Chương 76: Cướp lính của ta, đáng chết vạn lần!!
Lúc này, trong sân vận động.
Cùng với cái chết của mười chiến sĩ kia, ánh sáng trong đáy mắt hai người càng lúc càng rõ rệt!
Triệu Nhất Minh và những người khác tận mắt chứng kiến cảnh này thì sững sờ tại chỗ, nhất thời không biết nên làm gì.
Người phụ nữ trang điểm đậm kia âu yếm nhìn người đàn ông.
“Anh Phong! Không ngờ lão già đó lại còn giữ chiêu sau, hóa ra là để phòng bọn em.”
“Vừa rồi nếu không có anh, chắc em đã bị bắn thành cái sàng mất rồi. Anh Phong, anh tốt với em quá.”
“Em sống đến từng này tuổi rồi, chưa từng có người đàn ông nào đối tốt với em như vậy.”
Người đàn ông như muốn tan chảy trong ánh mắt tình sâu như nước của cô, đôi mắt rưng rưng, kích động không thôi.
“Em Dao, chuyện quá khứ đừng nhắc lại nữa.
Anh hứa, trong thời đại tận thế này, anh sẽ dốc hết tất cả để bảo vệ em, đối tốt với em. Dù sao em cũng là người phụ nữ đầu tiên nói anh đẹp trai, cũng là người phụ nữ đầu tiên đi vào trái tim anh.
Chỉ cần em muốn, anh thậm chí có thể trao cả trái tim mình cho em.”
Dưới ánh mắt dịu dàng và lời tỏ tình đầy cảm động của người đàn ông, đáy mắt người phụ nữ cũng ngập tràn tình ý dạt dào.
Giây tiếp theo, thân thể mềm mại của người phụ nữ chui vào lòng người đàn ông, khẽ thì thầm vào tai anh lời ngọt ngào.
“Anh Phong! Cưới em đi! Từ nay em chính là vợ anh.”
Nghe những lời tình tứ bên tai, lại cảm nhận thân thể mềm mại trong lòng, Cao Phong lại thấy một cỗ khát khao trỗi dậy.
Người phụ nữ trong lòng khẽ run lên.
“Anh Phong, từ nay em là người phụ nữ của anh, anh là người đàn ông duy nhất của em.”
“Cưới em, được không?”
Lời nói đầy tình cảm khiến mặt Cao Phong đỏ bừng. Anh ôm chặt cô vào lòng, kiên định nói:
“Anh cưới em! Anh chỉ cưới em!”
Nghe lời thề hứa của người đàn ông, người phụ nữ trong lòng chậm rãi đưa bàn tay ngọc ra, uốn lượn như rồng bơi tiến về mục tiêu, nhưng đôi mắt hồ ly lại ánh lên tia lạnh.
“Anh Phong đừng vội, chờ chúng ta rời khỏi đây, hai vợ chồng mình sẽ mãi mãi ở bên nhau. Trong anh có em, trong em có anh!”
Nói đến đó, ngón tay người phụ nữ đột ngột xòe ra.
Nhưng ngay lúc này, một cỗ lực lượng khổng lồ bùng phát từ hai cánh tay người đàn ông!
Đôi tay vừa còn âu yếm kia trong nháy mắt hóa thành chiếc kìm sắt vô tình!
Không đợi người phụ nữ kịp hành động, anh đã siết chặt lấy cô.
“Không cần chờ đến lúc đó đâu, em Dao!”
“Bây giờ anh em mình hợp thành một thể, trong em có anh, trong anh có em!”
Người phụ nữ bị siết chặt, đồng tử co lại, trong mắt đầy hoảng loạn, nhưng vẫn dịu dàng oán trách:
“Anh Phong, anh làm gì thế. Ở đây còn có người mà, không tiện đâu.”
“Anh nhẹ tay chút, em không thở nổi rồi… mau buông em ra, xấu hổ chết mất!”
Người đàn ông lại nhếch khóe miệng.
“Em Dao, anh không dám buông em ra đâu! Buông ra, trái tim anh thật sự sẽ bị em lấy mất!”
Nghe đến đây, người phụ nữ làm sao không hiểu đối phương đã nhìn thấu kế hoạch của mình. Khuôn mặt đậm phấn son trong nháy mắt trở nên dữ tợn.
“Á á á! Anh dám lừa em! Mọi chuyện trên đường đi đều là anh giả vờ cả!”
Cao Phong cười lạnh.
“Huề nhau thôi! Em cũng đang lừa anh mà.
Em không ngây thơ đến mức tưởng anh sẽ tin lời một cô kỹ thuật viên tiệm massage chân chứ?
Anh giao đồ ăn mười năm, tiền kiếm được đều nạp vào thẻ cả! Loại lời này, anh nghe không một vạn cũng phải tám nghìn.
Đĩ hoàn lương, không vì tiền thì cũng vì tìm cha cho con!”
Lời vừa dứt, người phụ nữ trong lòng bừng bừng lửa giận!
“Á á á! Là tôi coi thường anh rồi!”
Cô gào thét, điên cuồng giãy giụa, nhưng sức lực của cô trước người đàn ông chẳng thấm vào đâu.
“Đừng động, em Dao! Rất nhanh sẽ kết thúc thôi, rất nhanh em sẽ mãi mãi ở bên anh!”
Theo tiếng nói vang lên, lực trên hai cánh tay càng siết chặt.
Răng rắc! Răng rắc!
Âm thanh xương cốt vỡ vụn vang khắp nơi.
Người phụ nữ trong lòng mặt đỏ bừng như muốn rớm máu, ngay cả muốn phát ra âm thanh cũng thành xa xỉ.
Máu đỏ tươi lẫn chút xanh lam trào ra từ thất khiếu.
Giây tiếp theo, máu thịt của cô dưới lực đáng sợ kia nổ tung! Hai khối axit hyaluronic công nghệ cao cũng nổ tung theo!
Cả thân thể đã vặn vẹo biến dạng, không còn chút hơi thở.
Lúc này Cao Phong mới buông tay ra, để mặc thân xác máu thịt lẫn lộn của người phụ nữ rơi xuống đất.
Cảnh tượng này khiến Triệu Nhất Minh và những người ở xa nhìn đến ngây người, vội vàng mở cửa phòng VIP, lại chui vào trong!
Cùng với cái chết của người phụ nữ, một luồng năng lượng mãnh liệt trong nháy mắt tràn vào cơ thể người đàn ông.
Giây tiếp theo, Cao Phong ngửa mặt lên trời gầm thét!
“A a a!!”
Theo tiếng gầm, trong hai mắt anh lóe lên ánh sáng vàng đất. Thân hình vốn đã vạm vỡ càng phình to điên cuồng!
Chiều cao một mét sáu, trong nháy mắt đã vượt qua hai mét!
Quần áo trên người rách toạc, để lộ làn da vàng sậm.
Trong ánh mắt kinh hãi đến trợn mắt há mồm của Triệu Nhất Minh và mọi người, da của người đàn ông nổi lên từng đường vân, tựa như những tảng đá lớn màu vàng đất!
Sau vài hơi thở, một thân ảnh cao khoảng hai mét rưỡi xuất hiện ngay tại chỗ, toàn thân phủ kín lớp giáp đá màu vàng đất, giống hệt Người Đá trong Bộ tứ siêu đẳng!
Lúc này, mọi người trong phòng VIP há hốc mồm kinh ngạc, mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Đây… đây là tiến hóa sao? Thật thành siêu anh hùng rồi à?”
“Thân hình này quả thực sánh ngang với vị cường giả kia trên mạng!”
“Mẹ ơi, đây nào phải siêu anh hùng, đây rõ ràng là quái vật! Quái vật giết chóc!”
Còn lúc này, trong sở chỉ huy lâm thời ở khu công nghiệp, nhìn mọi thứ trên màn hình, đôi mắt hổ của Thiếu tướng Hàn cũng đầy kinh ngạc.
“Sao có thể? Giết xác sống đến một mức độ nào đó, lại có thể thức tỉnh năng lực đặc biệt?”
“Cái tận thế xác sống này rốt cuộc là sao?”
“Giết hắn! Nhất định phải giết hắn! Nếu để hắn chạy thoát, không biết sẽ nhấc lên sóng gió gì!”
Nghĩ vậy, Thiếu tướng Hàn cầm bộ đàm bên cạnh.
“Nhanh! Nhanh! Bay nhanh lên!”
“Xe tăng cũng tăng tốc, chuẩn bị súng cối! Bất kể thế nào cũng không được để hắn chạy thoát khỏi thành phố Đông Hải!”
…
Còn lúc này, trước cổng sân vận động Hãn Hải, một thân ảnh uy nghi xuất hiện. Chính là Trương Huyền cuối cùng cũng đến.
“Mẹ nó! Quên mất không biết đường đến sân vận động Hãn Hải, biển chỉ đường ở thành phố Đông Hải thật lộn xộn hết chỗ nói!”
Trách móc một câu, Trương Huyền dùng đôi mắt xanh lục quỷ dị nhìn sân vận động trước mặt.
Giây tiếp theo, anh chợt thắt lòng.
“Không phải chứ! Sao lại yên tĩnh đến vậy!”
“Mình vất vả lắm mới tìm được đến đây, đừng nói với mình là concert bị hủy đấy nhé!”
Nghĩ vậy, Trương Huyền vội chạy vào trong sân vận động.
Vừa đến lối vào, anh ngẩng mắt nhìn.
Phía xa, một thân ảnh màu vàng đất cùng đầy đất xác sống lập tức đập vào mắt Trương Huyền.
Trong lòng Trương Huyền như có tiếng sấm nổ vang!
“Mẹ nó! Chắc mình vừa ngủ dậy chưa tỉnh! Người Đá cướp lính của mình rồi!!”
