Chương 18: Hiểu lầm, thật sự là hiểu lầm
Hạ Ngôn cũng bỗng nhiên cảm thấy không được tự nhiên, mơ hồ cảm nhận được trong không khí ngoài mùi cơm canh còn phảng phất một mùi hương khác, mùi thanh khiết pha trộn với... mùi nấm?
Cô cũng không nói rõ được đó là mùi gì.
“Khụ.” Cô ho khan một tiếng để che giấu, “Chị thấy em dễ thương quá, hôn của người lớn thôi, đừng hiểu lầm nha ha ha.”
Ngượng chết mất.
Hạ Ngôn thu dọn khay đồ ăn, chạy trối chết.
Lộc Giác nhìn theo bóng lưng cô, mắt ươn ướt, sờ má mình, cười rất vui.
Quả nhiên giống như anh trai nói, bé nai rất được yêu thích mà~
Hạ Ngôn một mạch chạy xuống sảnh, chuẩn bị ba bộ đồ dùng một lần, bên trong có xà phòng và dầu gội dùng một lần, cùng với một cái khăn mặt, định lát nữa phát cho khách ở phòng đơn.
Hùng Hùng đang cầm giẻ lau lau ba cái máy, không khí thoang thoảng mùi thuốc khử trùng.
Ngồi sau quầy thu ngân được một tiếng, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng có người đi xuống.
Hạ Ngôn cầm đồ đứng dậy đi đến đầu hành lang.
“Thưa khách, đây là đồ vệ sinh cá nhân dùng một lần mà quán chúng tôi tặng kèm. Ngoài ra quán còn bán đồ vệ sinh phụ nữ và đồ lót nam nữ, nếu có nhu cầu có thể ra quầy thu ngân mua.”
Lý Như ngẩn ra một lúc, vui mừng hiện rõ trên mặt, bước lên vội vàng nhận lấy, thành thật cảm ơn.
“Cảm ơn bà chủ! Cảm ơn bà chủ!”
Ánh mắt Hạ Ngôn rơi vào Lộc Giác và người phụ nữ phía sau cô ta, đưa đồ trong tay cho họ.
“Rất xin lỗi, mấy thứ này mới tìm ra từ trong kho, không biết có hết hạn chưa, cứ dùng tạm vậy nhé.”
Cô nói câu này không hề giả dối, quả thật là tìm được trong kho của hệ thống.
Nhà vệ sinh tầng hai sẽ tự động bổ sung đồ dùng một lần, không cần cô phải lo.
Theo chế độ của quán, phòng đơn không được trang bị những đồ này, nhưng sau tận thế chẳng ai mang sẵn bàn chải kem đánh răng gì cả.
Nhưng không đánh răng lâu ngày đúng là không thẩm mỹ.
Vì sức khỏe tinh thần của cô, thôi thì phát miễn phí luôn, dù sao cũng không tốn tiền, không lấy thì uổng.
“À, đúng rồi, nhà vệ sinh có thêm hai cái máy giặt, giặt một lần quần áo tốn 5 tích phân. Ở sảnh cũng có bán bột giặt, nếu có nhu cầu thì có thể ra xem.”
G..giặt máy?
Lý Như cảm thấy bà chủ đang nói dối, tối qua cô ta vừa mới giặt đồ ở đó, nói gì máy giặt, đến cái chậu còn không có!
Chỉ một đêm ngắn ngủi làm sao có thể có thêm hai cái máy giặt được? Cho dù có ra ngoài tìm cũng không dễ dàng tìm được hai cái máy giặt còn dùng được!
Phía sau cô ta, Lộc Giác nhảy cẫng lên, reo hò: “Có thể thay quần áo mới rồi!”
Cô bé đã để ý thấy sảnh có thêm một tủ kính, nghe Hạ Ngôn nói có bán đồ lót mới, vui đến phát cuồng.
Ôm đồ chạy lạch bạch đến tủ kính.
“Oa! Thật sự có đồ lót! Còn có băng vệ sinh nữa! Chị là tiên nữ gì thế này! Yêu chị quá!”
Lộc Giác ném đồ trong tay lên quầy, định mở cửa tủ kính lấy quần áo ra ướm thử trên người, xem màu nào hợp.
Không ngờ khi chạm vào cửa tủ, một luồng điện không quá mạnh chạy từ đầu ngón tay lan khắp người.
“Xì! Sao lại có điện thế này!” Lộc Giác hoảng sợ lùi vài bước, thổi phù phù vào ngón tay.
Hạ Ngôn cũng không ngờ, nhưng đại khái đoán được đó có thể là cơ chế bảo vệ.
Cô nở nụ cười chuyên nghiệp, tiến lên mở cửa tủ.
“Em thích cái nào? Chị lấy cho.”
Lộc Giác chỉ vào chiếc áo lót thể thao màu xanh non: “Em thích cái này.”
Hạ Ngôn lấy ra đưa cho cô bé, rồi mỉm cười với hai người phía sau: “Hai vị có cần gì không ạ?”
Lý Như tim đập thình thịch, suýt không tin vào mắt mình.
Trong tủ kính không chỉ có bột giặt, mà còn có cả đồ lót nam nữ?!
Bột giặt mới chỉ 5 tích phân một gói, áo lót 10 tích phân, quần lót 6 tích phân, nếu cô ta mua cho chị gái và anh rể mỗi người một bộ, cộng thêm của cô ta, tổng cộng 43 tích phân.
Nhưng sáng nay cô ta đã tiêu 20 tích phân. Không thể cứ xin tinh hạch của anh rể mãi được...
Thôi, thả con săn sắt bắt con cá rô!
Dù sao tinh hạch bây giờ cũng là do anh rể cho, mua!
Nghĩ thông suốt, Lý Như thẳng lưng, động tác mang chút vẻ sai bảo: “Lấy cho tôi hai bộ áo lót, hai loại quần lót nữ, một loại quần lót nam. Thêm một gói bột giặt. Quẹt thẻ.”
Lý Như trong tận thế vô cùng thấp hèn, chỉ có thể sống nhờ vào người khác.
Ai từng nghĩ thời bình, cô ta đeo túi xách hàng hiệu, đi giày cao gót phiên bản giới hạn, dẫn theo mấy đàn em nịnh bợ, dạo trong trung tâm thương mại chỉ tay tùy ý, nhân viên bán hàng mặt đầy nịnh nọt gói đồ mang đến tận nhà...
Hạ Ngôn rút túi nilon, nhanh nhẹn đóng gói: “Tổng cộng 43 tích phân, mời ra quầy thu ngân quẹt thẻ.”
Lý Như đang chìm trong hồi ức bị đánh thức, mắt mơ màng nhìn cô, cúi xuống nhìn túi nilon suýt nhảy dựng lên.
Đây là cái bao bì chết tiệt gì vậy?! Sao có thể bắt cô ta cầm?!
Tiểu Quỳ đâu?
Định thần nhìn kỹ, Lý Như tỉnh ngộ, cuộc sống hạnh phúc đã không còn nữa, bây giờ cô ta đang lo từng bữa ăn, lo sống tiếp.
Còn Tiểu Quỳ, chẳng phải đã chết từ lâu rồi sao. Hừ.
Cô ta phải sống, và phải sống thật lộng lẫy như trước đây!
Cô ta muốn những kẻ khinh thường mình phải trợn mắt nhìn, cô ta, Lý Như, dù không có dị năng cũng có thể sống tốt hơn họ!
Hạ Ngôn ngạc nhiên nhìn cô gái trước mặt từ mặt mày u ám chuyển sang đầy ý chí chiến đấu, thầm nghĩ quả nhiên lòng phụ nữ đáy bể kim, không bao giờ đoán được.
Chỉ cần Lý Như này không gây chuyện trong quán, cô sẽ không quản.
Lộc Giác mua năm miếng băng vệ sinh, một bộ đồ lót, thêm một gói bột giặt, tổng cộng hết 31 tích phân.
Lộc Giác và Lý Như hoàn toàn trái ngược, Lộc Giác có tâm sự gì đều hiện rõ trên mặt, không bao giờ giấu giếm, đáng yêu thì thật đáng yêu, ngây thơ cũng thật ngây thơ.
Không biết là người mạnh mẽ thế nào, mà lại có thể nuôi dạy một cô gái ngây thơ trong sáng như vậy trong môi trường ô nhiễm thế này.
Hạ Ngôn rất thích cô bé.
Nhưng tuyệt đối không bao giờ giảm giá.
Cô là một thương nhân, chỉ biết hám lợi thôi.
May mà Lộc Giác cũng không nghĩ hai người quen thân, nên được giảm giá.
Bây giờ trong sảnh chỉ còn người phụ nữ mặc đồ thể thao và Hạ Ngôn.
Thấy cô ta không có ý nói chuyện, Hạ Ngôn ngồi sau quầy thu ngân hơi ngẩng đầu lên xem doanh thu hôm nay.
Phòng ăn sáng thu nhập khá, được 110 tích phân.
Sau khi thu lại số thực phẩm còn dư vào hệ thống, cô ra lệnh cho Hùng Hùng lên tầng dọn dẹp khử trùng.
Lúc này người phụ nữ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng vẫn vô cùng khàn đặc.
“Cô có thể bán số lượng lớn những thứ này không?”
Đặc biệt là băng vệ sinh, đó là thứ các nữ đội viên của chị ta thiếu nhất.
Hiện giờ ở Minh thị không có chỗ nào bán, chợ đen thì lại cực kỳ đắt, đội của chị ta là đội biên giới nhỏ, không có tài lực để chống đỡ.
Mỗi lần có đồng đội đến kỳ đặc biệt, họ đều vây người đó ở vị trí trung tâm nhất, cố gắng bảo vệ.
Nhưng vì ngày thường uống nước lạnh ăn cơm nguội ngủ dưới đất, dù sau khi có dị năng sức khỏe được tăng cường, đến kỳ vẫn bị đau bụng dưới, chân yếu, toàn thân vô lực.
Có đồng đội thà tìm bác sĩ quân y cắt bỏ tử cung, chỉ cầu sống thêm vài năm trong tận thế.
Nếu có băng vệ sinh, tỷ lệ sống sót của các đồng đội sẽ cao hơn nhiều!
