Giang Nhất Ẩm vừa cười vừa bước lại, vỗ vỗ lưng A Hùng: Túi phúc ở mỗi quầy có hạn mà. Nếu đã bị người khác ăn hết sạch rồi, thì cậu có ăn mãi cũng vô ích thôi. A Hùng không ngờ lại có hạn chế như vậy, cả khuôn mặt ủ rũ hẳn. Hắn lấy tấm thẻ ra, giọng thảm thiế
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
