Chương 69: Cải tiến gen
Kiều Tư là một chú mèo Nga xanh nhỏ cao quý và thanh lịch, đôi mắt xanh lục của nó đẹp như ngọc bích.
Nhưng lúc này trong mắt nó đầy sự lo lắng nặng nề, vì chúng đã suốt hai ngày không ăn một hạt cám mèo, thậm chí là một ngụm nước!
Kể từ lần bị đưa đi trước, chúng bị nhốt trong một căn phòng nhỏ toàn màu trắng tinh.
Căn phòng nhỏ này rất kỳ lạ, xung quanh đều có cửa kính, ở bên trong chúng hoàn toàn không thấy được con người bên ngoài.
Nhưng Kiều Tư có thể cảm nhận được, bên ngoài lúc nào cũng có người đang giám sát chúng.
Kiều Tư kêu lên một tiếng: “Meo ô…”
Bên ngoài không có động tĩnh gì.
Trong phòng còn có bốn cái camera lạnh tanh, Kiều Cận và Kiều Phỉ đều đói đến nỗi nằm bẹp trên sàn không đứng dậy nổi.
Chỉ có Kiều Tư còn một chút sức để kêu.
Không phải chưa từng nghĩ đến việc trốn khỏi đây, chỉ là thực sự quá khó khăn.
Kể từ lần trước Kiều Cận cào xước mặt và tay của một người đàn ông, đám người kỳ lạ đó đã nhốt chúng hoàn toàn trong căn phòng nhỏ này.
Đến cả cám mèo và nước cũng không đưa vào nữa.
Cứ như một sự trừng phạt!
Đôi mắt mèo xanh lục của Kiều Tư khẽ đảo, nó khá linh tính kêu về phía cánh cửa kính: “Meo ô~”
“Meo ô!! Meo—!” Kiều Tư dùng móng cào cào cánh cửa.
Nó biết bên ngoài có người, người phụ nữ mặc áo blouse trắng đang ghi chép gì đó.
Nhưng tại sao lại nhốt chúng ở đây?!
Còn không cho ăn không cho uống!
Tuy nhiệt độ ở đây rất bình thường, không giống như thời tiết 60 độ C khủng khiếp bên ngoài.
Có thể làm mèo chết vì nóng.
Nhưng… bây giờ chúng cũng sắp chết đói rồi!
Kiều Cận trước đó còn không chịu thua, cậy sức mình ngày càng lớn, thậm chí còn lao vào đập cánh cửa kính.
Kiều Cận đúng là rất lợi hại, đập đến nỗi cửa kính nứt ra cả vết.
Chỉ tiếc đám người đó quá thông minh, phát hiện ra liền lập tức đổi cho chúng một căn phòng khác!
Căn phòng này chắc chắn hơn căn trước, dù Kiều Cận có tiếp tục liều mạng đập, lông bay tứ tung.
Vẫn vô ích.
Kiều Tư còn nghe thấy, mấy người bên ngoài nói gì đó, con mèo này sức lớn thật, lần đầu thấy mèo tam thể lợi hại như vậy.
Có người nói: “Ừ, mèo tam thể cũng là mèo ta Trung Hoa, sức lớn cũng đúng thôi, nhưng… ba con mèo này chắc chưa tiêm thuốc cải tiến gen nhỉ?”
Người kia lật hồ sơ: “Ừ, chưa, đây coi như năng khiếu bẩm sinh à?”
“Có động vật dù cải tiến gen e cũng không bằng con mèo tam thể này, nếu tiêm thuốc vào, chẳng phải càng lợi hại hơn sao!?”
“Trời ơi… nói thật tôi không tưởng tượng nổi nó sẽ thành thế nào.”
…
Sau đó, Kiều Tư hơi không hiểu nổi.
Toàn là về thuốc, và đủ loại thuật ngữ chuyên ngành khó hiểu.
Đây chẳng phải làm khó nó, một chú mèo con tội nghiệp sao?
Kiều Tư cào cào cửa kính, rất nhớ mẹ.
Giá mà mẹ ở đây thì tốt…
Mẹ nhất định sẽ cứu tụi mình ra khỏi đây!
Chỉ là, rốt cuộc làm thế nào để trốn khỏi đây?
Cái đầu nhỏ của Kiều Tư đầy những thắc mắc to lớn.
Nó biết mình bây giờ đã thông minh hơn, không biết mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì, tóm lại từ chỗ hoàn toàn không hiểu tiếng người, thành ra bây giờ nghe lõm bõm.
Hình như có thể hiểu được những câu đơn giản nhất.
Điều này có nghĩa Kiều Tư đã thông minh hơn, mà Kiều Cận và Kiều Phỉ cũng vậy, chỉ là tiến độ không nhanh bằng nó.
Kiều Tư mơ hồ cảm thấy đây là mẹ đang giúp chúng, mẹ nhất định cũng đang điên cuồng tìm chúng bên ngoài!
Còn bây giờ, chúng nhất định không được chết, phải cố gắng…
Cố gắng cho đến khi mẹ đến!
Vậy trước đó…
Kiều Tư quay hai vòng, bỗng nhiên “bịch” một tiếng ngã sõng soài trước cửa kính, cả người co giật không ngừng!
Từ phía ngoài cánh cửa kính vọng ra tiếng kéo ghế, một lát sau Kiều Tư nghe thấy đối phương nghi ngờ: “Sao thế? Chết rồi à?”
“Không biết, hay mở ra xem?” Một người phụ nữ thận trọng nói.
Người đàn ông kia lạnh lùng chửi: “Con mèo đó suýt cào chết tôi! Đừng mở, chết thì chết.”
Người phụ nữ bối rối nói: “Nhỡ bị phát hiện, chúng ta sẽ bị phạt…”
Nghe câu này, sắc mặt người đàn ông hơi thay đổi, cuối cùng miễn cưỡng mở cửa.
Sau đó, người đàn ông ngồi xuống kiểm tra tình trạng của Kiều Tư.
Và ngay lúc đó, Kiều Tư không hành động thiếu suy nghĩ.
Nó biết mình bây giờ không còn sức, lại không có võ lực lợi hại như Kiều Cận.
Đương nhiên cũng không đánh lại Kiều Phỉ.
Chỉ có cái đầu hơn hai cục cún con đó một chút, Kiều Tư đành tiếp tục giả bệnh, cả người hơi co giật, làm như thật sự phát bệnh vậy.
Người phụ nữ sờ soạng trên người nó, cau mày: “Hình như không sao, có phải chúng ta bỏ đói nó lâu quá không?”
Kiều Tư oan ức kêu một tiếng: “Meo…”
Người đàn ông hừ lạnh: “Kêu gì mà kêu! Phiền chết đi được! Chỉ là một con mèo thôi mà còn cải tiến gen?!”
“Bao giờ mới cải tiến gen cho bọn tôi đây.” Người đàn ông mặt đầy bất mãn.
An ta nhìn bộ dạng nửa sống nửa chết của Kiều Tư, khinh thường: “Dù sao súc vật mãi mãi là súc vật, sao có thể đánh lại con người chúng ta được?!”
Người phụ nữ không tiếp lời anh ta, chỉ nhàn nhạt nói: “Anh mau đi lấy cám mèo cho chúng ăn.”
“Nhịn đói thêm nữa chắc chúng chết thật.”
“Anh muốn chết tôi mặc kệ, nhưng bây giờ chúng ta là một tổ, lỡ mèo chết thật, sau này còn làm thí nghiệm sao?!”
Nghe người phụ nữ nói nặng như vậy, sắc mặt người đàn ông hơi đổi, cuối cùng mới chịu đi chuẩn bị cám mèo.
Người phụ nữ lại kiểm tra thân thể Kiều Tư một lần, xác định chắc là đói.
Một lát sau, người đàn ông ném một bát cám mèo trước mặt Kiều Tư và những con khác.
Kiều Tư ngửi ngửi, xác định trong đó không có chất phụ gia kỳ lạ, mới bắt đầu ăn từng miếng nhỏ.
Xem ra giả bệnh vẫn có hiệu quả.
Ít nhất hai con người này vì lợi ích của bản thân, sẽ không để chúng chết nhanh như vậy!
Chỉ là muốn trừng phạt chúng mà thôi.
Kiều Tư ăn một chút cám mèo, cảm thấy cơ thể hồi phục chút sức lực.
Chỉ tiếc, Kiều Cận và Kiều Phỉ đói đến mức đứng không nổi.
Nó cắn bát cám, tốn hết sức lực mới mang cám mèo đến trước mặt hai con mèo kia.
“Meo ô!” Kiều Ẩn kêu một tiếng.
Kiều Ẩn: Ăn nhanh đi, ăn no rồi mới có sức tìm cơ hội chạy trốn.
Kiều Cận đỏ mắt mèo, rất ấm ức nói: Em nhớ mẹ quá… hu hu… người đàn ông đó xấu xa! Em còn muốn cào chết hắn!
Lại đối xử với tụi mình như vậy, thực sự quá đáng.
Kiều Phỉ cũng một mặt tức giận: A Cận, đừng buồn, yên tâm đi có đại ca mày đây! Tao nhất định sẽ giúp mày làm chết thằng cha đó!
Kiều Tư: … Ăn nhanh đi, nói nhiều thế.
Hai đứa chân tay phát triển, đầu óc đơn giản.
Kiều Tư rất bất lực, chỉ có sức mạnh thì không thể trốn khỏi nơi xa lạ đầy camera giám sát được.
Chúng có lẽ chỉ còn một con đường có thể đi, đó là…
