Chương 3: Rửa tủy phạt tủy
Không biết đã qua bao lâu, khi Cố Thần tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối, cô cầm điện thoại lên xem, đã bảy giờ tối.
Mà bàn tay đang cầm điện thoại của cô phủ một lớp bụi bẩn đen kịt, lúc này Cố Thần mới nhận ra cả người mình đang tỏa ra mùi hôi thối.
Cô vội vàng chạy vào phòng tắm, đứng trước gương phát hiện trên mặt mình cũng phủ đầy bùn đất, bẩn thì thôi đi, lại còn hôi thối như vậy, cô thật sự không chịu nổi, vội mở vòi nước bắt đầu tắy rửa.
Tắm hơn một tiếng đồng hồ, Cố Thần mới rửa sạch hết lớp bùn trên người, cả người sảng khoái vô cùng, cô đưa tay định mở cửa phòng tắm, kết quả nắm cửa bị kéo tuột ra.
Cố Thần sững sờ, tuy là nhà cũ, chất lượng không tốt, nhưng cũng không đến mức như vậy chứ!
Bất quá rất nhanh Cố Thần đã phản ứng lại, đây là do cô rửa tủy phạt tủy thành công, lớp bùn đen vừa rồi hẳn là tạp chất trong cơ thể!
Quả nhiên, khi cô đứng trước gương lần nữa, phát hiện da dẻ mình còn tốt hơn trước, ngay cả quầng thâm mắt do thường xuyên thức khuya làm thêm cũng biến mất.
Cô kìm nén sự kích động, thay bộ đồ thể thao, chuẩn bị đi thử xem thực lực hiện tại của mình đến đâu.
Thứ cứng nhất trong nhà cũng chính là cửa sổ chống trộm, thép đặc, vậy mà cô cảm thấy chỉ dùng ba phần lực đã bẻ cong được.
Nhìn cửa sổ chống trộm đã biến dạng, Cố Thần có sự đánh giá đại khái về thực lực của mình, ít nhất là gấp mười lần thực lực của bản thân ở mạt thế mười năm sau, phối hợp với những chiêu thức mà mình đã lăn lộn trong mạt thế, mười lần có lẽ còn chưa dừng lại!
Xác nhận thực lực của mình xong, Cố Thần yên tâm hơn một chút, dù sao trong mạt thế thực lực mới là vương đạo.
Cô bình tĩnh lại, bắt đầu tính toán những thứ mình cần trong mạt thế, cùng với tài sản hiện có trong tay.
Tiền tiết kiệm của bố mẹ cùng với số tiền mình kiếm được mấy năm nay, cộng lại tiền mặt chỉ có chưa đến hai mươi vạn, phần lớn là tiền tiết kiệm của bố mẹ, kỳ thật nếu không nuôi Lý Hoan Hoan, ít nhất có thể tăng gấp đôi, nhưng...
Cố Thần khẽ thở dài, thôi thì sự việc đã xảy ra rồi, cứ vậy đi!
Tiền mặt không đủ thì lấy nhà bù vào, căn nhà này của Cố Thần tuy rất cũ, nhưng vị trí và khu học chánh đều không tệ, ở Ma Đô, ít nhất có thể bán được mấy triệu, có số tiền này cũng có thể tích trữ được không ít đồ.
Cố Thần hồi tưởng lại chuyện trước mạt thế, sau đó tìm một số điện thoại trong danh bạ cuộc gọi, gọi cho người đó. Đây là số của môi giới, trước đây luôn có người muốn mua căn nhà này, nhưng cô chưa từng nhả lời, bây giờ sắp mạt thế rồi, còn giữ nhà làm gì.
Cô nói với người đầu dây bên kia là mình đồng ý bán căn nhà này, nhưng chỉ chấp nhận thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt, hơn nữa phải thanh toán đủ trong ba ngày, môi giới nghe xong liền đồng ý ngay.
Cố Thần không biết rằng, có một ông chủ ngoại tỉnh muốn đăng ký hộ khẩu ở Ma Đô cho con đi học, nhưng vẫn chưa tìm được căn nhà nào trong khu học chánh phù hợp, có nhà thì lại không đáp ứng yêu cầu về số năm học.
Tìm tới tìm lui chỉ có nhà Cố Thần là phù hợp, nhưng trước đây Cố Thần luôn không nhả lời, bây giờ nhả lời rồi, đừng nói là thanh toán toàn bộ, cho dù có tăng giá cũng có thể bán được, bất quá môi giới đương nhiên sẽ không chủ động nói ra, chỉ là đồng ý ngày mai sẽ đến nhận nhà.
Giải quyết xong chuyện căn nhà, Cố Thần bắt đầu sắp xếp danh sách vật tư, nước uống, bánh quy nén, mì ăn liền đều là nhu cầu thiết yếu, băng vệ sinh giấy vệ sinh lại càng là thứ không thể thiếu.
Cố Thần kết hợp danh sách trong tiểu thuyết mạt thế trên mạng, cùng với một số kinh nghiệm sinh tồn trong mạt thế của mình, mất hơn một tiếng đồng hồ, liệt kê ra một danh sách tương đối hài lòng.
Sau đó liền bắt đầu đặt hàng trên mạng theo danh sách, còn mười ngày nữa, logistics cũng kịp, bất quá vừa chuẩn bị thanh toán, liền nghĩ đến, đặt hàng với số lượng lớn như vậy, đều giao đến nhà nhất định sẽ khiến người khác nghi ngờ, dùng đầu gối cũng nghĩ ra được, nhiều đồ như vậy, căn nhà này sao có thể chứa nổi.
Xem ra ngày mai vẫn phải thuê một cái kho trước mới có thể tích trữ hàng, Cố Thần tự an ủi mình, nhìn mì ăn liền trên màn hình, cô cảm thấy mình lại đói rồi.
Lúc này trong nhà đã không còn gì để ăn, cô vội mở app đồ ăn ngoài, tìm một cửa hàng có tiếng tăm không tồi, đặt một hơi hơn mười món ăn.
Trong lúc chờ đồ ăn, cô đột nhiên nhớ tới, que kem trong không gian vẫn còn để bên trong, đồng hồ báo thức đã reo từ lâu, chỉ là lúc đó mình đang hôn mê.
Ý niệm vừa động, que kem ở trong kho xuất hiện trước mặt Cố Thần, giống hệt lúc bỏ vào, lớp sương trên đó thậm chí còn không thay đổi, quả nhiên cái kho đó có thể giữ tươi!
Cô lại lấy từ tủ lạnh một que kem, một que đặt ở bãi cỏ ngoài nhà, một que đặt trong biệt thự nhỏ, lại đặt một đồng hồ báo thức, chuẩn bị xem những nơi khác có giữ tươi được không.
Đặt kem xong, Cố Thần lại mở app đồ ăn ngoài, đã có thể giữ tươi, vậy thì mình phải mua thêm nhiều đồ ăn chín, để khi mạt thế đến có thể ăn bất cứ lúc nào.
Cố Thần bình thường bận rộn cũng đều đặt đồ ăn ngoài, xung quanh chỗ nào ngon, chỗ nào không ngon cũng coi như có chút kinh nghiệm, cô chia ra mấy cửa hàng, mỗi nhà đều gọi một ít, mua số lượng lớn cô cảm thấy vẫn nên mua trực tiếp thì an toàn hơn.
Đặt một vòng xong, đơn đồ ăn ngoài đầu tiên đã được giao đến, Cố Thần lại ăn như hổ đói, sau đó liên tục nhận đồ ăn ngoài, khi tất cả được giao đến, cũng gần như ăn hết.
Dọn dẹp một chút, Cố Thần bắt đầu thu dọn căn nhà cũ này, đồ đạc có cái là vốn có trong nhà, có cái là sau này cô tự thêm vào, Cố Thần đem những thứ có thể dùng được đều bỏ vào biệt thự, cũng không quan tâm có hợp hay không, dù sao dùng được là được.
Còn thừa thì bỏ vào kho, đồ đạc trong phòng Lý Hoan Hoan từng ngủ cô cũng không lãng phí, những thứ này đều là vật tư, sau mạt thế năng suất cơ bản không thể khôi phục lại, giữ lại luôn có chút tác dụng, thật sự không dùng được, đốt làm củi cũng được.
Có không gian, thêm vào thể chất của Cố Thần đã thay đổi, không mất bao nhiêu thời gian, cả nhà cơ bản đã trống trơn, chỉ còn lại giường và tủ đầu giường trong phòng ngủ chính, cùng với sofa và bàn trà trong phòng khách, còn đồ đạc trong phòng tắm và bếp vẫn còn để đó.
Lúc này đã chín giờ tối, nhưng Cố Thần không cảm thấy mệt, thậm chí tinh thần còn vô cùng hưng phấn, cảm giác sau khi ăn viên đan dược đó, cho dù mấy ngày mấy đêm không ngủ, chắc cũng không sao.
Cảm giác này khiến Cố Thần rất vui, dù sao có thể đại đại nâng cao hiệu suất chuẩn bị cho mạt thế.
Nhưng trước mắt cũng không có việc gì khác để làm, dù sao tiền và kho hàng còn chưa chuẩn bị xong, thế là cô chuẩn bị tiêu hao hết những nguyên liệu còn thừa trong tủ lạnh.
Cả một đêm, Cố Thần đều nấu cơm, hầm canh, nấu cháo cùng xào rau, đến nửa đêm không tiện xào rau nữa, liền bắt đầu làm đồ ăn từ bột mì, chờ đến khi trời sáng, mẻ bánh bao cuối cùng ra lò, nguyên liệu trong nhà cũng đã tiêu hao sạch sẽ, chỉ còn lại một ít gạo.
Không phải Cố Thần không muốn nấu cơm nữa, thật sự không có gì để đựng, bát đĩa trong nhà dùng được đều đã dùng hết.
Một đêm bận rộn, mệt thì không mệt, nhưng cảm giác cả người bị bao phủ bởi đủ loại mùi thức ăn, cô đi tắm rửa, thay quần áo, nghỉ ngơi một chút, đã tám giờ.
Chẳng bao lâu chuông cửa reo, Cố Thần đoán chắc là môi giới đến, mở cửa ra xem, quả nhiên là môi giới đến xem nhà, phía sau còn đi theo một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng.
“Cố tiểu thư, đây là người mua, đến xem nhà.” Môi giới trên mặt tươi cười rạng rỡ, dù sao một vụ này có thể kiếm được không ít hoa hồng.
Người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng kia, nhìn một vòng căn nhà, trên mặt rất khinh thường, giống như căn nhà cũ này là một đống rác vậy.
“Căn nhà này cũ quá, lại còn trống trơn, làm gì đáng giá đến mức đó!” Người phụ nữ kia chán ghét lên tiếng.
“Không vừa mắt thì thôi, còn người mua nào khác không? Mau dẫn đến đây, chín trăm vạn, không bớt một đồng, chỉ bán một ngày.” Cố Thần lười để ý đến người phụ nữ đó, cô biết đối phương chỉ muốn ép giá, nhưng trước đó môi giới đã gọi mấy cuộc điện thoại cho mình, nói là đối phương rất có thành ý, hơn nữa rất gấp.
Cố Thần bây giờ đang cần tiền, không muốn nhượng bộ, đã không có thành ý, vậy thì đổi người có thành ý đến nói chuyện.
Quả nhiên, người phụ nữ kia vừa nghe Cố Thần không bán nữa, sắc mặt thay đổi, bực bội nói.
“Tôi lại không nói là không mua, chính là căn này, tôi cho cô một tuần để dọn đi!”
“Không cần một tuần, thanh toán đủ hôm nay thì có thể phối hợp sang tên, tối nay có thể dọn đi.” Cố Thần mặt không đổi sắc.
“Được, đây là do cô nói đấy, vậy thì nhanh lên!” Người phụ nữ trung niên có chút không hài lòng, nhưng nghĩ đến chuyện con mình đi học, vẫn nuốt cục tức này xuống, dù sao số tiền này đối với mình mà nói cũng không tính là gì, chuyện của con quan trọng hơn.
Có lời nói chắc chắn, ba bên đều rất nhanh chóng, chỉ mất một tiếng đồng hồ, đã làm xong thủ tục sang tên, Cố Thần thấy tiền nhà đã vào tài khoản, liền đưa chìa khóa còn lại cho người phụ nữ trung niên.
“Tôi bây giờ về dọn đồ, tối nay có thể đến kiểm tra nhà.” Thu được tiền, tâm trạng Cố Thần rất tốt, hiếm khi nở nụ cười với hai người.
“Tôi không có thời gian, Tiểu Tôn, tối nay cậu đến xem, đừng để người ta phá hoại là được, căn nhà cũ như vậy, chúng tôi không ở.” Người phụ nữ trung niên ném lại câu nói này rồi uốn éo rời đi.
Để lại người môi giới tên Tiểu Tôn kia cười trừ với Cố Thần, Cố Thần cũng không để ý, dù sao cũng không liên quan đến mình, chỉ cần tiền đến đủ là được.
Cố Thần về nhà thu dọn hết tất cả đồ đạc, lại gọi mấy đợt đồ ăn ngoài, đủ cho một mình cô ăn hai tháng.
Cố Thần gọi nhiều, các tài xế giao đồ ăn xung quanh gần như đều phục vụ cô, có tài xế còn chạy hai chuyến, rất tò mò về Cố Thần, nhưng Cố Thần đeo khẩu trang, vẻ mặt cũng lạnh lùng, những người này muốn hỏi cũng không dám hỏi.
Sau đó trong nhóm chat của các tài xế giao đồ ăn hôm nay, lan truyền một truyền thuyết đô thị về một mỹ nữ ăn khỏe điên cuồng gọi đồ ăn ngoài. Thời buổi này người gì cũng có, mọi người nói vài câu rồi cũng qua, dù sao Cố Thần cũng không lộ mặt thật, cho dù có người hỏi, mình cũng không sợ.
Nhận hết đồ ăn ngoài xong, Cố Thần liền gọi cho môi giới, bảo anh ta đến kiểm tra nhà, cửa hàng của môi giới ở ngay gần đó, đến rất nhanh. Trong nhà trống rỗng cũng không có gì để kiểm tra, bàn giao chìa khóa xong, Cố Thần rời khỏi căn nhà mà mình đã sống mấy năm.
