Chương 49: Xem tao không bắn mày thành cái sàng!
Có người ở ngoài, mà nghe giọng thì tuyệt đối không thể là Bạc Thì Vụ!
Kiều Hòa rón rén dẫn mấy bé mèo trốn ra sau cái tủ quần áo cũ nát, rồi nín thở.
Tiếng bước chân càng lúc càng rõ, nhưng vừa nãy, nếu không phải Kiều Ẩn nhắc, Kiều Hòa suýt không phát hiện.
Là người nào chứ?
Người đã bắn họ?
Tim Kiều Hòa đập càng lúc càng nhanh, adrenaline không ngừng tăng vọt.
Nếu là kẻ bắn súng, thì đối phương cũng chắc chắn có súng!
Kiếp trước Kiều Hòa không có cơ hội tiếp xúc với súng, vì thứ quý giá này đều nằm trong tay quân đội và những người dị năng lợi hại.
Cô chỉ là một người thường khó nhọc sống sót.
Lúc này Kiều Hòa có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, phải bảo vệ lũ mèo con…
Còn nữa, nếu bị hắn lôi ra!
Cô thực sự muốn xem rốt cuộc là người phương nào, dám ra tay với cô?!
Kiều Hòa có ít kẻ thù, sau khi loại trừ Kiều Viện và Lý Tổng, cô thậm chí không tìm thấy ai khác.
Chẳng lẽ là…
Trong đầu Kiều Hòa hiện ra một vài ký ức kiếp trước.
Cô vì sống sót, cũng từng cướp đồ ăn trong tay người khác.
Nhưng Kiều Hòa luôn giữ nguyên tắc: người không phạm ta, ta không phạm người. Một khi ai đó chọc đến cô, cô chắc chắn sẽ như con báo lao tới giành giật đến đầu rơi máu chảy.
Chẳng lẽ là kẻ thù kiếp trước cũng trọng sinh rồi?
Và tới trả thù cô!
Kiều Hòa nhíu mày, cô nghe thấy đối phương bước vào.
Tiếng bước chân khựng lại một chút, dường như ngạc nhiên vì sao Kiều Hòa biến mất.
Kiều Hòa che chở lũ mèo con ra sau lưng, tay cầm khẩu súng săn lấy ra từ không gian.
Nhờ ánh mặt trời chói chang, Kiều Hòa cuối cùng cũng nhìn rõ hình bóng dưới đất.
Là một người đàn ông cao lớn, tay cầm một khẩu súng nhỏ tinh xảo.
Tim Kiều Hòa đập thình thịch, quả nhiên là kẻ địch!
Xem ra kẻ tấn công cô và Bạc Thì Vụ không chỉ một người.
Một tên trốn trong tòa nhà dân bắn tỉa, còn tên kia, sau khi Bạc Thì Vụ chạy trốn thì nhắm vào cô.
Lòng bàn tay Kiều Hòa đổ một lớp mồ hôi lạnh, rõ ràng là thời tiết nóng bức thế này, nhưng Kiều Hòa lại thấy sống lưng lạnh toát.
Đối phương tìm bóng dáng Kiều Hòa trong nhà, hành động rất thận trọng, súng không lúc nào buông.
Tiếng bước chân ngày càng gần, gần như ngay trước cái tủ quần áo rách nát.
Kiều Hòa khom lưng, cô không thể xác định đối phương đang ở chỗ nào.
Đương nhiên, kẻ địch cũng không thấy cô.
Không khí như đông cứng lại, Kiều Hòa còn không dám thở.
Ba bé mèo sau lưng cũng như lâm đại địch, Kiều Cự mở to đôi mắt mèo màu nâu sẫm, không dám kêu một tiếng.
Đuôi Kiều Ẩn xù lên, nó cảm nhận được mùi nguy hiểm mãnh liệt.
Còn mẹ đang bảo vệ chúng nó!
Kiều Ly bất an nhìn xung quanh, căn nhà bỏ hoang rất lộn xộn, và phía sau vừa đủ để nó leo lên cái tủ quần áo cũ nghiêng ngả, gần như sắp đổ.
Đối phương lại tiến thêm một bước.
Đôi mắt mèo đen nhánh của Kiều Ly hơi nheo lại, rồi nó nhanh nhẹn phóng lên, nhân lúc Kiều Hòa không để ý, nhảy một cái lên trên tủ!
Mèo hành động không một tiếng động, cả Kiều Hòa lẫn kẻ địch đều không phát hiện nó đã nhảy lên nóc tủ lúc nào.
Kiều Ly dùng lực, đạp mạnh vào tủ!
Cái tủ rách nát không chịu nổi, đổ ầm về phía người đàn ông cầm súng!
Đồng tử người đàn ông co rút lại, hắn theo bản năng lùi lại, đồng thời chĩa súng về phía Kiều Ly trên cao.
Đạn bay điên cuồng về phía thân thể Kiều Ly, nhưng phản ứng của Kiều Ly rất nhanh nhạy, gần như trong tích tắc đã né được viên đạn đó.
Có lẽ nhờ may mắn, có lẽ là tên đàn ông bắn quá tệ.
Dù sao thì Kiều Ly phát ra một tiếng mèo kêu dữ tợn!
Nó phải đuổi thằng đàn ông thối tha này ra ngoài, đừng hòng làm hại mẹ nó!
Kiều Hòa kinh hãi, hỗn loạn xảy ra trong khoảnh khắc.
Cái tủ đập mạnh vào cánh tay người đàn ông, phá vỡ nhịp điệu của hắn.
Kiều Hòa lập tức nắm lấy cơ hội ngàn vàng này, cô giơ khẩu súng săn không nhẹ lên nhắm vào ngực người đàn ông.
Bùm —
Một tiếng nổ lớn.
Viên đạn thô của súng săn xuyên thủng ngực người đàn ông trong tích tắc, mặt hắn thoáng sửng sốt và kinh ngạc, ôm ngực định dùng súng bắn Kiều Hòa.
Kiều Hòa lập tức né tránh, viên đạn giảm thanh bắn trúng cái tủ bên cạnh.
Trong phòng không rộng, Kiều Hòa dù muốn trốn cũng không có chỗ.
Mắt thấy họng súng đen ngòm của đối phương chĩa thẳng vào đầu cô.
Kiều Hòa nghiến răng, cô ra tay trước, lại cho thằng đàn ông một phát súng nữa!
Chỉ có điều phát này lại bắn trượt.
Thằng đàn ông chửi thầm: "Đệt! Con mẹ mày!"
"Xem tao… tao không bắn mày thành cái sàng!" Đáy mắt hắn lướt qua một tia tàn nhẫn.
Trên người hắn toát ra khí tử vong, không phải lần đầu giết người.
Vẻ mặt vô cùng hung ác, trên cổ có một vết sẹo dài, như con giun nằm bò ở đó.
Kiều Ly thừa lúc hắn đang nhìn Kiều Hòa, phóng người một phát nhảy lên đầu thằng đàn ông.
Móng mèo dài ra trong tích tắc, Kiều Ly giận dữ kêu: "Meo!"
Một móng vuốt xé mạnh vào mắt thằng đàn ông.
Hắn không kịp đề phòng, không ngờ lại bị một con mèo hoa ly cào rách mí mắt, suýt đâm vào mắt.
Máu tươi lập tức chảy xối xả, thằng đàn ông kêu thảm: "A! Con mèo chết tiệt! Mẹ kiếp! Cút cho tao!"
Hắn bắt lấy móng Kiều Ly, định vứt con mèo ghê tởm này ra ngoài.
Kiều Hòa lo lắng đến nỗi trên trán đổ một lớp mồ hôi lạnh, nhưng cô biết mình không được hỗn loạn lúc này.
Nếu sai một bước, thằng đàn ông này có thể hoàn toàn phản sát cô và lũ mèo!
Kiều Hòa ít có cơ hội dùng súng săn, biết cách dùng rồi thì không dùng tiếp.
Lúc nãy là lần đầu tiên cô dùng.
Gặp vận chó chết mới bắn trúng ngực thằng đàn ông, cũng không phải vết thương chí mạng.
Gần như chỉ suy nghĩ 0,5 giây, Kiều Hòa quyết định liệng súng săn xuống, cô cầm dao găm xông thẳng về phía thằng đàn ông!
Mục đích của Kiều Hòa rất đơn giản, trước tiên phải vứt vũ khí của đối phương!
Trong vài giây ngắn ngủi, Kiều Hòa đã cắm dao găm thật sâu vào cánh tay thằng đàn ông.
"Á!!!" Thằng đàn ông gầm nhẹ, hắn vừa ném Kiều Ly ra, không ngờ con nhỏ yếu ớt như Kiều Hòa lại gan đến thế!
Ánh mắt Kiều Hòa lạnh lẽo, sức cô như bò, một quyền thụi vào mắt bị thương của hắn.
Thằng đàn ông lại kêu thảm, nhưng lửa giận cũng tăng vọt.
Dù cánh tay bị thương, hắn vẫn không buông súng.
Khoảnh khắc sau, họng súng đen ngòm chĩa vào mặt Kiều Hòa!
Kiều Hòa nắm chặt cổ tay hắn, đạn trong họng súng bắn ra ầm ầm!
Cứng rắn mở một lỗ thủng lớn trên trần nhà.
Thằng đàn ông gắt gao nhìn Kiều Hòa, như con quỷ đòi mạng, mắt và tay hắn không ngừng chảy máu.
Kiều Hòa nghiến răng, hai tay cùng dùng sức!
Thằng đàn ông cũng ra sức, hắn muốn chĩa họng súng vào Kiều Hòa, nhưng hắn kinh ngạc phát hiện con nhỏ gầy đét như gà con trước mặt này lại có sức lớn đến thế!
"Đệt!" Thằng đàn ông chửi một câu.
Kiều Hòa cũng bực mình trong lòng, hai người liều mạng tranh giành khẩu súng ngắn.
Đám mèo thấy thế, cơ hội tốt đây!
Nhất là Kiều Ly, dù bị thằng đàn ông làm đau chân sau, nhưng vẫn cố chịu chạy tới!
"Đừng lại đây!" Kiều Hòa gầm nhẹ, cô sợ các bé bị thương nhầm.
Khuôn mặt thanh tú đỏ bừng, gân xanh trên cổ Kiều Hòa nổi lên.
Sức của thằng đàn ông này — hơn cô một chút!
Đệt, đây là khác biệt giữa luyện tập và không luyện tập sao?
Khẩu súng ngắn dần dần bị đối phương giật lại, mắt Kiều Hòa hiện lên vẻ tàn nhẫn.
Rồi cô dùng đầu húc mạnh vào mắt đang bị thương của thằng đàn ông!
