Chương 31: Không cho phép chết
Phó đài trưởng Tiêu bỗng phát hiện cái cây trước cửa phòng làm việc của mình đã biến mất.
Không biết nó biến mất từ lúc nào.
Anh nhớ rằng mỗi lần ngẩng đầu lên, khung cửa sổ đều hiện lên hình ảnh một cây hoa rất đẹp, vừa khéo che đi tầm nhìn của những người khác bên ngoài.
Vậy mà cây cũng có thể biến mất.
Anh hỏi trợ lý, thì ra là do người của đài Nông nghiệp chuyển đi.
Nói rõ hơn.
Là thực tập sinh Thẩm Nguyệt của đài Nông nghiệp.
Tiêu Minh tức đến bật cười.
Chẳng lẽ đây là thủ đoạn trả thù của tiểu thư Thẩm sao?
Chuyển cây trước cửa phòng làm việc của anh.
Đúng là trẻ con.
Anh đã bị cấp trên phê bình, cũng đã nghiêm túc kiểm điểm.
Anh không có hậu thuẫn, dựa vào chính mình để leo lên vị trí ngày hôm nay. Người khác cười nhạo anh nịnh trên nạt dưới, nhưng anh chính là theo cách đó mà leo lên. Năm đó anh đã bị mưa dầm thấm lạnh, thì bây giờ tại sao lại phải che ô cho người khác? Cùng ướt sũng với nhau thì tốt hơn.
Anh không sai.
Anh không phải kiểm điểm rằng mình đã làm sai, mà là kiểm điểm rằng mình làm chưa đủ cẩn thận, chưa đủ khôn khéo, để bị phát hiện.
Kết quả là anh đang tự kiểm điểm, thì thông tin bên ngoài thay đổi nhanh chóng.
Đầu tiên là Hạ Hiểu, mối tình đầu thời đi học của anh, trở thành tiểu tam, chen chân vào tình cảm của người khác.
Tiếp theo, tin này biến mất, thay vào đó là tin tiểu thư Thẩm phải gánh khoản nợ một tỷ tệ.
Sau đó, anh nhìn thấy video tiểu thư Thẩm tự sát được chuyển tiếp trong nhóm.
Cô ấy trôi nổi trong nước, không giống người còn sống.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh lần đầu gặp cô với vẻ kiêu hãnh xa cách, lần thứ hai gặp là sự bối rối và biết ơn, rồi sau đó là bộ dạng chật vật lấm lem, và lúc này đây, như không còn hơi thở, trôi nổi trong nước.
Anh không kìm được, trực tiếp tag Thẩm Nguyệt trong nhóm.
Nhìn cô đứng trên tòa nhà cao tầng, nhìn cô rơi xuống bùn lầy, nhìn cô biến mất.
Không.
Anh thà nghe người ta gọi mình là Phó đài trưởng Tiêu, còn hơn là nhìn cô chết.
Phó đài trưởng Tiêu đột nhiên tag Thẩm Nguyệt trong nhóm lớn, Thẩm Nguyệt đành phải qua đó.
Cô nghĩ chắc là vì cái cây đó chứ gì.
Trong đám lãnh đạo của đài, chỉ có Phó đài trưởng Tiêu là nghiêm túc nhất.
Thẩm Nguyệt đến phòng làm việc của Phó đài trưởng Tiêu.
Thấy anh ta đang hút thuốc trong phòng làm việc.
Thấy có người đến, Tiêu Minh dập tắt điếu thuốc, mở cửa sổ.
Gió ùa vào, cuốn giấy tờ trên bàn bay xào xạc.
Thẩm Nguyệt dường như thấy một tấm ảnh của nguyên chủ, hình như trong một bữa tiệc nào đó, được mọi người vây quanh như trăng sao, trên đầu nguyên chủ là một chiếc kẹp tóc đính đá quý, cả người cười toe toét để lộ hàm răng trắng, vô cùng thư thái xinh đẹp.
Thẩm Nguyệt nhướng mày.
“Phó đài trưởng Tiêu, anh tìm tôi có việc gì thế?”
“Ở đài Nông nghiệp có quen không?”
“Quen ạ, tôi đã có chỗ ngồi cố định, lãnh đạo và đồng nghiệp đều rất quan tâm đến tôi, nhưng lãnh đạo của tôi nói bây giờ tôi thuộc quyền quản lý của anh ấy, không cần anh sắp xếp công việc nữa.”
Tiêu Minh nhìn cô gái trước mặt mặc quần jean áo phông trắng, không thể nào khớp với hình ảnh rực rỡ trong tâm trí anh.
“Vậy cô cứ ở đó một thời gian đi. Cô chưa có kinh nghiệm đi làm, ở đài Nông nghiệp một thời gian cũng có lợi cho cô. Tôi đã xem hot search hôm nay, cô là do tôi giới thiệu vào đài làm việc, tuy là thực tập sinh, nhưng cũng là người của đài truyền hình Tinh Thần chúng tôi. Về hot search hôm nay, tôi đề nghị cô tổ chức một buổi họp báo cá nhân để giải thích rõ ràng.”
“Ơ, tôi còn tưởng anh muốn nhân cơ hội này hủy hợp đồng với tôi chứ.” Thẩm Nguyệt ngạc nhiên nói.
Tiêu Minh: “…”
“Cô có tìm được bố mẹ không? Nếu không tìm được thì tìm những nhân viên kỳ cựu từng làm cho công ty nhà cô xem sao. Khoản nợ cụ thể là bao nhiêu, không phải tự nhiên mà có, là nợ ngân hàng hay nợ cá nhân? Đài chúng tôi cũng có bộ phận pháp chế, có thể tìm luật sư giúp cô giải quyết.”
“Đài còn có dịch vụ này sao?” Thẩm Nguyệt kinh ngạc, quả nhiên vẫn phải có tông môn.
“Thời gian thực tập của cô biểu hiện xuất sắc, tôi đã duyệt cho cô chuyển chính thức rồi. Bây giờ cô là nhân viên chính thức của Tinh Thần, tháng này cô có thể nhận lương chính thức.”
Thẩm Nguyệt nghe một tràng dài, nhất thời có chút không hiểu.
Phó đài trưởng Tiêu đã bắt đầu đuổi người.
“Không có việc gì thì cô ra ngoài đi. Cô nhớ kỹ, từ nay về sau, cô là nhân viên của Tinh Thần, quyền lợi của nhân viên được đơn vị bảo vệ, đừng có suốt ngày nghĩ đến chuyện chết chóc.” Tiêu Minh hừ lạnh nói.
……
