Chương 3: Đồng hành ngắn ngủi
Kỷ Xuyên tức giận quay người bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại một tiếng “rầm”.
Những con zombie xung quanh nghe tiếng động liền kéo đến, nhưng đều bị Kỷ Xuyên tát cho mấy cái rồi lủi thủi quay về.
Cố Vân Hi trong phòng nhìn Kỷ Xuyên, hơi sững sờ. Con zombie này... nổi giận à?
Chẳng lẽ nó cố tình lấy đồ ăn cho mình? Đuổi lũ zombie đi, đúng là không có ác ý với mình... Nó thực sự là một con zombie tốt sao?
Bụng cô sôi lên, Cố Vân Hi cầm đồ ăn nhét vội vào miệng. Đây là bữa no đầu tiên của cô trong mấy ngày qua, cô lại muốn khóc.
Kỷ Xuyên đi về phía biệt thự của mình. Nếu lái xe đến đó, sẽ lập tức bị phát hiện, nguy hiểm lắm. Hiện tại hắn vẫn không phải đối thủ của bốn người kia.
Dị năng hệ thủy của Tô Uyển Uyển, ngoài phun cột nước ra, hắn không biết còn dùng được gì nữa. Còn Lư Hạo với dị năng sức mạnh nhân đôi, đúng là một chiến binh lợi hại.
Dị năng của bố mẹ Tô Uyển Uyển thì khá vô dụng: một người tạo lửa như que diêm, một người thổi gió nhẹ cho mát.
Kỷ Xuyên trèo lên nóc một căn nhà trống bên cạnh. Ban đêm không ai bật đèn, đó là lớp ngụy trang tốt nhất cho hắn. Hắn quan sát tình hình trong căn nhà.
“Một hạch màu xanh lam, một hạch màu xanh lục…” Đây là lần đầu Kỷ Xuyên thấy hạch màu xanh lam. Chắc là của Tô Uyển Uyển, có lẽ dị năng hệ thủy của cô ta không phải cấp thấp.
Nhưng tại sao bố mẹ Tô Uyển Uyển không có hạch? Kỷ Xuyên phỏng đoán: chỉ có dị năng mạnh mới tạo ra hạch, có lẽ zombie có hạch khi còn sống đều là người có dị năng mạnh.
Nghĩ vậy, Kỷ Xuyên hiểu ra. Vì virus bùng phát quá đột ngột, nhiều người chưa kịp thức tỉnh dưới trăng máu đã biến thành zombie.
Hiện tại vẫn là đầu thảm họa, mọi người vốn không ra ngoài. Dù có ra ngoài, những người có dị năng cũng là kẻ mạnh, không dễ chết và biến thành zombie.
Nhưng qua một thời gian, số lượng sẽ tăng lên. Lương thực dự trữ của mọi người có hạn, lúc đó không ra ngoài tìm đồ sẽ chết đói.
Kỷ Xuyên kìm nén xung động. Hắn rất muốn tụ tập lũ zombie lại ngay bây giờ, nhưng cửa nhà hắn rất chắc chắn. Dù có phóng hỏa, Tô Uyển Uyển với dị năng thủy cũng dễ dàng dập tắt.
Quan trọng hơn, hắn muốn tự tay báo thù. Để bọn chúng chết dưới tay zombie thường, hắn còn thấy quá nhẹ.
Hắn muốn tự tay đưa chúng xuống địa ngục. Nhớ lại bộ mặt của chúng, nắm đấm Kỷ Xuyên siết chặt, các đốt ngón tay run lên.
Cố Vân Hi đang tận hưởng niềm hạnh phúc từ món tráng miệng, thì nghe tiếng cổng sân lại vang lên.
Kỷ Xuyên đi thẳng vào sân, mở cửa xe, rồi lái xe đi. Thậm chí sau khi đi, hắn còn khóa cổng giúp cô.
“Đúng là con zombie kỳ lạ, biến nhà mình thành ga-ra à.”
Vốn dĩ cô định lái xe đi tìm đồ ăn. Giờ hàng xóm đã giúp cô tìm đồ, cho hắn mượn xe luôn cũng chẳng sao. Cố Vân Hi cảm thấy hình như mình không sợ hắn nữa.
Sở dĩ Kỷ Xuyên cứ lái xe của Cố Vân Hi, vì chẳng có xe nào khác để lái!
Xe thì đầy đường, nhưng ai biết chìa khóa ở đâu? Giờ trên phố, ngoài zombie ra chẳng mấy ai dám ra ngoài. Người khác lái xe, zombie sẽ lao vào.
Kiếm đồ ăn cho cô ấy coi như tiền thuê xe vậy. Kỷ Xuyên luôn thấy mình rất lịch thiệp.
Đêm thành phố rất yên tĩnh. Kỷ Xuyên lang thang vô định.
“Sao thằng này lái xe mà lũ zombie không thèm để ý thế?” Có người quay video trên cửa sổ: một chiếc xe màu hồng phóng như không người trên đường, zombie xung quanh chẳng phản ứng gì.
Bên dưới video có nhiều suy đoán.
“Chẳng lẽ zombie không thích màu hồng?”
“Ruột mày cũng màu hồng đấy, zombie vẫn móc ra mà.”
“Ban đêm zombie không hoạt động?”
“Mày ngu à? Zombie ban đêm chạy nhanh hơn ban ngày nhiều! Không tin thử đi!”
“Xe hồng chắc là nữ tài xế. Zombie không ăn nữ tài xế không có não.”
“Nữ tài xế chỉ bằng 1/7 nam tài xế, nhưng tai nạn do nữ tài xế chỉ chiếm 1/16. Nam tài xế các anh mới là lũ không não!”
“Thời nào rồi mà còn đấu đá nam nữ!”
…
Kỷ Xuyên không biết trên mạng đang bàn tán sôi nổi về kỹ năng lái xe của hắn. Hắn chỉ đang lùng sục khắp thành phố tìm ánh sáng của hạch.
Cuối cùng, hắn thấy xa xa có hai ánh sáng hạch đang di chuyển chậm.
Thấy hạch trong khu rừng cây xanh ở xa, Kỷ Xuyên dừng xe, định đi bộ lại xem.
Nhưng đến gần, Kỷ Xuyên mới phát hiện hai hạch này đến từ người sống, không phải zombie. Biến thành zombie, thính giác và khứu giác của Kỷ Xuyên cực kỳ nhạy bén, hắn còn nghe được cuộc trò chuyện của hai người.
“Anh Nam, em sợ… Hình như có zombie ở đằng kia…”
“Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em. Mà em là dị năng hệ hỏa, có zombie cũng đừng sợ, cứ đốt chúng đi.”
“Anh Nam, dị năng của anh là gì vậy? Sao chưa nghe anh nói bao giờ?”
“Cái này… Dị năng của anh là tạo tường không khí, có thể bảo vệ. Không mạnh bằng em nên anh không nhắc.”
“Vậy à anh Nam? Còn bao xa nữa? Anh chắc chắn dưới tòa nhà đối diện có cửa hàng chứ?”
“Anh chắc. Anh từng mua thuốc lá ở đó. Đi sớm một chút, muộn là chẳng còn gì đâu.”
“Vâng…”
Kỷ Xuyên định quay đầu bỏ đi. Một là hắn không muốn giết người vô tội. Hai là nghe cuộc trò chuyện, dị năng của hai người này có vẻ khá lợi hại, hắn mạo hiểm xông lên có khi bị phản sát.
Đúng lúc hắn quay người chuẩn bị rời đi, thì phía đó vang lên tiếng thét của con gái.
“A, anh Nam, zombie!”
“Đừng la!”
Con zombie ở góc đường chỉ cách cô gái vài mét. Đây là lần đầu cô gái tiếp xúc gần với zombie như vậy. Khuôn mặt kinh dị khiến cô bất giác thét lên.
Dù cô gái đã bịt miệng, nhưng vô số zombie đã chạy về phía họ.
“Chạy mau!”
Không kịp suy nghĩ, chàng trai phóng nhanh về đường cũ. Họ chọn đường vòng qua dải cây xanh để tránh nhiều zombie, quay lại con đường cũ chắc chắn là an toàn nhất.
“Anh Nam, đợi em với!”
Cô gái chân run rẩy, nhưng vẫn nhanh chóng chạy theo. Dù có dị năng hệ hỏa, cô chưa bao giờ dùng để tấn công. Huống hồ nếu dừng lại ngắm bắn, zombie đã đuổi kịp cô rồi.
Zombie ban đêm chạy nhanh hơn ban ngày. Vì tiếng la của hai người đã thu hút zombie xung quanh. Dù đường cũ không có zombie, nhưng lúc này trong rừng cây đã có zombie xâm nhập!
“Mẹ kiếp!”
Thấy đường lui bị zombie chặn, chàng trai chửi một câu, nghĩ cách khác.
“Đốt chúng đi!”
Chàng trai quát cô gái một cách hung dữ.
Vốn dĩ anh ta rủ cô gái ra ngoài vì thấy cô có dị năng hệ hỏa, nếu không thì ai muốn thêm một người chia phần đồ đâu. Không ngờ cô ta vô dụng thế, đúng là một gánh nặng.
“Anh Nam, cứu em! Em không làm được! Nếu em dừng lại ngắm bắn, chúng sẽ túm được em!”
Cô gái tuyệt vọng. Người nói sẽ bảo vệ cô giờ chạy nhanh hơn cô nhiều. Bị đuổi kịp, cô chắc chắn sẽ chết.
Thấy zombie sắp bao vây họ, chàng trai đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn cô gái.
“Xin lỗi em.”
“Anh Nam?”
Chưa kịp để cô gái phản ứng, chàng trai giơ tay lên. Trong một tia sáng lóe lên, cô gái bị mù tạm thời.
Đâu có dị năng tường không khí gì, chỉ là thứ vô dụng nhất: ánh sáng mạnh. Zombie chủ yếu dùng khứu giác và thính giác để lần theo mục tiêu, ánh sáng mạnh của anh ta gần như vô dụng.
Anh ta dẫn cô gái đi, một là vì cô có khả năng tấn công, hai là khi gặp nguy hiểm có thể làm cô mù để tranh thủ thời gian chạy trốn.
Cô gái đau đớn rên rỉ tại chỗ. Cô biết mình sẽ chết ở đây.
Chàng trai chạy xa không ngoảnh đầu lại. Có miếng mồi trước mắt, con zombie nào thèm đuổi anh ta?
