm chuyện bất chính với anh ta vậy.
Cô trừng mắt nhìn anh, “Anh nói rõ với người ta là được rồi, Bạch thế bá, Bạch phu nhân và Bạch Thi Lam đều là người tốt, không cần làm tuyệt.
Đương nhiên, nếu cô ta vẫn không biết dừng, tùy anh!”
“Vâng!” Vũ Uyên nhẹ nhàng đáp.
Giữa đôi mày đều là thỏa mãn, trong lòng nở đầy hoa.
Thực ra cô cũng không phải hoàn toàn không quan tâm…
Nguyên Y kiềm chế xao động trong lòng, bay về phía trận pháp truyền tống, đón Bong Bóng xuống địa phủ…
