Chương 1: Chết cũng không chết
【Truyện phản diện phi truyền thống, ai thích mở hộp mù có phước rồi, nhưng không đảm bảo hộp mù là bất ngờ hay hốc hác ಥ_ಥ】
—————————————
Kỷ Xuyên từ từ mở mắt, xung quanh toàn là zombie đang lảng vảng.
Sợ quá, Kỷ Xuyên hét toáng lên: “Xì xì xì——”
“Sao thế này, giọng tôi!” Kỷ Xuyên hoảng hốt phát hiện giọng mình bây giờ khàn đặc, hét cũng không được.
Nhìn cánh tay xanh xao lấm tấm vết loang, Kỷ Xuyên nhớ ra rồi, hắn chết rồi.
Virus zombie bùng phát, thế giới rơi vào hỗn loạn, may mà hắn thừa kế được căn biệt thự của bố mẹ, trụ được một thời gian.
Bạn gái Tô Uyển Uyển gọi điện bảo nhà bố mẹ cô ở khu dân cư đông đúc, xung quanh zombie quá nhiều, lại thiếu đồ ăn nước uống, khóc nức nở trong điện thoại làm hắn xót xa.
Hắn an ủi Tô Uyển Uyển vài câu, rồi quyết định lái xe qua đón cả nhà bạn gái.
Bình thường hắn cũng khá ở nhà, trong biệt thự tích trữ nhiều đồ ăn, mà khu biệt thự zombie ít, tường biệt thự lại cao, tương đối an toàn.
Chỉ là hắn liều mạng chạy tới nhà bạn gái, lại phát hiện trong nhà Tô Uyển Uyển ngoài bố mẹ cô ra còn có một người đàn ông lạ mặt tên Lư Hạo.
Tô Uyển Uyển nói đó là em họ cô, lúc virus bùng phát đang ở nhà cô chơi, tuy hơi khó chịu nhưng hắn tôn trọng người nhà bạn gái, vẫn đón về cùng.
Yên ổn qua vài ngày, Kỷ Xuyên thấy Tô Uyển Uyển và em họ thân thiết quá mức, Tô Uyển Uyển chỉ bảo đừng nghĩ nhiều, cô và em họ lớn lên cùng nhau nên quan hệ tốt.
Tối hôm đó, mặt trăng biến thành màu đỏ máu, cơ thể mọi người đều thay đổi, ngoại trừ Kỷ Xuyên.
Mạng chưa đứt, các nền tảng phát tin tức, toàn bộ nhân loại thức tỉnh dị năng các cấp độ, có hy vọng chống lại zombie, kêu mọi người cố gắng.
Tô Uyển Uyển thức tỉnh dị năng hệ thủy, Lư Hạo thức tỉnh dị năng sức mạnh nhân đôi, ngay cả bố mẹ Tô Uyển Uyển cũng có vài dị năng thường, chỉ có Kỷ Xuyên là chẳng có gì.
Hôm sau, sau khi cả nhà Tô Uyển Uyển xác nhận Kỷ Xuyên thực sự không có dị năng, Lư Hạo liền xách hắn lên, định đuổi hắn ra khỏi biệt thự.
Dù hắn có khóc lóc cầu xin cả nhà Tô Uyển Uyển, nhưng số phận bị bỏ rơi vẫn không thay đổi.
“Mày làm sao xứng với Uyển Uyển nhà bọn tao, dị năng hệ thủy sau này phải gánh vác trọng trách lớn.”
“Phải đấy, một thằng phế vật chẳng có năng lực gì đừng phí lương thực.”
“Uyển Uyển, khuyên bố mẹ em đi, anh đã cứu cả nhà em mà!”
Kỷ Xuyên tuyệt vọng nhìn Tô Uyển Uyển, dưới sự gia trì của dị năng hệ sức mạnh, hắn chẳng có sức chống cự trước Lư Hạo.
“Kỷ Xuyên, thời buổi này rồi, không có anh cứu thì dị năng mạnh cũng sống được. Nếu không phải thấy anh có tiền lại không cha không mẹ, em để mắt tới anh à? Nói thật nhé, em và Lư Hạo đã đến với nhau từ lâu rồi, anh ta mạnh hơn anh nhiều.”
Lư Hạo nghe Tô Uyển Uyển nói, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh miệt, không do dự thêm, vung tay ném Kỷ Xuyên ra khỏi bức tường cao của biệt thự.
Kỷ Xuyên rơi xuống đất phát ra tiếng “hự” nghẹn, cơn đau lan khắp người, nhưng hắn biết lúc này không phải lúc nằm.
Hắn gắng gượng đứng dậy, đám zombie từ xa đã bị hắn thu hút, đang di chuyển về phía hắn.
Kỷ Xuyên loạng choạng chạy xa. Vừa bị Lư Hạo quăng mạnh, hắn cảm thấy chân mình hình như đã tổn thương tới xương.
Mỗi bước di chuyển đều mang đến cơn đau nhói, nhưng ý chí sinh tồn mãnh liệt khiến Kỷ Xuyên vẫn chạy, vài con zombie đã ngày càng gần hắn.
Mắt cá chân sưng to như quả mận đen, “Mẹ kiếp, mẹ kiếp!” Kỷ Xuyên di chuyển về phòng gym trong khu biệt thự, đó là căn nhà gần nhất hắn có thể vào.
Ngay khi đám zombie phía sau sắp đuổi kịp, hắn dùng sức đóng sập cửa phòng gym.
Tiếng đập cửa và tiếng gào thét không ngừng vọng tới từ phía sau, Kỷ Xuyên dựa vào cửa thở hổn hển, trán đầy mồ hôi, mắt cá chân truyền đến cơn đau dữ dội, Kỷ Xuyên nhăn mặt đau đớn.
Hắn dùng chân móc cây lau nhà ở góc tường, cố lấy nó làm thanh chắn cửa, nhưng hơi xa, nếu di chuyển thêm về hướng đó, cánh cửa sau lưng sẽ bị zombie hất tung.
Kỷ Xuyên cảm thấy tuyệt vọng trong khoảnh khắc này, hắn từ từ dịch người sang một bên, dùng người đè một cánh cửa, cánh kia thì hết sức dùng tay chặn.
Cuối cùng chân trái cũng móc được cây lau nhà, vội vàng nhặt lên, dùng hết sức đặt ngang cây lau nhà lên cửa.
Chỉ là hắn không để ý lúc cúi xuống nhặt cây lau nhà, khe cửa mở to hơn, móng vuốt zombie chui vào lúc đó cào xước cánh tay hắn.
Khi cảm nhận được cơn đau từ vết thương trên tay, Kỷ Xuyên tuyệt vọng, như đã thấy cái chết của mình, hắn cười khổ một tiếng, mang theo sự không cam lòng to lớn cảm nhận cơn đau trong cơ thể.
Nóng rát, đau đớn, hỗn loạn, dần dần Kỷ Xuyên mất đi ý thức.
Không biết bao lâu sau, khi Kỷ Xuyên tỉnh dậy, hắn phát hiện mình đã biến thành một con zombie, nhưng kỳ lạ là hắn vẫn giữ được ý thức, mà đám zombie xung quanh chẳng thèm để ý tới hắn.
Chỉ là khi Kỷ Xuyên đứng dậy định đi vài bước, vừa dùng sức hắn lại ngã xuống đất.
“Đệt, thằng chó nào ăn mất chân trái của tao rồi!”
Chửi thầm trong lòng, Kỷ Xuyên thấy chân trái mình chỉ còn nửa đoạn.
Kỷ Xuyên không biết mình là may mắn hay bất hạnh, có ý thức thì còn hy vọng báo thù.
Nhưng mình thành zombie lại mất nửa chân, thế này thì báo thù kiểu gì, bây giờ e rằng ngay cả mẹ Tô Uyển Uyển cũng đuổi không kịp.
“Cái gì thế này?”
Kỷ Xuyên thấy xa xa có một con zombie hình như đầu đang phát sáng, nổi bật giữa đám zombie xung quanh.
Vì tò mò, Kỷ Xuyên khó nhọc nhảy về phía con zombie đầu phát sáng ấy.
Khi phát hiện zombie hoàn toàn chẳng quan tâm tới mình, Kỷ Xuyên lập tức hết áp lực tâm lý, thậm chí còn thấy như vậy cũng không phải không chấp nhận được.
Khi Kỷ Xuyên lại gần con zombie đó, hắn phát hiện thứ phát sáng không phải đầu nó, mà là trong đầu con zombie có một vật thể như pha lê, đang phát ra ánh sáng xanh lục.
Như thể tinh thể này trời sinh đã có sức hút với Kỷ Xuyên, trong lòng hắn bỗng dâng lên một sự phấn khích, muốn phá đầu zombie ra lấy hạt nhân.
Kỷ Xuyên tìm kiếm công cụ dưới đất, giờ mất một chân, sức chiến đấu giảm sút nhiều, không chắc có thể tay không giải quyết con zombie này.
Hắn tìm được một thanh đòn tạ từ phòng gym, nhảy ra sau lưng zombie, dùng hết sức giáng xuống đầu nó.
Con zombie không kịp phản ứng, ngã gục, Kỷ Xuyên liên tục vung thanh đòn tạ cho tới khi đầu zombie như quả dưa hấu nát bét.
Không biết có phải vì thành zombie không, Kỷ Xuyên thấy áp lực tâm lý khi giết zombie không lớn lắm, hắn ngồi xổm xuống, lấy từ trong đầu xác chết ra hạt nhân xanh lục đó.
Chịu đựng cảm giác buồn nôn, như tuân theo bản năng, hắn một phát nuốt luôn hạt nhân vào bụng.
Hắn cảm nhận được hạt nhân hòa vào cơ thể mình, cung cấp cho hắn sức mạnh to lớn.
Kỷ Xuyên cuối cùng cũng hiểu ra.
Mọi người đều có được dị năng khác nhau, sở dĩ hắn không cảm nhận được dị năng nào, là vì dị năng của hắn chỉ phát huy tác dụng khi hắn biến thành zombie.
【Vua Zombie: Có thể nhìn thấy hạt nhân trong cơ thể và nuốt chửng hạt nhân để biến thành sức mạnh của mình】
