Chương 66: Làm thủ tục nhận phòng
Mấy người vừa nãy còn nằm bẹp dưới đất không đứng dậy nổi, nghe nói có nước có cơm, ai nấy tranh nhau bò dậy, mắt sáng như sói nhìn chằm chằm vào tủ lạnh, lao tới.
“Cút! Tao thấy trước mà!”
“Tôi có thẻ! Tôi trước!”
“Cho tôi uống một ngụm đi… sắp khát chết rồi…”
“…”
Tề Hoa mặt mày xanh mét, khó coi vô cùng, bước lên kéo bố mẹ lại, gầm nhẹ:
“Bố! Mẹ! Hai người làm gì thế? Đừng quên đây là chỗ nào! Vương Tuyết Vy! Vương Nhất! Lý Cường! Kéo mấy người đó ra!”
Hạ Ngôn khoanh tay đứng nhìn, mặt lạnh tanh, như thể thứ bị cướp không phải là nhà nghỉ của mình.
Mấy người xông lên đầu nhanh tay lẹ mắt định mở tủ lạnh, lấy nước bên trong uống một hơi cạn sạch.
Nhưng chưa kịp chạm vào cánh tủ, một lớp màn bảo hộ màu vàng nhạt bắn ra, che kín tủ lạnh. Tiếp đó, mấy cái máy bên cạnh cũng đồng loạt dựng lên màn bảo hộ.
Lúc này, Vương Nhất ba người cũng túm được tay họ, mắng vài câu nặng lời:
“Các người đến đây là để xin nhà nghỉ che chở, hay là vào cướp đây? Còn dám động tay nữa, tao quăng hết ra ngoài cho xác sống ăn thịt bây giờ!”
Mọi người lúc này mới tỉnh ra, nhớ tới bà chủ Hạ đang ở sau lưng, không khỏi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Họ lặn lội đường xa đến đây là để xin ở nhờ, lỡ hành động vừa rồi chọc giận bà chủ Hạ, chẳng phải xong đời sao?
Nghĩ tới đây, mặt mũi ai nấy đều tái mét, nhìn trái nhìn phải cố tìm ra kẻ cầm đầu vụ cướp.
Tề Hoa càng thêm bức xúc, nếu mấy người đó đều là người trong đội anh thì còn đỡ, đằng này lại lẫn cả mấy kẻ chạy theo sau, vừa đến đã gây họa lớn, anh chỉ muốn túm cổ ba tên gây sự ném vào đám xác sống!
“Bà chủ Hạ, thật có lỗi, vừa tới đã xảy ra chuyện thế này. Nhưng mấy người kia không phải người trong đội tôi, bà chủ muốn xử lý thế nào cũng được.”
Tề Hoa chỉ vào đám người vẫn còn lì lợm quanh tủ lạnh, cẩn thận quan sát vẻ mặt bà chủ, sợ cơn giận của bà trút lên đầu họ.
“Hùng Hùng, ném mấy tên cầm đầu ra ngoài!” Hạ Ngôn cố nén giận, giọng trầm xuống.
Hùng Hùng từ góc tường xuất hiện, bước nhanh vào đám đông, nhận diện ra năm người Hạ Ngôn đã đánh dấu đặc biệt, xoa xoa lông rồi bắt tay vào việc.
“Dựa vào đâu mà đuổi tôi ra?! Tôi có làm gì đâu!”
Tên đàn ông khô đét bị Hùng Hùng xách trên tay vẻ bất mãn, vùng vẫy không chịu ra.
“Dựa vào đâu? Dựa vào cái nhà nghỉ này là của tôi! Mà này, tưởng tôi quên mày rồi à? Đồ phá hoại!” Hạ Ngôn hừ lạnh, “Ném thẳng nó vào đám xác sống!”
Ở căn cứ đã cầm đầu cướp cơm hộp, giờ lại cầm đầu cướp nước? Lần này mà tha cho nó thì tôi quá vô dụng!
Ngoài đường vẫn còn lảng vảng không ít xác sống, chưa chịu rời đi.
Nghe mình bị nhận ra, còn sắp bị ném vào đám xác sống, tên đàn ông sợ tới mức đái ra quần, vội van xin: “Tôi sai rồi! Bà chủ Hạ! Không phải ý tôi đâu! Tôi bị người ta xúi giục! Đừng ném tôi vào đám xác sống! Cứu tôi với! Giết người! Á——”
Theo sau một tràng âm thanh ghê răng, buồn nôn, tên đàn ông nhanh chóng không còn động tĩnh.
“Bà chủ Hạ! Tôi biết sai rồi, xin bà cho tôi một cơ hội!”
Bốn người còn lại chứng kiến cảnh tên đó chết thảm, mặt cắt không còn giọt máu, hai chân run cầm cập quỳ sụp xuống, cầu xin bà chủ Hạ mở lòng từ bi tha mạng.
Hạ Ngôn đứng tại chỗ, mặt vô cảm, lòng sắt đá.
Đồ rác rưởi, tưởng cô là đàn bà thì hiền lành dễ bắt nạt à? Tưởng cô là thánh mẫu? Xin lỗi, cô vụng miệng không biết cãi nhau, chỉ biết lấy mạng thôi.
Nếu cô không trấn áp được năm tên gây chuyện này, không ra oai với những người khác, thì sau này ai cũng coi cô là quả hồng mềm mà nhào nặn.
Đừng nói với chúng nó về nhân luân đạo đức, trước mặt cái sống, con người ta đều ích kỷ cực độ. Muốn chúng nó ngoan ngoãn nghe lời, phải cho chúng nó biết, cô Hạ Ngôn đây có thể lấy mạng bất kỳ ai bất cứ lúc nào!
Không nhận được lệnh của Hạ Ngôn, Hùng Hùng vẫn nhanh nhẹn xách hai tên lên, chẳng còn vẻ chậm chạp khi lau dọn, tay trái tay phải vung một cái, hai người kêu thảm thiết rơi vào đám xác sống.
Phùng Chiêu nhướn mày, tắt cái tivi đang chiếu trận đánh nhau, bóc quýt vừa ăn vừa xem kịch.
Cái cô Hạ Ngôn này, ác hơn hắn tưởng nhiều.
Nói ném vào đám xác sống là ném, mắt không chớp lấy một cái.
Đủ ác, hắn càng thích rồi.
Khi hai người cuối cùng bị ném ra ngoài, đại sảnh im phăng phắc, áp lực nặng nề bao trùm mọi người.
Hạ Ngôn mặt lạnh lùng nhìn kỹ những vị khách còn lại, thu hết biểu cảm của từng người.
“Đội trưởng Tề Hoa.”
Tề Hoa bị gọi đột ngột, vội đáp: “Tôi đây.”
“Nhận phòng?”
“À phải phải, chúng tôi ba người.” Tề Hoa lau mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, dẫn bố mẹ theo bà chủ Hạ đến quầy thu ngân.
“Trên đó có bảng giá.”
Hạ Ngôn chỉ phía sau, không có ý giới thiệu.
Nghe nhắc đến nhận phòng, những người khác cũng quên cả sợ, vây quanh lên, chen chúc trước quầy đọc bảng giá chăm chú.
Có năm người kia làm gương, dù ai nấy chen chúc nhau nhưng không dám gây sự.
Tề Hoa và bố mẹ bàn bạc đơn giản, quyết định thuê một phòng đôi.
“Bà chủ Hạ, chúng tôi ở phòng đôi.” Tề Hoa chuẩn bị quẹt thẻ.
“Khoan đã, phòng đôi 50 tích phân, thêm một người phải trả 80 tích phân, đồng ý rồi hãy quẹt.” Hạ Ngôn giơ tay cản lại, “Anh từng ở đây rồi, chắc hiểu nội quy.”
Tề Hoa gật đầu: “Hiểu, cứ làm theo lời bà chủ Hạ.” Lo thẻ trong tài khoản không đủ, anh lại nạp thêm 3 tinh hạch cấp 1.
Hạ Ngôn lấy thẻ phòng 305, đợi anh quẹt tích phân xong mới đưa.
“Còn ai muốn nhận phòng nữa? Từng người một, có thẻ tích phân ưu tiên!”
“Tôi tôi tôi!”
“Tôi có thẻ tích phân!”
“Tôi có tinh hạch! Nạp tiền!”
Một đám người cố vươn tay dài, tay cầm không phải thẻ tích phân thì là tinh hạch, tiếng như thi nhau, câu sau cao hơn câu trước.
Hạ Ngôn giơ hai tay ra hiệu ấn xuống, mọi người sợ chọc giận bà, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Cô nhận thẻ của Vương Nhất: “Phòng đôi?”
“Không, tôi muốn hai phòng đơn!” Vương Nhất nắm tay em gái, kích động nói.
“Không được.”
“Tại… tại sao?”
“Đông người, ít phòng. Ở căn cứ nhà cậu không cũng là phòng đơn sao?” Hạ Ngôn nghiêng đầu, giả vờ hỏi không để ý.
Đùa à, Vương Nhất ở thêm một phòng đơn, một ngày cô mất ít nhất 60 tích phân. Người đông thế này, người sau còn không có phòng ở, cậu còn muốn mỗi người một phòng?
“Vậy phòng đôi!” Vương Tử Lệ vội lên tiếng, có phòng ở là được rồi, cô không yêu cầu gì.
Phía sau đã có người nghe lời bà chủ Hạ bắt đầu sốt ruột, thúc họ nhanh lên, chứ hết phòng thì tối nay họ ngủ đâu? Người ta đừng có ích kỷ quá!
“Quẹt thẻ đi, 50 tích phân.” Hạ Ngôn cầm thẻ phòng 306, đưa cho họ.
“Vị khách tiếp theo, Vương Tuyết Vy, cô đến đi.”
Nếu cô nhớ không nhầm, trong thẻ Vương Tuyết Vy còn khá nhiều tích phân, ưu tiên một chút.
“Chúng tôi muốn phòng đôi! Ba người! 80 tích phân đúng không? Tôi quẹt ngay đây!” Vương Tuyết Vy đứng bên cạnh nghe rõ, hấp tấp chỉ mẹ và em trai với bà chủ Hạ.
