Chương 42: Mời quân vào bẫy! Thời khắc săn mồi!!
“Chuyện này quá mạo hiểm. Dù có đi săn bọn lưu manh, đám thanh niên đểu, mấy cô gái trà xanh, thì trước khi tận thế đến, chỉ cần chết người là mọi chuyện sẽ lớn.”
“Hiện giờ vẫn chưa thể lộ thân phận và vị trí của mình được.”
Nghĩ đến đây, Trương Huyền chỉ đành từ bỏ ý định ra ngoài săn mồi.
Nhưng cảm giác máu hòa vào thân thể sảng khoái ấy khiến Trương Huyền vẫn còn chưa đã.
“Chậc! Bây giờ chỉ mong Lâm Hạo Ngôn đừng dễ dàng bỏ cuộc, lại phái thêm người đến truy sát mình!”
“Lâm Hạo Ngôn, cố lên, tìm người đến xử tao đi!”
“Tốt nhất là phái thêm nhiều người nữa. Mình bây giờ chỉ mới là Hắc Cương sơ kỳ, ước chừng cần thêm máu của hơn mười người nữa là có thể tiến vào Hắc Cương đỉnh phong rồi!”
“Tuyệt Thiên Tổ Cương tuy mạnh, nhưng đồng thời cũng có nghĩa là năng lượng cần thiết để tăng cảnh giới càng lớn.”
“Mình có thể cảm nhận được, nếu đột phá đến Hắc Cương đỉnh phong, thực lực của mình sẽ được tăng lên một bậc.”
……
Vào lúc này, tại vùng ngoại vi Thái Hành Sơn.
Ánh trăng xuyên qua rừng cây rậm rạp, trải lên những chiếc lá rụng khắp mặt đất.
Một chiếc xe Jeep đen lăn bánh tới, dừng lại bên đường.
Mấy gã đàn ông lực lưỡng mở cửa xe, trực tiếp bước xuống.
Trên thân thể cơ bắp cuồn cuộn chằng chịt những vết sẹo, chỉ cần đứng đó thôi cũng đã tản ra một cỗ hung sát khí.
Kẻ dẫn đầu là một gã da trắng cao lớn.
Gương mặt đầy thịt hung tợn, một bên hốc mắt trống rỗng.
Ngay lúc này, một gã da đen ăn mặc theo phong cách Bờ Tây bên cạnh khẽ cười thành tiếng.
“Hừ! Đúng là phế vật! Cái con mụ xứ Anh Đào đó, tao đã bảo là không đáng tin mà. David và đám người đó lại dám đi làm nhiệm vụ chung với ả.”
“Lần này cả lũ xong đời rồi!”
“Nhưng cũng may là bọn chúng xong đời, nếu không thì việc tốt này cũng chẳng rơi xuống đầu bọn mình.”
“Chỉ là một thằng người Tung Của bình thường thôi, có thể lợi hại đến đâu? Hắn tưởng hắn là Bruce Lee chắc!”
Nghe vậy, gã tráng hán một mắt hừ lạnh một tiếng.
“Charles! Thằng nhóc Tung Của này đã có thể giải quyết được David và đám người của hắn, chứng tỏ thực lực không hề kém.”
“Chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn!”
Lời vừa dứt, gã da đen Charles ăn mặc phong cách Bờ Tây vẫn vẻ mặt đầy khinh miệt.
“Thực lực không kém? Thực lực gì chứ?”
“Cho dù hắn có là Bruce Lee tái thế, hôm nay tao cũng phải cho hắn biết thế nào là rút súng nhanh kiểu Mỹ!”
Nói rồi, Charles rút thẳng từ thắt lưng ra một khẩu súng lục ổ xoay.
Phía sau, hai gã tráng hán còn lại bên hông cũng phồng lên, rõ ràng là có chuẩn bị từ trước.
Nhưng ngay lúc này, một chiếc xe van Kim Bôi phóng vụt tới.
Rất nhanh, một nhóm tám người từ trên xe bước xuống.
Người dẫn đầu chính là gã trung niên có hai bên thái dương nhô cao.
Gã tráng hán một mắt thấy vậy vội vàng tiến lên, dùng thứ tiếng Tung Của lơ lớ nói:
“Ngài chắc là Cố tiên sinh? Tôi là đội trưởng của đội này, Micah! Rất vui được gặp ngài.”
Nghe vậy, người trung niên họ Cố kiêu ngạo gật đầu.
“Đi thôi! Không phải các người có định vị vệ tinh sao? Trực tiếp dẫn chúng ta qua đó!”
Lời nói đầy vẻ sai khiến.
Nghe vậy, Micah là đội trưởng khẽ cau mày, nhưng không nói gì.
Còn gã da đen Charles bên cạnh cũng nhíu mày, nhìn sang Micah.
“Cái quái gì vậy!”
“Thằng khỉ vàng này ngông thật đấy! Đúng là không hiểu nổi, tại sao lại phải để đám khỉ vàng này tới? Tới để làm gì? Để mà la hét à? Ha ha ha.”
Tất nhiên hắn nói bằng tiếng Anh.
Nhưng giọng điệu châm chọc trong lời nói ai cũng có thể nghe ra.
Người trung niên họ Cố cau mày, đột nhiên xoay người lao về phía gã da đen Charles.
Trong mắt Charles lóe lên một tia khinh thường.
“Thời đại nào rồi còn chơi tay không.”
Khẩu súng lục ổ xoay trong tay lập tức giơ lên.
Nhưng ngay lúc này, bàn tay to lớn của người trung niên họ Cố như một tàn ảnh, chộp thẳng lấy cổ tay Charles.
Năm ngón tay dồn lực! Một mảng thịt bị xé rời ngay tại chỗ.
Charles đau đớn kêu lên một tiếng, mặt lộ vẻ đau khổ.
Khẩu súng lục ổ xoay trong tay cũng rơi xuống đất.
Mấy gã ngoại quốc ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy cổ tay Charles mất đi một mảng thịt, máu tươi chảy ròng ròng.
Nhìn thấy cảnh này, ba tên lính đánh thuê gồm cả Charles đều rùng mình, ánh mắt nhìn người trung niên họ Cố đầy kinh hãi và sợ hãi.
“Kung fu Tung Của! Mẹ kiếp! Đúng là kung fu Tung Của!”
“Vậy mà có thể xé thẳng thịt người ra! Đây chẳng phải là cao thủ tuyệt thế trong phim Thành Long sao!”
Người trung niên họ Cố hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét về phía Charles.
“Mày tốt nhất nên câm miệng!”
“Nói thêm nữa, lần sau rơi xuống chính là cổ họng của mày!”
Cảm nhận cỗ sát khí nồng đậm, mấy tên lính đánh thuê vội vã gật đầu.
“Dẫn đường phía trước!”
Theo lệnh của người trung niên họ Cố, đội trưởng Micah rút từ trong ngực ra một thiết bị định vị vệ tinh nhỏ.
“Bên này! Tôi dẫn các vị đi!”
Dưới sự dẫn đường của đội trưởng Micah, một nhóm người nhanh chóng đi lên đỉnh núi.
Nhưng lúc này Micah lại đầy vẻ khó hiểu.
“Vị trí rõ ràng là ở đây, tại sao lại không thấy bọn họ!”
Nghe vậy, người trung niên họ Cố nhìn quanh bốn phía.
“Chia nhau ra tìm, xem có hang động hay cửa hầm ngầm nào không!”
Chẳng bao lâu, một nhóm người tản ra tìm kiếm.
Còn ngay lúc này, ngay phía dưới bọn họ, bên trong động đá trong lòng núi.
Trương Huyền đột nhiên mở to mắt.
“Mùi máu! Có mùi máu! Là mùi máu người, phía trên có người?”
“Chẳng lẽ thật sự là người do thằng khốn Lâm Hạo Ngôn phái tới?”
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, rất nhanh đã đến lúc nửa đêm về sáng.
Ánh trăng sáng ngời lại chiếu vào giữa những vách đá.
Gần như cùng một lúc, đôi mắt sắc bén của người trung niên họ Cố đã phát hiện ra tất cả.
“Ở đó!”
Tiếng nói vang lên, một nhóm người nhanh chóng vây quanh phía trên cửa hang.
“Chính là chỗ này! Chuẩn bị dây thừng!”
Tiếng nói của nhóm người lập tức truyền theo đường hầm vào trong động.
Trong lòng Trương Huyền lập tức vui mừng.
“Trời ơi! Đúng thật! Đúng là người của Lâm Hạo Ngôn phái tới!”
“Nghe tiếng thì ít nhất cũng phải mười người.”
“Lâm Hạo Ngôn à, Lâm Hạo Ngôn, không ngờ tao lại phải cảm ơn mày vì đã phái người đến truy sát tao.”
“Mày cứ yên tâm, chờ tao ra ngoài, nhất định sẽ cho mày hưởng đãi ngộ VIP.”
“Nhưng mà bộ dạng hiện tại của tao, người bình thường nhìn thấy chắc cũng sẽ bị dọa chết khiếp.”
“Nếu đánh rắn động cỏ, làm lộ chuyện rồi dọa chạy mất đám phía sau, chẳng phải tao sẽ thiệt lớn sao?”
Nghĩ đến đây, Trương Huyền lập tức lật người, nằm sấp xuống đất.
Đôi móng vuốt sắc bén cũng trực tiếp giấu dưới thân. Ngọc tỷ truyền quốc và con dấu thần bí bị đè xuống dưới.
Lặng lẽ chờ đợi món ăn ngon đến.
Lúc này, phía trên miệng hang, dây thừng đã chuẩn bị xong.
Người trung niên họ Cố tay phải nắm dây thừng, không chút do dự nhảy xuống.
Vừa mới định thần, người trung niên họ Cố đã dồn lực vào cánh tay, dừng lại đà rơi.
Đôi mắt sắc bén đánh giá mọi thứ bên dưới.
Nhìn những thi thể nằm rải rác khắp nơi, người trung niên họ Cố cau mày.
“Thủ đoạn thật tàn nhẫn!”
Trương Huyền nằm ở vị trí trung tâm lập tức thu hút sự chú ý của hắn.
“Nhìn quần áo này, là hắn!”
“Không ngờ thằng nhóc này lại có thể kéo theo mấy tên lính đánh thuê này cùng chết! Có chút bản lĩnh đấy!”
Nghĩ đến đây, người trung niên họ Cố hừ lạnh một tiếng.
“Xuống hết đi! Dọn sạch thi thể, đừng để lại bất cứ dấu vết gì!”
Nói rồi hắn nhảy thẳng xuống.
Rất nhanh, những người phía sau cũng vội vàng bám theo.
Mấy gã lính đánh thuê thấy vậy, vẻ mặt sốt ruột.
Đội trưởng Micah cau mày.
“Đi! Chúng ta cũng xuống! Không thì số tiền thưởng thêm sẽ chẳng lấy được!”
Cả bốn người cũng lục tục đi xuống theo.
Cảm nhận tình hình xung quanh, trong lòng Trương Huyền vui như nở hoa.
“Mời quân vào bẫy, thời khắc săn mồi đã đến!”
……
