Chương 29: Vai đào.
“Than ôi… thiệt to rồi.”
Trần Linh đi trên con đường núi về nhà, cúi đầu nhìn chiếc áo bông dày bị đục hai lỗ, trong mắt đầy xót xa.
Trong thời gian thi, ghế dự bị không có lương, áo rách đương nhiên cũng không được bồi thường. Tính ra, trong lúc làm thêm mình đã mất oan một cái áo… Thế này với gia đình vốn không có nguồn thu nhập, quả là thêm dầu vào lửa.
Dĩ nhiên, hôm nay anh vẫn có thu hoạch.
【Tỷ lệ mong đợi hiện tại: 40%】
Từ khi bị Tiền Phàm sai đi thay Ngô Hữu Đông làm điều tra, tỷ lệ mong đợi của khán giả đã tăng đều đặn. Trong lúc đến tiệm trà tìm chấp pháp giả, tăng 5%; đại náo quán rượu, một hơi tăng 10%.
Ban đầu Trần Linh tưởng chấp pháp giả quay lại quán rượu cũng có thể kiếm được tỷ lệ mong đợi, nhưng thực tế không phải vậy. Có vẻ chỉ khi tận mắt chứng kiến, anh mới có thể tăng tỷ lệ mong đợi.
Trần Linh cảm thấy mình đã mơ hồ mò ra cách nhanh chóng kiếm tỷ lệ mong đợi.
Anh đi dọc đường núi hơn hai tiếng, cuối cùng trở về Phố Hàn Sương. Chưa kịp vào cửa, đã nghe một giọng hát kinh kịch trong trẻo du dương vọng ra từ trong nhà.
“Tiểu ni cô năm vừa mười sáu,
Tuổi xuân xanh bị sư phụ cắt tóc.
Mỗi ngày trong chùa thắp hương thay nước,
Thấy mấy chàng trai chơi đùa dưới cổng.
Hắn dùng mắt nhìn ta,
Ta dùng mắt nhìn hắn.
Hắn với ta, ta với hắn,
Cả hai đều lo lắng…”
Nghe đoạn hát này, lông mày Trần Linh khẽ nhướng.
Đoạn “Tư Phàm” này là một cảnh kinh điển trong kinh kịch, ở kiếp trước nổi tiếng nhờ bộ phim “Bá Vương Biệt Cơ”. Trần Linh đã nghe không ít lần, nhưng anh không ngờ rằng các vở kinh kịch của thế giới này lại giống kiếp trước đến vậy.
Càng khiến Trần Linh ngạc nhiên hơn là giọng hát của Trần Yến lại hay đến thế, kỹ thuật hát cũng cực kỳ vững chắc, ngay cả những danh lang từng biểu diễn trong nhà hát ở kiếp trước so với cậu cũng kém xa.
Lý thuyết mà nói, không có danh sư chỉ dạy, cơ bản không thể đến mức này…
Trần Linh vừa nghĩ vừa bước vào nhà, chỉ thấy Sở Mục Vân vẫn giữ nguyên tư thế ngồi trong phòng khách, chăm chú đọc một cuốn sách.
“Anh không phải cả ngày ngồi đây không động đậy đấy chứ?” Trần Linh không nhịn được hỏi.
“Có động đậy chứ, sáng ra đi dạo một lúc, hít thở không khí.”
Trần Linh gật đầu, “A Yến không làm phiền anh chứ?”
“Không có.”
“Vậy thì tốt.” Trần Linh ngồi xuống bên bàn, ánh mắt nhìn về phía phòng ngủ, nơi Trần Yến vừa tập kẻ lông mày trước gương vừa mở giọng luyện thanh, thần sắc phức tạp lên tiếng,
“A Yến từ nhỏ đã hứng thú với kinh kịch, tiếc rằng Khu 3 quá nhỏ, không ai dạy nó… Nhà chúng tôi cũng không mời nổi thầy.”
“Kinh kịch… thời nay đúng là không còn mấy ai hiểu.” Sở Mục Vân liếc nhìn phòng ngủ,
“Theo tôi biết, trong cả Thành Cực Quang cũng chẳng có mấy người hiểu.”
Tiếng hát của Trần Yến dần nhỏ lại. Cậu dường như nghe thấy Trần Linh về, lập tức chạy thình thịch ra phòng khách, kích động hỏi:
“Anh, anh thấy em hóa trang đẹp không?”
Trần Yến chớp chớp mắt, lớp phấn mắt hạnh nhân màu đỏ hồng tản đều ra hai bên, nhẹ nhàng thanh thoát, đôi mắt được kẻ viền đen đậm kéo xếch lên, càng thêm phần có thần.
Trần Linh nhận ra đó là trang điểm của “vai đào”, nhưng có lẽ vì Trần Yến tự học hoàn toàn, so với kiếp trước vẫn có nhiều khác biệt.
Dù vậy, đó vẫn là một khuôn mặt hoàn mỹ không thể chê vào đâu được, của một thiếu niên tuấn tú tuyệt trần.
“Đẹp.” Trần Linh thành thật đáp, “Nhưng có vài chi tiết hình như chưa đúng… Lúc nào rảnh anh sửa lại cho em.”
“Anh cũng biết trang điểm kinh kịch hả?”
“Một chút thôi.”
Trần Yến nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“Anh, em nói sau khi về trường, em có thể biểu diễn trong đêm giao lưu năm mới không?”
“Tất nhiên là được, cả Khu 3 chỉ có mỗi A Yến nhà mình biết hát kinh kịch. Đến lúc đó em mặc trang phục lên, hóa trang đẹp, cất giọng lên, bạn học chắc chắn sẽ kinh ngạc.” Trần Linh khẽ cười.
“Nó còn phải đi học à?” Sở Mục Vân ngạc nhiên hỏi.
“Phải chứ.” Trần Linh gật đầu, “Nó mới học lớp mười… nhưng nhập học chưa được mấy ngày thì bị bệnh. Giờ bệnh nó khỏi rồi, chắc có thể nhập học cùng khóa mới.”
“Anh, thế đến lúc đó em hát gì thì tốt?”
“Nếu chỉ một mình em hát, “Tư Phàm” là khá ổn…”
“Vậy em đi luyện thêm đây!”
Mắt Trần Yến lấp lánh, liền khoác chiếc áo bào đỏ thẫm rộng thùng thình, chạy thình thịch về phòng ngủ, chuẩn bị bắt đầu luyện tập tiếp.
Rốt cuộc, Trần Yến chỉ là một đứa trẻ mười lăm tuổi, ở cái tuổi này chính là lúc khao khát bạn bè, khao khát được chú ý… Hồi đi học, Trần Linh cũng từng vô số lần tưởng tượng mình cầm cây guitar bước lên sân khấu, thể hiện tài năng trước vô số thầy cô và bạn học.
Tiếc là… anh hoàn toàn không biết chơi.
Nhưng với Trần Yến, có thể kết hợp sở thích của mình với biểu diễn, đó là một điều vô cùng phấn khích.
“Cứ từ từ đã.” Trần Linh bất đắc dĩ cười, “Thu dọn đồ đạc, lát nữa chuẩn bị ăn cơm.”
Nghe vậy, Trần Yến ngoan ngoãn tới giúp Trần Linh rửa rau. Đúng lúc này, tầm mắt cậu liếc thấy hai lỗ thủng to trên áo bông, con ngươi co lại.
“Anh, áo anh sao thế?” Giọng cậu bỗng nghiêm lại.
“Không sao, chỉ bị rách thôi.”
Sở Mục Vân đang đọc sách nghe tiếng ngước nhìn, đôi mắt sau cặp kính lập tức nheo lại…
“Anh trúng đạn rồi?”
Trần Yến giật mình ngẩng đầu.
“Không, không bắn trúng tôi.” Trần Linh cảm nhận được ánh mắt của Trần Yến, vội giải thích, “Bọn chúng bắn chậm quá, tôi né được rồi… Tôi không bị thương.”
Sở Mục Vân quan sát anh một lượt, khẽ gật đầu, “Đúng là không bị thương.”
“Anh, ai đã bắn anh?” Trần Yến lạnh giọng hỏi.
“Là…”
Trần Linh định nói Phố Băng Tuyền, nhưng nhìn thấy đôi mắt của Trần Yến đang lóe lên tia lạnh thấu xương, do dự một lát, cuối cùng đáp, “Chỉ là hai tên côn đồ thôi… đã bị chấp pháp giả bắt đi rồi.”
Anh biết Trần Yến là kẻ dung hợp, cũng biết tối hôm đó, Trần Yến đã tàn sát ở Phố Băng Tuyền… Nếu anh nói ra ba chữ Phố Băng Tuyền nữa, anh lo tối nay Trần Yến sẽ lên đường giết sạch con phố đó.
Phải biết, bây giờ con phố đó có khả năng cao đã bị chấp pháp giả chiếm đóng, một khi Trần Yến tới, rất có thể sẽ gặp phán quan.
Nghe tới đó, thần sắc Trần Yến mới dịu lại. Cậu lặng lẽ ôm chiếc áo bông rách,
“… Để em vá lại cho anh.”
Áo bào của Trần Yến đều tự tay cậu làm, vá một bộ quần áo đối với cậu không phải việc khó.
“Bọn chúng cầm súng… anh đã thắng bằng cách nào?” Sở Mục Vân nhìn chăm chú vào mắt Trần Linh, như muốn nhìn thấu tâm can anh.
“Bọn chúng cầm súng nhưng không biết dùng, bắn mấy phát đều trúng áo thôi… Anh hỏi cái này làm gì?”
Trần Linh đương nhiên không thể nói mình sở hữu 【Vũ khúc sát nhân】, chuyện đó liên quan đến nhà hát và sự tồn tại của “khán giả”.
“… Không có gì.”
Sở Mục Vân thu lại ánh nhìn, nhìn chăm chăm vào bìa sách, không biết đang nghĩ gì.
Ba người ăn tối xong, ai về phòng nấy. Bóng đêm bao trùm khắp bầu trời, chỉ có cực quang xanh lam lặng lẽ lên xuống.
Trần Linh chìm vào giấc ngủ, ý thức đã sớm phiêu vào nhà hát.
Trong căn phòng tối tăm chết chóc,
Một bóng dáng chậm rãi bước tới.
Là Sở Mục Vân.
Cặp kính phản chiếu ánh sáng trắng nhạt dưới cực quang, đôi mắt thanh lãnh kia nhìn chăm chăm Trần Linh đang ngủ say, đáy mắt hiện lên tia sát ý.
Tay phải hắn nắm con dao ngắn như trăng lạnh, chầm chậm giơ lên…
