Chương 8: Đánh người
Chương 8: Đánh người...
Trong phòng bao, ánh đèn rực rỡ.
Chiếu lên những chai rượu lung linh đẹp mắt.
Những người khác uống đến mắt đỏ hoe, còn Thẩm Nguyệt thì vẫn tinh thần phấn chấn.
Cô phát hiện rượu này đúng là bổ thật, không hổ danh là tinh hoa của lương thực, thế mà lại có chút cảm giác linh khí.
Khoảnh khắc đẹp đẽ luôn ngắn ngủi.
Khi mọi người uống đến choáng váng.
Đoàn Hân đột nhiên đập bàn đứng dậy, chưa kịp nói gì đã mở cửa xông ra ngoài... Đúng là không thể nói một câu được sao?
Thẩm Nguyệt vẫn mặt không đổi sắc.
Những người khác thấy Đoàn Hân đột nhiên bỏ rơi tiểu thư Thẩm mà chạy mất, ánh mắt đầy ẩn ý, ỷ vào đông người, càng nhiệt tình mời cô uống rượu.
Một lúc sau, Đoàn Hân mang về một cô gái đang khóc lóc.
Để không ai nhìn thấy mặt cô gái, anh ta bế cô ấy vào.
Cô ấy khóc nức nở, cả người run rẩy, gục vào lòng Đoàn Hân, vẻ mặt đầy ủy khuất.
Đoàn Hân chuyên tâm dỗ dành, hứa hẹn, nhất định sẽ cho bọn họ biết tay!
Thẩm Nguyệt thưởng thức cảnh hai người ôm ấp qua lại.
Cô lên tiếng hỏi: “Sao thế?”
Đoàn Hân lúc này mới nhớ ra, hôm nay anh ta hẹn chị Thẩm Nguyệt ra là vì nhà họ Thẩm phá sản, để an ủi chị Thẩm Nguyệt.
Nhưng vừa rồi thấy tin nhắn Hiểu Hiểu gửi đến nói có một kẻ béo phì ép cô ấy uống rượu, mà lại đúng ngay tại câu lạc bộ Tân Á, anh ta lập tức nổi giận, không nghĩ ngợi liền xông ra ngoài.
Nghe thấy chị Thẩm Nguyệt nói chuyện, Hạ Hiểu như bị dọa sợ, co rúm lại trong lòng Đoàn Hân.
Đoàn Hân có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn không đẩy cô ấy ra.
Anh ta giải thích: “Cái tên khốn đó dám ép bạn tôi uống rượu, con bé không biết uống chút nào, vậy mà nó còn cầm cốc nói uống một ngụm thôi là được, ông đây nhất định sẽ xử đẹp nó.”
Đám bạn xấu của Đoàn Hân nhìn thấy trước mặt tiểu thư Thẩm bày mười mấy chai rượu: ...
Thằng béo A Hải uống đến mơ màng, thấy tình cảnh này, liền đưa tay kéo Thẩm Nguyệt, cười nói: “Tiểu thư, anh Hân có người đẹp bầu bạn rồi, em qua đây, uống với bọn anh. Sau này, anh A Hải sẽ làm anh trai em, em qua gọi một tiếng anh Hải, anh sẽ bảo kê em, không cần làm phiền anh Hân nữa.”
Thẩm Nguyệt thấy rượu cũng đã uống gần hết, trên bàn đã cạn sạch.
Cô đứng dậy, một cước đá bay thằng béo đang đưa tay kéo cô.
Đúng là đá bay thật.
Mọi người nhìn thằng béo từ ghế bay ra đến cửa, khoảng cách bốn năm mét.
Phát ra tiếng rơi xuống đất rất lớn.
“Rầm!”
Khiến mọi người sững sờ!
Hiện trường im lặng một lúc, ngay cả thân thể đang run rẩy của Hạ Hiểu cũng ngừng run, như bị đơ lại.
Đoàn Hân lúc này mới phát hiện ra mình đang ôm Hạ Hiểu ngồi trên đùi, vội vàng buông cô ấy ra, đặt sang một bên.
Anh ta rất hối hận vì đã ôm một cô gái khác trước mặt chị Thẩm Nguyệt.
Còn thằng béo chết tiệt kia dám nói những lời như vậy với chị Thẩm Nguyệt, anh ta sẽ không bỏ qua cho nó.
Chưa kịp nói gì, đã thấy chị Thẩm Nguyệt đứng dậy đi đến trước mặt anh ta.
Thẩm Nguyệt giơ tay tát anh ta một cái.
Rất mạnh, dấu tay đỏ rực in trên mặt anh ta, một bên mặt nhanh chóng sưng lên, như cái bánh bao to.
Thẩm Nguyệt mắt đỏ hoe (vì uống quá đà), tay run rẩy (vì tát đến tê tay) chỉ vào Đoàn Hân nói: “Cậu gọi tôi đến đây chỉ để sỉ nhục tôi sao? Cậu nghĩ tôi giống cậu à, thứ rác rưởi gì cũng có thể ôm thoải mái sao? Uống một ngụm rượu mà đã muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, tối nay tôi uống mười mấy chai rượu, mắt cậu mù rồi à? Đừng có lấy cái cớ thích tôi mà tìm tôi nữa, nghe mà phát ngán. Cậu dám nói thích tôi lần nữa, tôi gặp một lần đánh một lần.”
Thẩm Nguyệt đánh xong sảng khoái, đội mũ lên (đã chuẩn bị sẵn), đẩy cửa ra, mặc kệ đám paparazzi đang chụp ảnh, bước đi như bay, tốc độ cực nhanh.
Đoàn Hân bị đánh đến choáng váng.
Anh ta chưa bao giờ biết chị Thẩm Nguyệt lại biết đánh người, mà lại đánh chính mình, mặt anh ta nhanh chóng sưng lên, đau quá, đau đến hoa mắt.
Đoàn Hân đầu óc ong ong, chẳng còn tâm trí đâu để ý đến Hạ Hiểu đang bị anh ta ôm đến nhăn nhúm cả váy.
Mà không nhịn được nhìn về phía thằng béo họ Thẩm đang nằm sấp dưới đất, mông nhấp nhô, vừa buồn cười vừa thảm hại.
Thằng béo kêu la “ối chao ối chao”, thu hút ánh nhìn của những người bên ngoài.
Lúc này trong đầu Đoàn Hân toàn là hình ảnh chị Thẩm Nguyệt vừa rồi rưng rưng nước mắt chỉ vào mình.
Anh ta cảm thấy mình thật tội lỗi.
Rốt cuộc mình đã làm gì?
Những chai rượu vương vãi khắp nơi, Hạ Hiểu vì bị người ta ép uống một ngụm rượu mà khóc đến đứt từng khúc ruột, vậy mà Thẩm Nguyệt, tiểu thư Thẩm của một thời, một người kiêu hãnh như vậy, lại bị anh ta dẫn theo một đám bạn xấu ép uống mười mấy chai rượu!
Cô ấy đã bị anh ta làm tổn thương đến mức nào, mới ra tay mạnh đến vậy?
Mặt anh ta nóng rát đau đớn, trong lòng cũng có cảm giác kỳ lạ khó chịu.
Những paparazzi tận tâm vẫn đang làm việc.
Tối hôm đó, hot search:
“Hoa đang lên Hạ Hiểu xuất hiện trong bữa tiệc rượu của con nhà giàu, cảnh tượng hỗn loạn.”
“Đời tư của hoa khôi trong sáng lại là như thế này!”
“Tiểu sư muội nghi là tiểu tam, bị vợ chưa cưới bắt quả tang, mắng là đồ rác rưởi.”
...
