Chương 9: Cú vả mặt đến nhanh thật!
"Là cô ta! Không ngờ lại là cô ta! Cô ta lại giàu có đến vậy!"
Người con gái tuyệt sắc vừa bước xuống từ chiếc Ferrari không ai khác, chính là Lãnh Ngưng Sương - người từng có một đêm ân ái với Trương Huyền.
Nhìn thấy gương mặt xinh đẹp kiêu ngạo đó, đồng tử của Triệu Nhất Minh lập tức co lại.
"Là cô ta! Lãnh Ngưng Sương! Cổ đông lớn của Hãn Hải Dược Nghiệp! Nữ quý tộc độc thân đắt giá nhất thành phố Đông Hải! Đóa hoa phú quý nơi nhân gian!"
"Hãn Hải Dược Nghiệp này chính là doanh nghiệp lớn nhất thành phố Đông Hải, ở nước ngoài còn có rất nhiều trung tâm nghiên cứu khoa học. Một gã khổng lồ có giá trị thị trường hơn một trăm tỷ tệ."
"Đừng nói là cả thành phố Đông Hải, cho dù là cả Tung Của, người theo đuổi cô ta e rằng có thể vây quanh Lam Tinh một vòng!"
"Nhưng đến nay, vẫn chưa có một ai hái được đóa hoa phú quý nơi nhân gian này!"
"Không ngờ lại là cô ta!"
Sau khi nhận ra thân phận của Lãnh Ngưng Sương, Triệu Nhất Minh lập tức cảm thấy chiếc Ferrari kia không đủ sang nữa.
Nhìn lại Phạm Tư Dao bên cạnh mình, cao thấp lập tức rõ ràng.
Mặc dù Phạm Tư Dao cũng coi là thuộc hàng khá xinh, trang điểm thêm một chút cũng có nét đáng yêu của thiếu nữ.
Nhưng trước dung nhan tuyệt thế như Lãnh Ngưng Sương, vẫn kém xa mười con phố.
Dù sao, đáng yêu trước mặt gợi cảm chẳng đáng một xu.
Nhìn ba người trước mắt, khóe mắt dưới cặp kính râm của Lãnh Ngưng Sương khẽ nhướng lên.
"Là anh ta! Không ngờ lại gặp anh ta ở đây!"
"Không đúng, sao mình lại cảm thấy anh ta đẹp trai hơn hôm kia, còn thêm một chút khí chất đặc biệt nhỉ."
Trước mắt là hai nam một nữ, tình cảnh như vậy lập tức khiến Lãnh Ngưng Sương thông minh đoán ra đại khái sự việc.
Đôi môi đỏ rực kia cong lên một độ cong đầy thú vị.
Giây tiếp theo, giọng nói gợi cảm đầy quyến rũ của Lãnh Ngưng Sương cất lên.
"Anh yêu! Sao anh lại đến đây? Em không phải đã nói làm xong việc sẽ lập tức về với anh sao?"
"Sao thế? Mới một lát không gặp mà anh đã nhớ em rồi à?"
Vừa nói, thân thể gợi cảm của Lãnh Ngưng Sương uyển chuyển bước về phía Trương Huyền với dáng vẻ vạn phần phong tình.
Lời này vừa thốt ra, Triệu Nhất Minh và Phạm Tư Dao bên cạnh lập tức trợn tròn mắt.
Vẻ mặt hai người giống như thấy ma.
"Không phải chứ! Đây là tình huống gì vậy?"
"Sao Trương Huyền lại quen được cổ đông lớn của Hãn Hải Dược Nghiệp?"
"Nghe giọng cô ta, quan hệ giữa cô ta và Trương Huyền có vẻ rất thân mật!"
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, hai người bọn họ sao có thể có dây dưa gì được."
Nghe giọng điệu đầy mê hoặc của Lãnh Ngưng Sương, Trương Huyền lập tức hiểu ra tất cả.
"Cưng à, em xinh đẹp thế này, quyến rũ thế này, anh chỉ mong ngày ngày được dính lấy em! Ngậm em vào trong miệng."
Vừa nói, Trương Huyền đưa một bàn tay to vươn ra, ôm lấy vòng eo thon nhỏ như rắn nước của Lãnh Ngưng Sương.
Khẽ dùng lực, liền ôm trọn thân thể gợi cảm kia vào lòng.
Từng sợi hương thơm tuyệt diệu khiến tim người ta đập nhanh chui vào mũi Trương Huyền.
Lãnh Ngưng Sương trong lòng khẽ run lên, đôi mắt đẹp dưới kính râm tràn đầy giận hờn.
"Hừ! Cái thằng nhóc này, mình chỉ muốn giúp hắn một phen! Thế mà hắn dám chiếm tiện nghi của mình!"
Nhưng cảm nhận hơi thở nam tính mạnh mẽ gần trong gang tấc, trong đầu Lãnh Ngưng Sương không khỏi hiện ra cái đêm điên cuồng kia.
Còn nhìn thấy Trương Huyền lại ôm trọn cực phẩm gợi cảm kia vào lòng, Triệu Nhất Minh cả người sắp vỡ vụn!
"Á á á! Hai người bọn họ thật sự có quan hệ đó với nhau!"
"Ngày ngày dính lấy nhau, ngậm vào miệng! Á á á!"
"Chẳng lẽ cực phẩm như thế này lại bị cái thằng bần tiện Trương Huyền nhảy vào chiếm trước mất rồi!"
"Hận quá! Tại sao! Tại sao! Cái loại bần tiện như Trương Huyền lại có được nhiều phụ nữ như vậy, còn tôi đường đường là công tử cao giàu đẹp trai, vậy mà phải nhặt đồ thừa của hắn!"
Trong khoảnh khắc, Triệu Nhất Minh lập tức cảm thấy Phạm Tư Dao bên cạnh chẳng còn thơm tho gì nữa.
Nhìn cảnh tượng thân mật của Trương Huyền và Lãnh Ngưng Sương, trong lòng Phạm Tư Dao hoàn toàn nổ tung!
Gương mặt vốn coi là trong sáng đáng yêu, trong nháy mắt trở nên dữ tợn đáng sợ!
"Trương Huyền! Mày dám cắm sừng tao!"
"Con đàn bà này là sao hả? Mày giải thích rõ ràng cho tao, không nói rõ ràng thì đừng hòng tao tha thứ!"
Hiển nhiên Phạm Tư Dao đã quen với việc luôn cao cao tại thượng với Trương Huyền suốt bao năm, trong cơn giận dữ, cô ta quên mất mình đã bị Trương Huyền đá văng rồi!
Nghe Phạm Tư Dao nói, Trương Huyền khẽ dùng lực, ôm chặt tuyệt sắc giai nhân trong lòng hơn.
Thân thể mê người kia lại càng cứng đờ.
"Phạm Tư Dao, tao thấy mày đúng là đồ đầu heo!"
"Tao đã nói rồi, tao Trương Huyền và mày không còn quan hệ gì! Mày chính là con chó tao Trương Huyền vứt bỏ!"
"Mày không tự soi gương nhìn lại bộ dạng của mình xem, có xứng trước mặt người yêu của tao mà sủa bậy không?"
"Mày tốt nhất nên câm miệng lại, mày với cái tên thích đồ secondhand kia rất hợp!"
"Có lẽ hắn sẽ thích cái mùi tao để lại cho hắn!"
Lời của Trương Huyền hiển nhiên mang ẩn ý, mặt Triệu Nhất Minh lập tức đỏ bừng vì tức.
"Mẹ kiếp! Cái mùi hắn để lại! Tức muốn điên lên được!"
Nhưng vì thân phận của Lãnh Ngưng Sương, Triệu Nhất Minh chỉ có thể nhẫn nhịn, hung hăng trừng mắt nhìn Trương Huyền.
Trong mắt Trương Huyền lóe lên một tia sáng lạnh.
"Cứ chờ đó! Chờ đến ngày ông đây biến thành zombie, phá đất chui lên, hai kẻ chó má chúng mày đều phải chết!"
Còn Phạm Tư Dao không biết thân phận của Lãnh Ngưng Sương thì giận dữ bốc lên đầu!
"Trương Huyền! Mày...!"
Chưa để Phạm Tư Dao nói hết câu, Triệu Nhất Minh đã trực tiếp kéo lấy cánh tay cô ta.
Ghé sát tai cô ta nói nhỏ.
"Đây là người nắm quyền của Hãn Hải Dược Nghiệp, chúng ta không đắc tội nổi! Nhịn một chút đã!"
Nghe vậy, lời nói vừa đến miệng của Phạm Tư Dao lập tức nuốt ngược vào bụng.
Cái đầu nhỏ bé tràn ngập những dấu hỏi to đùng.
"Cái gì! Con đàn bà lẳng lơ này là người nắm quyền của Hãn Hải Dược Nghiệp!"
"Con chó hèn Trương Huyền vậy mà câu dẫn được con đàn bà này!"
"Hắn dựa vào cái gì! Hắn chỉ là một thằng nghèo hèn!"
Bỗng nhiên, Phạm Tư Dao nghĩ thông suốt nguyên nhân.
Trong mắt cô ta, sự ghen ghét căm hận càng cháy rực như ngọn lửa dữ.
"Đó là đồ của bà đây, người khác không xứng dùng! Con đàn bà lẳng lơ này nhất định là vì thứ đó mới ở bên Trương Huyền!"
Ngay lúc này, cổ tay của Lãnh Ngưng Sương trong lòng Trương Huyền khẽ đảo một cái, vậy mà nhẹ nhàng như không thoát khỏi vòng tay hắn.
Trương Huyền khẽ cau mày.
"Chuyện này! Chẳng lẽ người phụ nữ này từng luyện võ? Chiêu thức này sao hơi giống cầm nã trong phim vậy?"
Lãnh Ngưng Sương nở nụ cười xinh đẹp, càng thêm vạn phần phong tình.
Nhìn khiến Triệu Nhất Minh bên cạnh trợn cả mắt.
Nhưng nghĩ đến đóa hoa phú quý nơi nhân gian thế này đã bị Trương Huyền đút túi, trong lòng hận Trương Huyền không khỏi tăng thêm vài phần.
Còn lúc này, đôi môi đỏ mọng của Lãnh Ngưng Sương khẽ mở.
"Anh yêu, anh đang cầm thứ gì thế?"
Nghe vậy, Trương Huyền khẽ cười.
"Đây là thứ tốt anh vừa có được gần đây, đang định mang đến phiên đấu giá này thanh lý đây."
Nghe vậy, Lãnh Ngưng Sương cười lạnh trong lòng.
"Thằng nhóc này, xem ra đúng là bệnh đến nơi thì quơ đại thầy thuốc! Hôm đó tiền thuê phòng đều là mình bỏ ra!"
"Xem ra là chuẩn bị bán hết gia sản, chỉ là nhà đấu giá Thiên Hải này không phải tiệm cầm đồ. Đồ bình thường, không có tư cách lên sàn đấu giá."
Còn nghe Trương Huyền nói, ở đằng xa, trong mắt Triệu Nhất Minh lóe lên một tia tinh quang.
"Thật không ngờ, Trương Huyền, mày còn có thứ tốt đến mức đáng mang đến phiên đấu giá Thiên Hải này bán à!"
"Đừng trách đàn anh không giữ nghĩa khí, phiên đấu giá Thiên Hải này không phải thứ đồng nát sắt vụn nào cũng có thể mang vào."
"Mày là kẻ từ nông thôn ra, vào đại học đều nhờ em gái hy sinh cơ hội đi học, đi làm thuê nuôi mày."
"Tuy bây giờ mày cũng tính là chim sẻ hóa phượng hoàng, nhưng mày cũng không thể tiện tay cầm chút đồ, mượn danh cô Lãnh, đến đây lừa gạt được!"
