Chương 74: Bạch Liễm thần bí, 'Kéo Vương' giải quyết hậu quả
“Đây là...” Hứa Ân đưa tay, hơi run rẩy nhận lấy tập tài liệu mà Bạch Liễm đưa.
Hình như anh ta đã ý thức được đây là cái gì.
Bạch Liễm không nói gì, chỉ đợi anh ta nhận lấy, không nhìn Kỷ Mộc Lan, thản nhiên quay người bước ra ngoài.
Hứa Ân phản ứng lại, đuổi theo: “Anh đưa em đến trường nhé.”
Chỗ anh ta ở cách trường Trung học số 1 Tương Thành khá xa.
“Không cần,” Bạch Liễm uể oải vẫy tay ra sau, dứt khoát, “Ngoài cửa có xe đợi cháu rồi.”
Cô biến mất ở cổng.
Trợ lý của Hứa Ân bước tới, không nhịn được nhìn vào tập tài liệu trong tay Hứa Ân: “Tổng giám đốc Hứa, cô Bạch đưa cho anh cái gì thế...”
Bên cạnh, Kỷ Mộc Lan cũng thấy kỳ lạ.
Hứa Ân cúi đầu, mở tập tài liệu ra, bên ngoài túi hồ sơ có đóng dấu của cơ quan chủ quản về phá dỡ nhà ở Tương Thành, trên con dấu là một dòng chữ khải màu đỏ——
《Giấy phép phá dỡ nhà ở khu Vĩnh Phúc》!
“Giấy phép? Không phải bị tổng giám đốc Lư lấy rồi sao?” Trợ lý như thể có tiếng sét nổ ngay trên đỉnh đầu.
Hứa Ân nhìn chằm chằm vào dòng chữ này, kết hợp với lời Bạch Liễm nói.
Anh ta nhất thời cũng rất hoang mang.
Làm ăn, quan trọng là chênh lệch thông tin.
Hứa Ân ngay từ đầu đã có được thông tin cao hơn nhiều người khác, chỉ là không ngờ lại xuất hiện một tổng giám đốc Lư, người xuất thân từ Phố Hắc Thủy này đã lấy được giấy phép phá dỡ trước tất cả mọi người.
Hứa Ân bắt đầu nghĩ đến việc hợp tác với tổng giám đốc Lư.
Xảy ra chuyện ở nhà họ Kỷ như vậy, anh ta vốn tưởng rằng ngay cả cơ hội hợp tác cũng không còn.
Không ngờ hôm nay Bạch Liễm lại mang giấy phép phá dỡ đến cho anh ta.
“Sao giấy phép lại ở chỗ nó?” Kỷ Mộc Lan cũng hồi thần, bà cũng biết giấy phép này có ý nghĩa gì đối với Hứa Ân, chỉ là đầu óc rất loạn, “Vậy bây giờ hai người có thể tính chuyện huy động vốn được rồi chứ?”
Trong mắt Kỷ Mộc Lan, Bạch Liễm xưa nay vốn không phải đứa con hư biết nghe lời, ngoại trừ việc chính đáng không làm, chuyện gì cũng làm.
Nhưng bây giờ không phải nói là nhờ tiểu thư Hứa tìm ông Trần gì đó mới có khả năng sao?
Sao Bạch Liễm lại lấy được?
Nó lấy bằng cách nào?
Trong lòng bà rất loạn, lần đầu tiên cảm thấy dường như mình không hiểu Bạch Liễm.
“Có thể huy động vốn rồi, anh đi thông báo cho tổng giám đốc Lưu,” Hứa Ân thở ra một hơi, bao nhiêu ngày uất ức trong lòng tan biến, dặn dò trợ lý, “Ngoài ra, chuẩn bị một ít đồ bổ, chúng ta đến bệnh viện ngay.”
Đến bệnh viện đương nhiên là để thăm Thẩm Thanh.
Kỷ Mộc Lan rất bất ngờ trước thái độ của Hứa Ân, trước đây Hứa Ân có thể giúp Thẩm Thanh liên hệ bác sĩ, sắp xếp phòng bệnh, đã nằm ngoài dự đoán của Kỷ Mộc Lan.
Bây giờ đã lấy được quyền phá dỡ, Hứa Ân bận hơn trước gấp trăm lần, vậy mà anh ta lại định đi thăm Thẩm Thanh ngay bây giờ?
Trợ lý Hứa lập tức sắp xếp, ngẩng đầu thấy vẻ mặt hơi nghi hoặc của Kỷ Mộc Lan, hơi khựng lại.
Kỷ Mộc Lan không hiểu tình hình ở Giang Kinh, cũng không hiểu tình hình ở Phố Hắc Thủy.
Đương nhiên, đối với người bình thường thì đúng là khó hiểu.
Trước đó, Kỷ Mộc Lan và phần lớn mọi người đều chưa từng nghe đến Phố Hắc Thủy.
Nhưng trợ lý Hứa thì biết, trụ sở chính của Ngân hàng Chu Tước, nhà đấu giá lớn nhất châu Á, võ đài, và quán bar có thông tin đầy đủ nhất, đều ở Phố Hắc Thủy...
Có thể lấy được giấy phép phá dỡ từ tay tổng giám đốc Lư xuất thân từ Phố Hắc Thủy, Hứa Ân và trợ lý Hứa đều ý thức được một điều, Bạch Liễm tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài.
Hứa Ân cất tập tài liệu, khi định lên lầu thì khựng lại.
“Mộc Lan,” anh ta nhìn Kỷ Mộc Lan, “Tôi thấy chị luôn rất ôn hòa và bao dung với mọi người, nhưng thái độ của chị với A Liễm thì có vấn đề, nó là con gái chị đấy. Có lẽ nó sẽ hiểu cho chị, nhưng cứ mãi để lại những tính xấu cho người nhà, lâu ngày cũng sẽ khiến người ta cảm thấy lạnh lòng.”
**
Ngoài cửa nhà họ Hứa.
Bên đường, một chiếc xe màu bạc xám đang từ từ đỗ.
Bạch Liễm mở cửa ghế phụ.
Khương Phụ Ly chống khuỷu tay trái lên ô cửa kính hạ một nửa, ánh nắng ban mai rơi rải rác trên khuôn mặt hơi lạnh lùng của anh, thấy cô lên xe, anh đưa tay tắt tai nghe bluetooth, hơi ngạc nhiên: “Nhanh vậy?”
“Vào rồi đi luôn.” Bạch Liễm đóng cửa xe, thắt dây an toàn, rồi lấy điện thoại ra, mở app.
“Hội Thư pháp bắt đầu nhận người rồi, tối nay em không cần đến chỗ hội,” Khương Phụ Ly nổ máy, nhớ ra chuyện này, “Lát nữa anh tiện đường qua xem sao.”
Tối nay Bạch Liễm phải đến bệnh viện thăm Thẩm Thanh.
Nghe vậy, Bạch Liễm cũng không ý kiến.
Cô khẽ cụp mi mắt xuống, chậm rãi bấm vào app.
Vừa mở app ra đã có một đống tin nhắn ùa tới.
Cô liếc qua, phần lớn là tin nội bộ, còn có tin nhắn từ những người theo dõi cô.
Tin nội bộ: 【Xin chào, câu trả lời của bạn đã được đưa vào đáp án tham khảo.】
Tin nội bộ: 【Xin chào, câu trả lời của bạn đã được đưa vào đáp án tham khảo.】
Tin nội bộ: 【Xin chào, câu trả lời của bạn đã được đưa vào đáp án tham khảo.】
...
Bạch Liễm gặp câu hóa học thì bỏ qua, câu sinh học biết làm thì làm, không biết thì bỏ, lý và toán thì không bỏ câu nào, không biết thì gửi cho thầy Khương.
Đáp án cô làm bao giờ cũng dễ hiểu hơn của Khương Phụ Ly, chữ viết cũng quy phạm hơn.
Hầu như mỗi câu lý và toán đều được hệ thống đưa vào đáp án chính xác.
“Có thể chặn cái này không?” Cô nhìn mấy tin nội bộ không ngừng nhảy, nhân lúc đèn đỏ, cô đưa màn hình điện thoại cho Khương Phụ Ly xem, “Phiền quá.”
Tin nhắn từ người lạ cô đều chặn hết rồi.
Mỗi lần đang tập trung làm bài, cái tin nội bộ này lại đột nhiên nhảy ra.
Dạo này cô bận, không đăng nhập app, tin nhắn còn nhảy nhiều hơn.
Khương Phụ Ly liếc qua, lập tức hiểu ra: “Lát nữa anh gửi cho em một cái plugin.”
Ai mà không phiền cái tin nội bộ chứ?
Năm đó Khương công tử vì cái tin nội bộ, đã đặc biệt viết một cái plugin chặn nó.
Đến trường, Bạch Liễm xách cặp xuống xe, vẫy tay ra sau.
Cô cao, bộ đồng phục phồng lên trên người cô trông càng thêm thanh mảnh.
“A,” không xa, Trương Thế Trạch và mấy người lớp 15 vừa thấy Bạch Liễm, cậu ta cao ráo, mặt mày tươi cười, “Thím cậu không sao rồi hả?”
“Ừ.” Bạch Liễm nghiêng đầu, liếc nhìn cậu ta một cái, từ từ lên tiếng.
“Thế thì tốt quá, hehe tôi vừa sáng sớm lướt weibo thấy chị Diêm, chị ấy sắp về Tương Thành làm quảng bá rồi, niềm vui nhân đôi...” Trương Thế Trạch gật đầu, cậu ta đưa tay, định vỗ vai Bạch Liễm kiểu anh em thân thiết.
Bỗng nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, cảm giác ớn lạnh này khiến cậu ta không khỏi sờ tay nổi da gà.
Trương Thế Trạch vội vàng bỏ tay xuống, “Chà... chắc mẹ tôi lại giắt bùa hại tôi rồi, có giắt nữa thì tôi cũng thi không nổi 60 điểm đâu!”
Khương Phụ Ly thả lỏng người dựa vào lưng ghế lái.
Đợi đến khi đám người đó biến mất ở cổng trường, anh mới không nhanh không chậm ấn tai nghe bluetooth, “Tiếp đi.”
Đầu dây bên kia, Trần Cục do dự một chút: “Cái tổng giám đốc Lư đó, trong phòng đó còn có một cái camera, bây giờ người nhà hắn tìm đến...”
Khương Phụ Ly: “...”
Cô Bạch đúng là không hiểu, thời hiện đại còn có thứ gọi là camera.
Anh nổ máy, từ từ cho xe hòa vào dòng người, tìm một chỗ trống đỗ lại, vô cùng bình tĩnh: “Bây giờ không còn nữa rồi.”
“Gì cơ?” Trần Cục không hiểu.
Khương Phụ Ly đưa tay, lấy máy tính từ ghế sau ra.
Những ngón tay trắng lạnh ấn nút khởi động, Khương Phụ Ly thản nhiên: “Tôi nói camera, không còn nữa rồi.”
Trần Cục hiểu ngay, “Ồ... được.”
**
Bệnh viện Tương Thành.
Chiều tối.
Khi Bạch Liễm dẫn Khương Hạc đến thăm Thẩm Thanh, Lancelot đã đến kiểm tra tình trạng bệnh nhân từ trước.
Tình trạng của Thẩm Thanh khả quan, buổi chiều đã ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, bây giờ ở phòng bệnh cao cấp.
Biết Lancelot là bác sĩ phẫu thuật cho Thẩm Thanh, Kỷ Hành rất kính trọng ông, cụ rót cho ông một cốc nước, “Bác sĩ Lancelot, mời ông uống nước.”
Hôm nay Lancelot mặc áo sơ mi hoa.
Kẹp kính râm ở cổ áo, đang lật xem sổ theo dõi bệnh nhân mà y tá viết cho Thẩm Thanh.
Nghe vậy, ngẩng đầu, “No, không cần nước, tôi muốn hồng trà.”
“Hả?” Kỷ Hành sững người, cứ tưởng Lancelot nói tiếng Anh, liền gọi Kỷ Thiệu Quân.
Kỷ Thiệu Quân sáng nay ngủ một giấc, tinh thần rất tốt, anh cũng rất kính trọng Lancelot: “Bác sĩ Lancelot, ông nói gì thế? Hồng gì cơ?”
“Trà, hồng trà,” Lancelot một tay cầm sổ theo dõi, một tay ra hiệu, “Hồng trà, trà! Tôi muốn hồng trà!”
Đúng là hơi thách thức Kỷ Thiệu Quân.
“Trà?” Anh ngập ngừng nhìn Lancelot.
“Phải, chính là trà,” Lancelot phấn khích nói, làm động tác uống nước, “Nước? No! Không cần.”
Kỷ Hành cũng dùng hết vốn tiếng Anh cả đời, vẫn không hiểu Lancelot nói gì, liền cho Kỷ Thiệu Quân một lời khuyên: “Cháu lên mạng tìm thử xem hồng trà có phải là một loại đồ uống không.”
“Vâng.” Kỷ Thiệu Quân lấy điện thoại ra, tìm kiếm cho Lancelot.
Lúc Bạch Liễm đến, Kỷ Thiệu Quân vẫn đang bó tay.
“Bạch!” Lancelot đứng dậy, hai tay vẫy về phía Bạch Liễm.
Bạch Liễm chào Lancelot, thấy Kỷ Thiệu Quân đang bó tay tìm kiếm cái gì đó, cô nhướng mày hỏi thêm một câu.
Kỷ Thiệu Quân cầm điện thoại giải thích cho Bạch Liễm về chuyện hồng trà, còn rất bực mình vì sao tìm không ra.
“... Cậu,” Bạch Liễm im lặng một hồi lâu, ngẩng đầu, hơi bất lực: “Ý của ông ấy là, ông ấy muốn uống trà.”
Cuối cùng cũng nghe thấy từ mình muốn nghe.
Lancelot vội vàng lại ngẩng đầu, kích động nói: “Yeah! Yeah! Chính là trà! Trà!”
Gần đây ông học tiếng Trung khá tốt, gõ chữ thì ổn, nhưng hễ nói ra thì chữ nào cũng thấy rất khó đọc.
Kỷ Thiệu Quân, Kỷ Hành: “...?”
Cả hai đều im lặng.
Kỷ Thiệu Quân lặng lẽ đi pha cho bác sĩ Lancelot ấm trà mà Trần Cục mang đến, được Lancelot giơ ngón cái khen ngợi.
Thẩm Thanh vẫn chưa tỉnh, nhưng các chỉ số cơ thể đều rất tốt.
Bạch Liễm ngồi bên cạnh Thẩm Thanh, đưa tay vô tình đặt lên mạch của thím.
“Bạch,” Lancelot bưng tách trà đứng bên cạnh, sau chuyện vừa rồi, ông thấy tiếng Trung của mình không ổn, liền chuyển lại tiếng Anh: “Cô đây là bắt mạch của y học cổ truyền Tung Của à?”
“Ừm,” Bạch Liễm thu tay về, mạch của Thẩm Thanh ổn định, cô từ từ thở ra một hơi nhẹ nhõm, chậm rãi nói với Kỷ Thiệu Quân: “Sáng mai thím sẽ tỉnh.”
Kỷ Thiệu Quân đang ăn cơm ở một bên.
Nghe Bạch Liễm nói, cứ tưởng cô đang an ủi mình, “Ừ, không sao, cháu không cần lo cho cậu.”
Kỷ Hành ở đây cả ngày một đêm, tối về cùng Bạch Liễm, sáng mai mang cơm cho Kỷ Thiệu Quân.
Lancelot cũng đi theo Bạch Liễm xuống lầu: “Bạch, châm cứu, cho tôi châm cứu...”
“Là châm cứu.” Bạch Liễm sửa lại.
**
Hôm sau.
Buổi sáng.
Kỷ Mộc Lan và Hứa Ân như thường lệ đến bệnh viện thăm Thẩm Thanh.
“Hai người bận rộn, không cần ngày nào cũng đến,” Thái độ của Kỷ Hành với Hứa Ân cũng tốt hơn nhiều, lại nói với Kỷ Thiệu Quân: “Rửa mấy quả hoa quả mà chú Trần mua tối qua đi.”
Kỷ Thiệu Quân liền đi rửa hoa quả.
Hai người này biết ơn Hứa Ân thừa thãi, nhưng thân thiết thì không.
Kỷ Mộc Lan nhìn hoa quả Kỷ Thiệu Quân rửa xong bày ra, thái độ của Kỷ Hành với Hứa Ân, thậm chí còn không bằng cái “chú Trần” trong miệng cụ.
“Tôi còn phải đi ký hợp đồng với tổng giám đốc Lưu,” Hứa Ân cũng biết, nên anh ta sẽ không ở lại lâu làm phiền gia đình này, “Vậy mai tôi lại đến.”
Sau khi họ đi.
Kỷ Mộc Lan mới nhìn Kỷ Hành, không biết dùng giọng gì: “Bố đối với chúng con, còn không bằng cái chú Trần đó.”
Bà không hiểu, trước khi rời Tương Thành, cũng không biết Kỷ Hành còn có một người bạn vong niên câu cá.
Kỷ Hành cau mày.
Vừa định nói gì đó, Kỷ Thiệu Quân ngồi bên giường bệnh bỗng nhiên ấn chuông cấp cứu, phấn khích nói: “Y tá! Y tá, cô ấy mở mắt rồi!”
Vì Thẩm Thanh tỉnh lại.
Bác sĩ và y tá lại kéo đến một đống, cả phòng bệnh đều là người.
Kỷ Hành đứng một bên, không để ý đến Kỷ Mộc Lan nữa, chỉ nhìn Thẩm Thanh trên giường bệnh, chợt nhớ đến lời Bạch Liễm tối qua nói, cô nói sáng nay Thẩm Thanh sẽ tỉnh...
Thật sự tỉnh rồi?
Trùng hợp?
Lần đầu tiên, cụ cảm thấy hơi khó hiểu đứa cháu gái này của mình, thần thần bí bí.
Kỷ Mộc Lan không muốn chen vào đám đông, đúng lúc điện thoại trong túi xách reo, bà vừa lấy điện thoại ra vừa đi ra ngoài, là số Bắc Thành, “Alo.”
“Mộc Lan, là tôi.” Đầu dây bên kia, là một giọng nữ.
Kỷ Mộc Lan đứng giữa hành lang, bước chân khựng lại, giọng trở nên lạnh nhạt: “Phu nhân họ Tống.”
Đầu dây bên kia cười, giọng rất dịu dàng, “Hai năm nay chị không có tin tức gì...”
“Có gì thì chị nói thẳng đi,” Kỷ Mộc Lan ấn thang máy, cười lạnh, “Đừng có vòng vo với tôi.”
“Được rồi,” Đầu dây bên kia, phu nhân họ Tống tùy tay cắt tỉa cành cây trong chậu cây cảnh, ném kéo đi, “Chị có biết chuyện Bạch Liễm rời khỏi nhà họ Bạch không?”
Cửa thang máy mở, Kỷ Mộc Lan không bước vào, nghe vậy, đáy mắt bà càng thêm lạnh lẽo.
Không nghe bà nói, phu nhân họ Tống hiểu rõ, hơi suy nghĩ, “Chị cũng biết, Tống Minh và Bạch Liễm hai đứa nó từ nhỏ đã không hợp.”
Nói đến con trai mình, giọng phu nhân họ Tống dịu lại không ít.
“Hai đứa này sở thích khác nhau, Tống Minh từ nhỏ đã thích nghiên cứu tìm tòi, sau này nó sẽ thi vào Đại học Giang Kinh, vào phòng thí nghiệm. Người cùng chí hướng với nó ngược lại là Thiếu Ỷ...” Phu nhân họ Tống nói đến đây, hơi ngừng lại, không nhắc đến Bạch Thiếu Ỷ với Kỷ Mộc Lan nữa, “Cho nên, ông Bạch cũng đã đồng ý, hủy bỏ hôn ước của hai đứa.”
Kỷ Mộc Lan trước đây rất hài lòng với gia thế và tài năng của Tống Minh.
Bây giờ phu nhân họ Tống hủy hôn, bà ta nghĩ gì bà không rõ sao?
Chẳng qua là muốn thông gia với đứa con riêng đó thôi.
“Còn chuyện gì nữa không?” Kỷ Mộc Lan hỏi.
“Chị biết lúc hai đứa nó đính hôn có một miếng ngọc bội,” Phu nhân họ Tống nói đến đây, giọng liền lạnh nhạt hơn nhiều, “Nhưng Bạch Liễm vẫn không chịu trả, không nghe điện thoại của chúng tôi.”
