Chương 28: Vạn sự đã sẵn sàng, luyện thi bắt đầu!!
Trương Huyền đầy vẻ trêu chọc nhìn Lâm Hạo Ngôn đứng cách đó không xa.
“Đó là vì món đấu giá này vốn là của tao!”
“Tao đương nhiên không thể phá vỡ quy củ của nhà đấu giá, nên không ra giá được!”
Lời vừa dứt, gương mặt vốn đã hung tợn của Lâm Hạo Ngôn đỏ bừng lên.
“Mày! Mày……”
Lâm Hạo Ngôn lập tức giận dữ ngút trời.
Trương Huyền khẽ cười một tiếng.
“Nhưng tao vẫn phải cảm ơn Lâm đại thiếu gia một tiếng, nếu không món đồ sưu tầm của tao cũng không thể được bán với giá trời như vậy.”
Những lời của Trương Huyền lần nữa giáng cho Lâm Hạo Ngôn một đòn đả kích nặng nề.
Một lão già râu trắng đứng bên cạnh cũng không nhịn được mà bật cười.
“Người ta nói sóng sau đẩy sóng trước, sao lão lại thấy cháu còn không bằng ông cháu nhỉ! Ha ha ha.”
Trong khoảnh khắc, các đại gia đủ ngành nghề xung quanh đều đổ dồn ánh mắt kỳ lạ về phía này.
Lúc này, Lâm Hạo Ngôn chỉ hận dưới đất sao không có khe hở để chui xuống ngay.
Trương Huyền lạnh lùng hừ một tiếng, quay người bỏ đi.
Dù sao trải qua mấy ngày chạy ngược chạy xuôi, sức khỏe của anh không còn khả quan.
Dù có sức mạnh và sức bền cực mạnh, nhưng các triệu chứng ung thư phổi giai đoạn cuối vẫn đang tăng nhanh chóng.
Lúc này anh chỉ muốn sắp xếp xong mọi chuyện, rồi lập tức đến Thái Hành Sơn, bắt đầu kế hoạch luyện thi của mình.
Nhìn bóng lưng Trương Huyền rời đi, Lâm Hạo Ngôn nheo mắt lại, trong đôi mắt dài hẹp tràn ngập sát khí cuồn cuộn!
“Trương Huyền! Đồ khốn chết tiệt!”
“Mày dám sỉ nhục tao, đại thiếu gia đây ư? Tao sẽ không tha cho mày đâu! Mày sống không được mấy ngày nữa đâu!”
Khi buổi đấu giá kết thúc, những từ “nhà đấu giá Thiên Hải”, “bộ chén gà”, “sáu tỷ”, “Trương Huyền” nhanh chóng lan khắp thành phố Đông Hải.
Lúc này, trong phòng 404 của Đại học Tài chính – Kinh tế Đông Hải.
Phạm Tư Dao mặc bộ đồ ngủ màu hồng đang buồn bực nằm trên giường.
Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn cầm chiếc iPhone đời mới nhất.
“Hừ! Đã cả tuần trôi qua rồi mà thằng Trương Huyền này vẫn chưa chịu liên lạc với tao!”
“Chẳng lẽ nó thật sự phản bội tao hoàn toàn, mê mẩn dưới chân con tiện nhân Lãnh Ngưng Sương rồi sao?”
“Không được! Là nó phản bội tao, tại sao lại bắt tao phải liên lạc với nó trước!”
Nghĩ đến đây, Phạm Tư Dao tức tối ném điện thoại sang một bên.
Nhưng đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra.
Ba cô bạn thân lập tức xông vào.
Chính là bạn cùng phòng của Phạm Tư Dao: Liễu Y Bình, Cao Đình Đình và Bạch Khiết.
Chỉ thấy trên mặt ba người đầy vẻ kinh ngạc không kìm nén được.
Liễu Y Bình thở hổn hển nhìn Phạm Tư Dao.
“Dao Dao! Mày nghe nói chưa? Nhà đấu giá Thiên Hải vừa tổ chức một buổi đấu giá hoành tráng chưa từng có.”
Nghe đến nhà đấu giá Thiên Hải, Phạm Tư Dao không khỏi nhớ lại cảnh tượng hôm đó lòng tự trọng của mình bị giẫm xuống đất chà xát.
Phạm Tư Dao hừ lạnh một tiếng.
“Đừng có nhắc đến nhà đấu giá Thiên Hải trước mặt tao, nghe đã thấy phiền!”
Ba cô bạn thân làm như không nghe thấy lời cô nàng.
“Dao Dao à, món đấu giá cuối cùng đó được bán với giá sáu tỷ đấy! Cả sáu tỷ luôn!”
Nghe đến sáu tỷ, gương mặt nhỏ nhắn của Phạm Tư Dao chợt căng cứng.
“Sáu tỷ! Trời ơi! Thứ gì mà đáng giá sáu tỷ vậy!”
“Nếu thứ này là của tao thì tốt biết mấy!”
Nói đến đây, đôi mắt đẹp của Phạm Tư Dao không khỏi ngập tràn vẻ mơ ước.
Nhưng đúng lúc này, giọng Liễu Y Bình lại vang lên.
“Dao Dao à, món đồ đấu giá trị giá sáu tỷ đó là của Trương Huyền đấy!”
“Giờ cả hội chị em của tụi mình đều truyền nhau chuyện này rồi!”
“Trương Huyền đã thành siêu đại gia nắm trong tay sáu tỷ.”
“Mày còn không mau liên lạc với nó đi! Chuyện tốt thế này sao có thể để người khác giành trước được!”
Lời vừa dứt, mắt Phạm Tư Dao trợn tròn xoe.
Cả người cô ta bật ngồi dậy khỏi giường.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ không thể tin nổi.
“Cái gì?!”
“Món đồ sáu tỷ đó là của Trương Huyền? Giờ Trương Huyền thành siêu đại gia rồi!”
Ba cô bạn thân vội vàng vây quanh.
“Đúng vậy! Đúng vậy! Trăm phần trăm là thật!”
“Trương Huyền với mày đã bốn năm rồi, sao có thể không có tình cảm với mày được.”
“Dù bây giờ nó có người mới, nhưng mày đâu phải không có cơ hội.”
“Mau liên lạc với nó đi!”
Nghe đến đây, Phạm Tư Dao luống cuống cầm điện thoại bên cạnh lên.
Nhưng giây tiếp theo, gương mặt xinh đẹp lại tràn đầy vẻ giằng co.
“Không hay đâu! Là nó đá tao, cắm sừng tao, giờ tao chủ động liên lạc với nó, chẳng phải tao quá mất mặt sao!”
Lời vừa dứt, ba cô bạn thân đồng loạt lộ ra vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép.
“Dao Dao, mày hồ đồ quá!”
“Đó là sáu tỷ đấy! Mặt mày có đáng sáu tỷ không?”
Câu hỏi như sét đánh ngang tai khiến Phạm Tư Dao bừng tỉnh.
“Sáu tỷ cơ đấy! Cả sáu tỷ! Mẹ kiếp, mình có đi câu đại gia thì mười kiếp cũng không kiếm được từng ấy tiền!”
Phạm Tư Dao vội vàng gọi điện cho Trương Huyền.
Nhưng điện vừa mới gọi, đầu dây bên kia đã báo bận.
Phạm Tư Dao không tin, lại gọi tiếp.
Nhưng dù gọi thế nào, đầu dây bên kia vẫn báo bận, rõ ràng là đã bị chặn.
Nhận ra điều này, Phạm Tư Dao lập tức giận dữ bừng bừng!
“Á á á! Nó dám chặn tao!”
“Trước nay toàn tao chặn nó, bây giờ nó lại dám chặn tao!”
Phạm Tư Dao đang tức giận không hề để ý rằng mấy cô bạn bên cạnh đã lặng lẽ ghi lại số điện thoại của Trương Huyền.
Cao Đình Đình với thân hình béo tốt nhướn một bên mày.
“Dao Dao, mày có thể nhắn tin cho Trương Huyền mà!”
“Nó giờ giàu như vậy, dù không cần mày nữa thì cũng phải đền bù cho mày chứ!”
“Mày với nó bên nhau hơn ba năm, cứ cho là một lần 3000 tệ, cộng thêm tình cảm bao năm, thế nào cũng phải đưa mày vài chục triệu!”
Lời vừa dứt, Phạm Tư Dao vội gật đầu.
“Mày nói đúng, Đình Đình! Nó phải đền bù tổn thất tinh thần và tổn thất thể xác của tao!”
Phạm Tư Dao vội cầm điện thoại lên nhắn tin.
Cô ta không hề nhận ra mấy cô bạn trước mặt đã nở một nụ cười quái lạ.
“Tin nhắn này mà gửi đi thì Dao Dao và Trương Huyền coi như kết thúc hẳn.”
“Vậy tụi mình có cơ hội rồi, dù có phải làm chó cái cho Trương Huyền cũng đáng!”
...
Còn lúc này, trong khách sạn năm sao Đông Hải.
Trương Huyền đã nằm trên chiếc giường lớn ấm áp.
Trong mắt đầy vẻ suy tư.
“Mình đã thanh toán hết số tiền còn lại cho nơi trú ẩn, bên kia đã đồng ý một tháng rưỡi nữa sẽ hoàn thành.”
“Mình cũng đã sắp xếp để hai ngày trước khi tận thế đến sẽ đưa vật tư vào.”
“Đến lúc đó tự nhiên sẽ có người đưa chìa khóa và lá thư mình để lại cho em gái.”
“Với nơi trú ẩn này cùng số vật tư bên trong, nếu không có gì bất trắc, em gái có thể sống bình an trong ngày tận thế, chờ mình đến tìm nó.”
“Về phía em gái, mình cũng đã nói trước rồi, bảo là mình muốn đi du lịch vòng quanh thế giới, đi khoảng hai tháng.”
“Hơn nữa, mình đã thuê vệ sĩ và nhờ nhà họ Tống bảo vệ em gái. An toàn của con bé trước ngày tận thế coi như được đảm bảo.”
“Xem ra đã đến lúc mình phải lên đường rồi!”
“Đi! Xuất phát! Thái Hành Sơn!!”
