Chương 36: Dưa hấu đá lạnh
Cảnh Diệc Mại mặt mày lem luốc, toàn thân bẩn thỉu, mệt mỏi rã rời bước vào cửa nhà nghỉ. Nhưng ngay lúc đó, tiếng cười đùa từ trên đầu lập tức thu hút sự chú ý của anh.
Ngước lên – tivi mà cũng có mạng ư??
Lại nhìn sang Hạ Ngôn đang húp lẩu tự sôi ngon lành, mắt dán chặt vào màn hình tivi, cười toe toét.
Cảnh Diệc Mại lùi lại mấy bước, nhìn lên bảng hiệu.
Đúng là nhà nghỉ khu nghỉ dưỡng.
Nhưng tận thế lâu như vậy, không điện không mạng, sao cô Hạ có thể xem tivi được?
Trong lòng nghi ngờ, anh vừa đi vừa ngoảnh đầu nhìn lại mấy lần khi leo cầu thang, ánh mắt thỉnh thoảng dừng lại trên chương trình giải trí đang phát trên tivi.
Thoáng thấy những gương mặt quen thuộc trong đó, Cảnh Diệc Mại có chút ngỡ ngàng, cảm giác như trong và ngoài tiệm là hai thế giới.
Chỗ cô Hạ là thiên đường, bên ngoài là địa ngục đầy xác sống.
Nếu bố mẹ anh còn sống, chắc chắn họ sẽ muốn ở lâu dài nơi này…
Ù ù ù.
Cảnh Diệc Mại nhìn xuống, thấy Hùng Hùng đang xách máy lau sàn theo sau anh, dọn sạch những vết bẩn.
Chẳng mấy chốc đã tới gần anh, đôi mắt đen nhỏ như hạt đậu chằm chằm nhìn vào bộ quần áo trên người anh, cánh tay đầy lông run run vài cái, dường như muốn dùng máy lau sàn để cọ rửa và khử trùng anh một phen.
Cảnh Diệc Mại vội giơ tay ngăn lại, bước ba bước gộp làm hai leo lên bậc thang, chạy về phòng mình tắm rửa. Thay quần áo mới xong, nhét bộ đồ bẩn vào máy giặt tự động, sấy tóc được nửa khô, anh chuẩn bị xuống nhà ăn cơm.
Dưới nhà, Hạ Ngôn đã ăn xong, hai chân co lên ghế sofa, đang uống trà sữa, cười tít mắt.
Cảnh Diệc Mại đi ngang qua cô mà cô cũng chẳng hay.
Trong phòng ăn, Lộc Giác thấy anh vào, vội vàng ăn vội mấy miếng hết bát cơm, lưu luyến nhìn tivi một lát rồi chạy về phòng trước khi Cảnh Diệc Mại ra ngoài.
Cảnh Diệc Mại gọi một bát mì trộn và một bát mì bò, húp soàn soạt ăn nhanh, lau miệng, trả 24 tích phân, bước đến ghế sofa cạnh Hạ Ngôn, ngồi xuống xem chương trình giải trí.
Tuy hôm nay anh rất mệt, đã giết không ít xác sống, nhưng ăn no xong ngồi xem tivi một lát, cũng coi như thư giãn.
Chẳng bao lâu, Trương Lỗi cũng lại gần ngồi xuống.
Hạ Ngôn đặt ly trà sữa xuống, gọi Hùng Hùng lại, bảo nó mang dưa hấu ướp lạnh ra.
“Khách ơi, sáng nay anh bảo tôi giữ lại trái cây, có cần mang lên không?” Hạ Ngôn quay đầu nhìn về phía cuối ghế sofa, nơi Cảnh Diệc Mại đang ngồi.
Cảnh Diệc Mại suýt quên mất chuyện này, “Mang lên đi.”
“Hùng Hùng, mang luôn trái cây của vị khách phòng 301 theo.”
Trương Lỗi hôm nay ra ngoài sớm, không biết trong tiệm đã bắt đầu bán trái cây. Đến lúc này nghe hai người nói chuyện, anh kinh ngạc không thôi.
Trái cây? Là loại trái cây mà anh nghĩ sao?
Khi Hùng Hùng bưng lên một đĩa trái cây đầy ắp, suy nghĩ của anh đã được xác nhận là đúng.
Hạ Ngôn chọn ra 5 quả quýt, 5 quả chuối, và 5 miếng dưa hấu, bày ra một cái đĩa trống rồi đẩy lại trước mặt anh.
“Dưa hấu ướp lạnh ăn được không?”
“Được ạ.” Cảnh Diệc Mại nhận đĩa, miếng đầu tiên chính là dưa hấu ướp lạnh.
Thịt dưa hồng mọng không hạt, vỏ xanh thẫm, tỏa ra hương thơm ngọt mát. Cắn một miếng, nước tràn đầy miệng, mát lạnh, đúng là thần dược giải nhiệt mùa hè!
Trương Lỗi không thể rời mắt, yết hầu không kìm được mà lăn lên xuống.
Sao Hạ Ngôn có thể để khách của mình ngồi nhìn chằm chằm mà không tiêu tiền chứ?
Không thì cô bảo Hùng Hùng mang trái cây ra làm gì?
Hạ Ngôn vui vẻ đẩy chỗ trái cây còn lại đến trước mặt Trương Lỗi, thái độ niềm nở, “Đây là ba loại trái cây mới của tiệm chúng tôi, tươi ngon, nhiều nước, giàu dinh dưỡng. Nếu khách cần, có thể mua vài quả nếm thử, mỗi quả chỉ 3 tích phân, giá rất ưu đãi.”
Nói xong, cô đưa cho Trương Lỗi một miếng dưa hấu ướp lạnh, “Khách nếm thử trước đi, ngon hãy mua.”
Rồi cô cũng lấy cho mình một miếng, khẽ cắn, mát lạnh ngọt ngào, đúng là dưa ngon.
Trương Lỗi thấy hai người ăn ngon lành, không nỡ buông miếng dưa trong tay. Huống hồ anh đã lâu không ăn trái cây, cũng chỉ 3 tích phân, ăn thôi! Biết đâu mai này không còn nữa, tích phân không tiêu, giữ lại cũng vô ích!
Cùng lắm thì khoảng thời gian này anh cố gắng thêm, dành dụm nhiều tinh hạch hơn!
Ăn dưa hấu ướp lạnh, quýt ngọt thanh, chuối thơm béo, Trương Lỗi cảm thấy uất khí chất chứa trong lòng tan biến hết. Mặc xác tình cảm gì đó, sống thoải mái mới quan trọng!
Tranh thủ lúc quảng cáo, Hạ Ngôn đứng dậy lấy từ phòng ăn một cái khay nhỏ, cầm hai miếng dưa hấu, một quả quýt với một quả chuối, bảo Hùng Hùng mang lên phòng 201.
Hạ Ngôn sao có thể quên trên lầu còn một vị khách đang tiêu dùng chứ?
Để Hùng Hùng trực tiếp ôm máy quẹt thẻ lên tầng để bán hàng!
Ha ha, tưởng ở trên lầu không xuống là khỏi phải tiêu tích phân à? Ngây thơ!
Hai vị khách khác trên ghế sofa lại không nghĩ vậy. Họ chỉ thấy cô chủ Hạ đầy lòng nhân ái, sợ cô bé ở trên lầu không có gì ăn, đặc biệt đưa lên cho.
Giữa màn tận thế đầy rẫy xác sống ăn thịt người, người cũng ăn thịt người, vậy mà lại có người tốt bụng và chu đáo như cô chủ Hạ!
Quả thật đáng để nương tựa!
Dù Cảnh Diệc Mại có thể nghĩ nhiều hơn một chút, nhưng giá trị của trái cây trong tận thế thì ai cũng thấy. Không có thằng ngu nào lại đem vật tư quý giá để tặng cho kẻ vô dụng. Vì vậy, anh cũng cho rằng cô chủ Hạ vừa đẹp người vừa tốt bụng.
Hạ Ngôn thấy ngoài trời đã tối, bèn bật đèn sảnh. Thấy hai người ngồi có vẻ không thoải mái, cô lấy hai cái gối ôm đưa cho họ.
“Cảm ơn cô chủ Hạ!” Trương Lỗi mặt đỏ bừng, vội vàng đưa hai tay nhận lấy, cảm ơn rối rít.
Được xem tivi miễn phí của cô chủ đã may lắm rồi, sao có thể dùng cả gối ôm mới tinh của cô chủ được chứ?
Cảnh Diệc Mại biết nguồn gốc của mấy cái gối ôm, nên dùng không hề khách sáo.
Nói mới nhớ, ghế sofa này cũng là do anh chọn mà.
Hết quảng cáo, Hạ Ngôn nghe thấy đoạn mở đầu quen thuộc, vội vàng ngồi xuống, tập trung tinh thần xem tivi.
…
……
“Ba! Đi nhanh lên! Ở phía trước đây! Có đèn kia kìa!” Phùng Bối lem luốc, dìu cha mình.
Cha gần như dồn hết trọng lượng lên người con, cô sắp không bước nổi rồi.
“Chỗ nào?” Phùng Thiên Hỉ ngước đầu nhìn về phía chân trời, cố hết sức phóng tầm mắt ra xa.
“Đằng kia!” Phùng Bối chỉ tay.
Phùng Thiên Hỉ nhìn theo.
Quả nhiên, cuối phố có một nhà nghỉ đang sáng đèn!
Ông còn có thể thấy bên trong có người thoải mái ngồi trên sofa ăn đồ!
Thì ra thật sự có tồn tại!
Đồ ngon! Nhà nghỉ! Ta tới!
Ông hất tay Phùng Bối ra, sải bước đi thẳng, vừa đi vừa chỉnh trang quần áo.
May mà hôm nay chọn bộ tây trang, còn thắt cà vạt nữa.
Sao mà không nhìn thấy được đôi giày da sáng bóng, quần áo sạch sẽ, khuôn mặt tinh thần của ông? Phùng Thiên Hỉ phun một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, vuốt lại mái tóc, ra vẻ lãnh đạo giàu kinh nghiệm.
Với khí phái lãnh đạo hoành tráng như vậy, hễ ông bước vào, ông chủ nhà nghỉ nhỏ kia không phải sẽ mở to mắt nịnh nọt, cung kính vô cùng sao?
Phùng Thiên Hỉ tưởng tượng ra cảnh ông chủ nhà nghỉ khoác quần áo vá chằng vá đụp, gầy như que củi, lưng còng, thấy ông là vị lãnh đạo lớn, chắc chắn sẽ trợn tròn mắt, khó tin, lại lúng túng bất an, coi ông như thượng khách!
Còn ông ư, chắc chắn sẽ chắp tay sau lưng, ngẩng cao đầu, như một người từng thấy cảnh đời, chỉ trỏ chê bai những thiết bị bất hợp lý trong tiệm.
Ngoài ra, ông nhất định phải dạy dỗ: tại sao lại có thể bật điện thoải mái như vậy? Phí tinh hạch biết bao? Đối với bọn lưu dân ở trọ, chỉ được bật điện 10 phút mỗi ngày!
Không, 10 phút vẫn còn nhiều quá, thậm chí không cần cung cấp!
Phùng Thiên Hỉ đã coi nhà nghỉ như vật trong túi của mình, vô cùng bất mãn với cách làm hiện tại của ông chủ!
Khi dần đến gần nhà nghỉ, mắt ông càng đỏ hơn. Nếu ông không nhìn nhầm, thứ họ đang ăn… là trái cây sao?!
