Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Vị hôn thê xuyên không của tổng tài > Chương 3

Chương 3

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 3 có bản audio.

Chương 3: Cần cù bù yếu kém

 

Ngày thứ hai, Thẩm Nguyệt đến đài từ sớm.

 

Đài truyền hình có nhà ăn, trong nhà ăn có đồ ăn sáng.

 

Cô gần như không thể tin nổi, đồ ăn sáng ở đây chỉ tính tiền đồ chính, một cái màn thầu năm hào, một bát cháo năm hào, còn lại tất cả đều không thu tiền...

 

Hồi nguyên chủ còn là tiểu thư nhà họ Thẩm, đầu óc lúc thì ngập nước lúc thì cạn nước, làm mấy chuyện chẳng ra làm sao, chỉ riêng chuyện ký hợp đồng với đài truyền hình để đi làm này là quá đúng đắn.

 

Chỉ riêng phúc lợi ăn uống này thôi đã quá tốt rồi.

 

Cô đi lấy đồ ăn sáng, lấy một hơi bốn phần ăn, nếu không phải lo quá lộ liễu, cô có thể lấy tám phần.

 

Hôm nay cô mặc quần jean, áo phông trắng, bộ đồ mà Thẩm Nguyệt lục lọi mãi mới tìm ra, không cản trở việc đánh nhau, trên mặt cũng không trang điểm.

 

Bác gái bán đồ ăn không quen biết cô, còn ân cần nhìn cô: “Cháu gái là thực tập sinh mới năm nay đúng không?”

 

Thẩm Nguyệt gật đầu, cô đúng là người mới đến.

 

Bác gái lại nói: “Mang cơm giúp đồng nghiệp à?”

 

Thẩm Nguyệt cười ngây ngô.

 

Xách bốn hộp đồ ăn sáng thịnh soạn nhanh chóng rời đi, nhiều như vậy mà chỉ tốn có hai tệ.

 

Cô vô cùng vui vẻ.

 

Bây giờ cô là một kẻ nghèo rớt mồng tơi thực thụ, cuộc sống trước đây của nguyên chủ xa xỉ quá mức, thẻ thì quẹt không giới hạn, chưa bao giờ nghĩ đến việc để dành gì cho tương lai, bây giờ tất cả thẻ đều bị đóng băng, lúc dọn ra ngoài thậm chí chỉ mang được quần áo, vội vàng chuyển vào ký túc xá mà đài truyền hình cung cấp khi ký hợp đồng.

 

Nguyên chủ còn đợi hôn phu Âu Dương Tư đến tìm, tưởng tượng cảnh bạch mã hoàng tử đến cứu nàng công chúa lâm vào cảnh khốn cùng?

 

Nguyên chủ sẽ không đến nhà ăn, chết đói cũng không đến.

 

Nhưng Thẩm Nguyệt đã quyết định, sau này hễ có cơ hội là đến, bữa nào cũng đến.

 

Buổi sáng đến nhà ăn thường là những người lớn tuổi hơn, người trẻ thì dậy không nổi, mà có dậy cũng không muốn đến nhà ăn, cứ nghĩ đồ ăn nhà ăn không ngon.

 

Đằng trước có mấy ông cụ đi tới, nhìn thấy một cô gái trẻ, nụ cười tươi tắn đầy sức sống, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ.

 

Nhìn thấy cô xách bốn hộp cơm trên tay, còn lên tiếng hỏi: “Cháu ở phòng ban nào?”

 

Thẩm Nguyệt nhìn thấy người lớn tuổi, ngoan ngoãn đứng lại nói: “Cháu chào thầy, cháu là thực tập sinh.”

 

Bác gái lúc nãy cũng nói vậy.

 

“Không tồi.” Ông cụ khen một câu.

 

Thẩm Nguyệt đói bụng, không chần chừ, nhanh chóng chạy mất.

 

Mấy ông cụ còn quay đầu nhìn theo, thấy hơi buồn cười, cô gái trẻ này vậy mà không quen biết họ.

 

“Người trẻ thật tràn đầy sức sống.”

 

Nếu là nguyên chủ chắc cũng sẽ thấy buồn cười, mấy ông cụ này vậy mà không nhận ra cô tiểu thư phá sản nổi tiếng này.

 

...

 

Thẩm Nguyệt tìm một góc không người, ăn sáng.

 

Không phải ăn ngấu nghiến, nhưng tốc độ cực nhanh, ăn xong một hộp thì dọn dẹp, rồi lấy ra một hộp khác, nhìn qua cứ như đang ăn một phần ăn vậy.

 

Khuôn mặt của thân thể này vô cùng xinh đẹp, giống hệt những gì Thẩm Nguyệt vẫn hình dung về pháp tu.

 

Hôm qua cô còn chưa nhận ra, về nhà rửa mặt mới phát hiện, không biết nguyên chủ vì sao lại bôi bẩn lên mặt, trông già dặn hơn nhiều.

 

Rửa mặt sạch sẽ, thực ra trông rất trẻ.

 

Rất yếu ớt, giống kiểu pháp tu khát thì uống sương, đói thì uống sương.

 

Hơn nữa, thân thể này quá thấp và quá gầy, cô cân thử, mới có 91 cân, cao 169.

 

Xấu hổ quá, đúng là yếu ớt không chịu nổi.

 

Chả trách hôm qua cô chỉ mới làm một động tác nhỏ mà thân thể đã thấy đau nhức khó chịu.

 

Thân thể yếu ớt kéo lụi linh hồn thô kệch của cô.

 

Cô khao khát một thân hình ít nhất cao mét tám lăm, nặng một trăm sáu mươi cân, chắc nịch, cường tráng, sức mạnh vô song, đi đến đâu cũng có uy vọng, nhìn là biết ngay kiểu chịu đòn tốt.

 

Thẩm Nguyệt cố gắng ăn đồ ăn sáng, bánh cuộn, trứng, súp lơ, thịt bò gân, thịt lợn luộc, súp hồ tiêu...

 

Cô ăn rất vui vẻ.

 

Thật sự rất ngon.

 

Là một thể tu, cô ăn rất khỏe, ăn như cái thùng cơm là chuyện thường.

 

Bây giờ thân thể này không được, bốn hộp cơm là đã no khoảng bảy tám phần, dạ dày còn hơi căng.

 

Đồ ăn bây giờ, ngon thì ngon thật, nhưng không có linh khí, không những không có linh khí, mà ăn nhiều còn thấy hơi đầy bụng, ôi.

 

Thẩm Nguyệt ăn phần cuối cùng, vẫn hơi buồn bực.

 

Sức lực hiện tại của cô càng xấu hổ hơn.

 

Hôm qua Thẩm Nguyệt về thử, chỉ có thể đẩy được máy chạy bộ, muốn dịch chuyển cái cột trụ, căn bản không thể nào (cột chịu lực: cảm ơn nhé -_-||).

 

Vẫn phải rèn luyện, cần cù bù yếu kém!

 

Thẩm Nguyệt quyết định trước tiên phải nâng cao bản thân.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi