“Hổ con còn biết đo nhiệt độ cơ thể à? Giỏi thật.”
Như để khen ngợi hổ con, Thẩm Chi Vũ vuốt một đường trên lông lưng nó.
Kiều Nghệ sướng đến mức râu cũng run lên, thầm nghĩ, cô biết nhiều thứ lắm đấy, bệnh mỹ nhân mới thấy được một góc của tảng băng thôi!
Đôi mắt cô híp lại, bệnh mỹ nhân không thấy được vẻ đắc ý trong đáy mắt cô, nhưng lại nhìn ra từ khuôn mặt hổ ngốc nghếch kia, ý cười trong mắt càng sâu.
Còn biết đắc ý nữa à? Thông minh thật.
Thẩm Chi Vũ lại vuốt thêm vài cái trên lông lưng hổ con, cuối cùng mới nói: “Biết chỗ nào có nước không?”
Kiều Nghệ mở mắt nhìn bệnh mỹ nhân, như đang hỏi anh muốn làm gì.
“Muốn rửa ráy một chút.”
Nằm trong hang lâu rồi, người có tính sạch sẽ như anh có thể nhịn đến bây giờ đã là rất khó rồi.
Kiều Nghệ hiểu ý, cô đứng dậy, vẫy đuôi, định dẫn Thẩm Chi Vũ đến bờ suối, nhưng chưa đi được mấy bước, cô đã dừng lại.
“Gầm gừ——” Anh đi được không đấy?
Bệnh mỹ nhân ốm yếu thế kia, lỡ đi giữa đường ngất đi, chẳng phải cô phải vất vả lôi người về sao?
Nghĩ đến hôm đó phải kéo anh về mà cô bắt đầu nghi ngờ mấy cái răng sữa của mình không dùng được nữa, Kiều Nghệ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, hơi thận trọng nhìn bệnh mỹ nhân.
Thẩm Chi Vũ tuy không hiểu ý hổ con, nhưng từ biểu cảm của nó cũng đoán được vài phần.
Đại khái là đang lo lắng thân thể anh có chịu nổi hay không.
Thẩm Chi Vũ cảm thấy hôm nay trạng thái của anh khá tốt, chắc có thể chịu được lâu.
“Xa lắm à?”
Hổ con gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Gầm gừ——” Nói xa không xa, nói gần không gần.
Thẩm Chi Vũ nhướng mày, “Không sao, cô dẫn tôi đi đi, tôi sẽ không gây rắc rối cho cô đâu.”
Kiều Nghệ nghe vậy, suy nghĩ vài giây, rồi đi về phía bờ suối.
Thẩm Chi Vũ thấy vậy, bước theo sau hổ con.
Hổ con đi chậm rãi, chắc là đang cân nhắc đến sức khỏe của anh, hành động chu đáo như vậy khiến Thẩm Chi Vũ thấy buồn cười, góc sâu trong đáy lòng cũng ngày càng mềm mại.
Khoảng hai mươi phút sau, Thẩm Chi Vũ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.
Chẳng bao lâu, anh và hổ con đã nhìn thấy một dòng suối nhỏ trong vắt đến tận đáy.
“Gầm gừ——” Đến rồi, đến rồi!
Hổ con gầm gừ kêu, vui sướng nhảy ùm xuống dòng suối.
Thẩm Chi Vũ giật mình, theo bản năng muốn ngăn hổ con lại, nhưng nhìn thấy dáng vẻ thành thạo của nó, trái tim đang hơi nhấc lên mới từ từ thả xuống.
Anh chậm rãi bước tới, dừng lại ở phía thượng nguồn cách hổ con không xa, ngồi xổm xuống, vốc một vốc nước nhẹ nhàng rửa mặt.
Kiều Nghệ ngâm mình trong nước, lười biếng liếc nhìn hành động của Thẩm Chi Vũ, khi thấy anh rửa mặt xong đứng dậy, dường như muốn kéo khóa áo khoác ra, cô giật mình nhảy ra khỏi nước, mặc kệ bộ lông ướt sũng của mình, đứng thẳng người bám vào bắp chân anh.
“Gầm gừ——” Làm gì? Làm gì? Còn chưa khỏe hẳn mà đã muốn tắm à? Anh chê thân thể mình tốt quá rồi muốn tệ hơn nữa à?
Nghĩ đến dáng vẻ ốm yếu của bệnh mỹ nhân mấy hôm trước, trong mắt Kiều Nghệ không khỏi bốc lên một chút tức giận, đôi mắt tròn màu xanh nhạt vì thế mà long lanh.
Thẩm Chi Vũ khựng lại, không ngờ hổ con lại phản ứng lớn như vậy, nghĩ một chút là hiểu ra vấn đề, cũng không cố chấp chuyện lau rửa người nữa, không thì hổ con chắc sẽ giận.
“Xin lỗi, là tôi không tốt, đợi tôi khỏi bệnh rồi sẽ tắm sau.” Thẩm Chi Vũ hiếm khi nói chuyện với giọng nhận lỗi như vậy, nhưng với hổ con, anh lại dùng, mà còn không hề thấy khó chịu.
Kiều Nghệ nhìn kỹ biểu cảm của bệnh mỹ nhân, thấy vẻ áy náy trên mặt anh không giống giả vờ, mới yên tâm, nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại ngâm mình xuống nước.
Thẩm Chi Vũ có chút tiếc nuối nhìn dòng suối trong vắt, ngồi xếp bằng bên bờ, ánh mắt dừng trên người hổ con, thực ra đang cảm nhận độ dung hợp giữa dị năng và cơ thể.
Kiều Nghệ không ngâm lâu liền đứng dậy, lên bờ cô tránh xa bệnh mỹ nhân, lắc mình cho mấy giọt nước trên người văng đi, rồi mới quay đầu nhìn bệnh mỹ nhân cũng vừa đứng dậy.
“Gầm gừ——” Nên về rồi.
Kiều Nghệ bước đi trước.
Thấy vậy, Thẩm Chi Vũ chậm rãi đi theo sau.
Về đến hang, Thẩm Chi Vũ ăn một chút bánh quy, nhìn hổ con đang lười biếng ngáp bên cạnh, anh cầm một miếng bánh quy đưa cho nó.
Kiều Nghệ theo bản năng ngậm vào miệng, nhai vụn bánh xong mới nhận ra mình vừa làm gì, thấy bệnh mỹ nhân còn muốn đưa thêm, cô vội lắc đầu.
“Gầm gừ——” Tôi không ăn nữa, bánh quy của anh chẳng còn lại bao nhiêu đâu!
“Sao lại không ăn?” Thẩm Chi Vũ rất tự nhiên bỏ miếng bánh vào miệng.
Bánh quy khô khan, đúng là không ngon lắm.
Nghĩ đến hổ con là động vật ăn thịt, ăn thịt mới là chính.
Nghĩ vậy, Thẩm Chi Vũ liền nói: “Đợi tôi khỏe rồi, tôi sẽ đi tìm thịt cho cô.”
Vừa dứt lời, anh liền nhận được ánh mắt hoài nghi của hổ con, không khỏi xoa xoa mũi, cũng không giải thích, thầm quyết định phải nhanh chóng dung hợp dị năng với cơ thể, cảm giác bị xem thường này anh đã lâu rồi chưa từng trải qua.
Tuy anh không để bụng, nhưng không hiểu sao lại không muốn để hổ con nghĩ mình là đồ bỏ đi.
Kiều Nghệ lúc đầu thì kinh ngạc, sau đó thực sự không muốn làm mất hứng của bệnh mỹ nhân, liếc một cái đầy hoài nghi rồi nhanh chóng bỏ chuyện này ra khỏi đầu.
Bệnh mỹ nhân lần này chịu được đến giữa trưa, sau khi anh ngủ say, Kiều Nghệ nhẹ nhàng rời khỏi hang, nhanh chân chạy về phía chân núi.
Mấy ngày nay nhờ cô dọn dẹp, xác sống dưới chân núi đã không còn nhiều, cô phóng dị năng, mở lá chắn xông thẳng vào đám xác sống lác đác.
Xác nào đâm chết được thì đâm chết, không chết thì cũng bị cô va cho gần như mất khả năng hành động.
Chuyến này cô cũng thu được hai viên tinh hạch không màu, hấp thu hết năng lượng trong tinh hạch, cảm giác sắp thăng cấp càng ngày càng mãnh liệt.
Kiều Nghệ liếm lông quanh miệng, quyết định hôm nay nhất định phải thăng cấp lên tam giai.
Nghĩ vậy, Kiều Nghệ chạy về phía khu biệt thự, dọc đường gặp xác sống cũng không bỏ qua.
