Chương 27: Ăn lẩu
Vừa mở cửa, đất đầy quần áo và những hộp giày chất cao ngất, bên bệ cửa sổ là một đống lớn đồ khô đóng túi.
Hạ Ngôn thay một đôi dép lê, định thu dọn quần áo trước.
Cô xé hết túi nilon, nhồi hết đầm vào máy giặt cho ngâm nước giặt qua một lần. Nhân lúc máy giặt đợt đầu còn đang quay, cô lấy từ phòng ngủ ra một cây bút lông đen, đơn giản ghi trên hộp giày kiểu dáng và màu sắc.
Như vậy sau này cô không cần phải mở từng cái ra xem.
Cái tủ giày gần hai mét ở cửa chắc chắn không để xuể. Cô nhìn quanh phòng một vòng, chuẩn bị đặt mấy hộp giày vào góc đông phòng khách, chỗ đó vừa có khoảng trống.
Hạ Ngôn lấy hết những đôi giày dày trong tủ ra, xếp thành ba hàng gót cao thấp kiểu dáng màu sắc khác nhau, hàng dưới cùng để mấy đôi đi mấy hôm nay.
Những hộp giày dựa sát tường chất chồng lên tới trần, cả một hàng giày trông thật hoành tráng.
Lúc này máy giặt cất tiếng ca khúc nhỏ, báo hiệu đã xong.
Hạ Ngôn vẩy mấy cái quần áo gần như khô ráo trong đó, treo lên mắc, lại nhét thêm một đống quần áo vào, máy giặt tiếp tục làm việc.
Cô kiếm một cái túi nilon siêu to, nhét hết những bao bì không dùng vào, quần áo nào rách cũng nhét vào, cuối cùng dọn ra được một khoảng trống, có thể thu dọn đồ khô.
Hạ Ngôn tiện tay cầm một túi lên, lật tìm ngày tháng trên đó, phát hiện thì ra đều đã quá hạn.
Nhưng đồ ăn bên trong trông chẳng có chút khác thường, ngay cả một cọng lông xanh cũng không.
Có thể là chất bảo quản chất lượng rất tốt?
Hạ Ngôn lười nghĩ nhiều, chia đều từng món giống nhau ra làm hai phần, cho vào túi nilon, chuẩn bị lát nữa lên trên đưa cho Cảnh Diệc Mại.
Số còn lại cô cũng không định ăn, tính để vào tủ trưng bày bán ra, không biết đồ quá hạn ăn vào có vấn đề không?
Xem ra lát nữa còn phải hỏi Cảnh Diệc Mại.
Tuy cô không ăn, nhưng đồ vẫn chia đều, năm sản phẩm dư ra cô để riêng vào túi, lát nữa xách lên cho anh ấy ăn thử xem sao, nếu không sao thì có thể bán.
Sau khi bận rộn hai ba tiếng đồng hồ, cô mệt muốn đứt hơi, nằm trên sofa người không còn chút sức lực.
Vận động hôm nay tuyệt đối vượt chuẩn rồi... nhưng vẫn sướng!
Hạ Ngôn nằm sấp trên sofa nhìn cả bức tường là hộp giày, lại nhìn trăm bộ quần áo đủ kiểu dáng treo phơi, tâm trạng vui muốn nổ tung.
Loại mệt này cô nguyện trải nghiệm một vạn lần.
Đợt quần áo cuối cùng giặt xong, cô lết cái thân lười biếng đi phơi quần áo lên mắc, uống một ngụm nước, rồi xách một túi đồ khô khổng lồ, khó nhọc bước ra ngoài cửa.
“Hùng Hùng, lại đây phụ một tay! Xách cái túi này lên tầng hai!”
Hùng Hùng bỏ giẻ lau trong tay xuống, lắc lư đi tới, dưới ánh mắt đầy mong đợi của Hạ Ngôn, rất nhẹ nhàng một tay xách lên, lên thang máy đi luôn.
Hạ Ngôn quay người xách túi còn lại, đóng cửa đi lên tầng.
Tầng hai, Hùng Hùng ngoan ngoãn đứng ở cửa thang máy, tay xách đồ kiên nhẫn chờ cô.
“Lại đây, Hùng Hùng, xách vào phòng ăn sáng.”
Hạ Ngôn đẩy cửa phòng ăn sáng ra, ra hiệu cho nó lại.
Trước đây phòng ăn sáng ngoài giờ ăn không được vào, nhưng Hạ Ngôn nằm trên sofa suy đi tính lại, tối nay mời Cảnh Diệc Mại ăn cơm, dù ở 201 hay đại sảnh đều không thích hợp, cuối cùng chốt ở phòng ăn sáng.
Với tư cách chủ nhà, cô xóa thông tin cấm vào, đổi thành chủ có thể vào bất cứ lúc nào, và có thể mời khách, thế là chỗ mời cơm đã giải quyết xong.
Bàn ghế trong phòng ăn sáng đã được thay bằng bộ lấy từ siêu thị, mặt bàn gỗ nguyên màu phối với ghế cùng tông màu, trông có vẻ sang hơn mấy cái bàn nhựa cũ.
“Hùng Hùng, lau ghế đi, rồi khử trùng nữa.”
Nhân lúc Hùng Hùng lau rửa, Hạ Ngôn mở khu ẩm thực, tìm một tiệm lẩu được đánh giá cao nhất, gọi nồi lẩu uyên ương, hai phần dầu ớt trà nước, món mặn gọi một phần chân gà kho tàu, hai phần lòng vịt tươi, hai phần tôm viên trứng cá, thịt bò thịt cừu mỗi loại ba đĩa, thêm hai phần dạ dày giòn, một phần trứng cút.
Món chay gọi một phần rau củ chín ô, một phần miến trong suốt, một phần ngó sen rong biển trộn, một phần măng tây xanh, một phần miến dong.
Đồ ăn vặt gọi một phần bánh nếp đường nâu, một phần mì sợi rộng.
Tráng miệng gọi một phần chè trôi nước đá, một phần chè ba màu đá, thêm ba chai bia lạnh, một bình nước ngô.
Những thứ này tiêu tốn của cô 299 tích phân, cộng với bữa trưa, tổng cộng 400 tích phân.
Thấy Hùng Hùng dọn xong, cô xếp hai cái bàn lại với nhau, đặt nồi lẩu ở giữa, những đĩa thịt rau bày xung quanh, rồi bày tráng miệng bia rượu.
Tất cả bày đầy hai bàn.
“Hùng Hùng, đi mời khách phòng 201 sang đây.”
Hùng Hùng quay người ra ngoài.
Đồ gọi từ khu ẩm thực không cần dùng điện, nồi lẩu tự động điều chỉnh nhiệt độ, dù ở ngoài trời cũng chẳng phải lo.
Một lúc sau, cửa phòng ăn sáng được mở ra, Cảnh Diệc Mại nối gót Hùng Hùng bước vào.
Anh đã thay một bộ quần áo, mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, bên dưới là quần jeans, nhìn như vừa tắm xong, cả sợi tóc còn ướt rượt.
Hạ Ngôn lần đầu thấy anh không ăn mặc kín mít như vậy, không nhịn được nhìn thêm vài lần.
Nói ra thì, Cảnh Diệc Mại da khá trắng.
“Ngồi nhanh đi, tôi đã hứa mời anh ăn rồi.”
Lẩu là do anh tự yêu cầu, ngay ở tầng bốn của tòa nhà giày.
Hạ Ngôn vốn tưởng anh sẽ chọn ăn nướng, dù sao nướng với bia, thiên hạ ta có.
Cảnh Diệc Mại giấu đi sự kinh ngạc trong mắt, thoải mái ngồi xuống, tiện tay mở nắp bia, uống một hơi sảng khoái.
“Sướng!” Cảnh Diệc Mại rót một cốc nước ngô đưa cho cô, lại rót cho mình một cốc bia, trong mắt đầy chân thành, “Hạ lão bản, cảm ơn.”
Hạ Ngôn hiểu ý trong lời nói của anh, cười nói: “Đừng khách sáo, hôm nay còn nhờ anh giúp tôi tìm được nhiều thứ hữu ích như vậy, nói ra, mời anh ăn cơm thực ra là tôi chiếm lợi rồi!”
“Không, những thứ này không ai thèm lấy, bây giờ thức ăn là quý nhất! Hôm nay Hạ lão bản mời tôi hai bữa cơm, tôi cũng chẳng có gì để báo đáp.” Cảnh Diệc Mại cụp mắt, ngón tay tùy ý gõ gõ chai bia.
Anh không thích thiếu nợ ân tình.
Trên bàn đầy ắp nguyên liệu tươi ngon, khiến anh có cảm giác sắp bị bán.
Thực lực của cô anh nhìn không thấu, nhưng quả thực không thể rời khỏi môi trường thoải mái và đồ ăn ngon.
Chỗ ở an toàn, thức ăn không thiếu, điều kiện như vậy đặt ở bất kỳ căn cứ nào cũng là tồn tại hót như hổ lửa.
Cô rốt cuộc có mục đích gì?
Cảnh Diệc Mại nhìn cô với ánh mắt đầy cảnh giác và phòng bị.
Hạ Ngôn một ngụm nước ngô nghẹn trong cổ họng không lên không xuống.
Cô cũng không ngờ, anh ta phản ứng nhanh như vậy.
“... Thôi được, vậy tôi nói thẳng đi.” Hạ Ngôn đặt cốc xuống, nhẹ khụ hai tiếng.
Cảnh Diệc Mại với vẻ mặt tôi biết ngay mà, hai tay khoanh trước ngực, khóe môi mím chặt.
“Khụ khụ, ờ thì, ngày mai tôi muốn đến khu nội thất dạo một vòng, còn chỗ bán gạch men, rèm cửa, đồ gia dụng cũng muốn xem qua.”
Hạ Ngôn cười tủm tỉm dùng đũa gắp cho anh một đũa đầy thịt, lại gắp một đũa lòng vịt chín bỏ vào.
Ăn đi, ăn của người ta thì miệng ngắn, ngày mai ngoan ngoãn làm hướng dẫn viên.
“Chỉ vậy thôi?” Cảnh Diệc Mại phớt lờ động tác của cô, nhìn thẳng vào mắt cô, muốn ép cô nói thật.
Hạ Ngôn suýt giơ tay thề thốt, “Đúng, chỉ vậy thôi. Có đi không?”
Nồi lẩu đỏ au sôi sùng sục bong bóng, phát ra tiếng ùng ục nhỏ, thịt dạ dày chìm nổi, trứng cút tròn vo lềnh phềnh. Mùi thơm cay nồng tê tái điên cuồng kích thích vị giác.
Cảnh Diệc Mại hít một hơi thật sâu, “Đi!”
