Chương 8: 30 vạn tệ vật tư, chị đây nhận thay cho Kiều Viện rồi
Kiều Hòa vẫn còn kha khá tiền tiết kiệm. Trước khi nhà họ Kiều phá sản, cô đã là họa sĩ truyện tranh có chút danh tiếng, kiếm được năm triệu tệ nhờ bán truyện tranh và bản quyền.
Trừ căn biệt thự 230 vạn tệ đã mua, tính ra cô còn gần 270 vạn tệ.
Cộng thêm 30 vạn tệ mà bà nội đã lén nhét cho cô trước khi mất, và 165.600 tệ hôm qua moi được từ tay nhà họ Kiều, tổng số tiền có thể xoay sở lên tới 3.165.600 tệ!
Nếu bán căn biệt thự, số tiền trong tay sẽ còn nhiều hơn. Nhưng Kiều Hòa chưa tìm được mấy con mèo con; nếu giờ bán ngay biệt thự, lỡ sau này bọn chúng chạy về nhà mà không tìm được cô thì sao...
Kiều Hòa xoa xoa thái dương. Dù có bán biệt thự, cô cũng không có chỗ chứa đống vật tư đó.
Ngọc máu tạm thời chưa thể phá giải, Hệ thống Chây Lười bảo đó là phần thưởng ngẫu nhiên, còn cách thưởng thế nào thì cũng chẳng nói. Sau khi tắt máy, Kiều Hòa hỏi lại nó, hệ thống cứ như chết vậy, hoàn toàn không phản hồi.
Kiều Hòa bất lực thở dài, đành phải tích trữ vật tư trong biệt thự trước đã. Diện tích tầng hầm không nhỏ, cứ tích trữ trước những thứ để được lâu như lương thực! Đồ hộp! Rau khô! Đồ gia vị các loại, rồi còn phải tích trữ nhiều nước uống, bao gồm cả máy phát điện và máy làm đá!
Đây chính là vũ khí sinh tồn trong địa ngục cực nhiệt. À, biệt thự cũng cần tìm người sửa sang lại, cửa sổ và cửa ra vào đều phải đổi thành loại chống đạn, bên ngoài cổng phủ thêm một lớp lưới điện dày đặc, camera giám sát cũng không thể thiếu!
Tuy sẽ rất dễ bị chú ý, nhưng Kiều Hòa không quan tâm. Đây là biệt thự cô mua, muốn xáo tung thế nào thì xáo, có ảnh hưởng gì đến ai đâu. Quản lý khu nhà cũng chẳng quản được cô, chỉ có thể trở thành trò cười lập dị điên khùng trong nhóm cư dân mà thôi.
Kiều Hòa chẳng sợ người khác đeo kính màu nhìn mình, mấy lời đàm tiếu chó má đó thì là cái thá gì!
Khi thiên tai ập đến, phía trước mịt mù không thấy lối ra. Địa ngục cực nhiệt chỉ là khởi đầu mà thôi...
Như nhiệm vụ tân thủ trong game, sau đó là cực hàn, động đất toàn cầu, sóng thần, mưa axit vân vân... Cái nào chẳng đáng sợ hơn địa ngục cực nhiệt?
Đã từng trải qua kiếp trước, Kiều Hòa biết rằng sau khi thiên tai ập đến liên tiếp, ban đầu các nước trên thế giới còn miễn cưỡng duy trì trật tự, nhưng về sau, cả thế giới hỗn loạn, con người gian nan giằng co sinh tồn.
Thật như địa ngục trần gian, chỉ có thể tuân theo quy luật tàn khốc của kẻ mạnh!
Kiều Hòa hít một hơi thật sâu, không ngừng ghi chép trên giấy. Vật tư cô cần mua thực sự quá nhiều, trước hết phải thuê vài nhà kho lớn ở ngoại ô, nếu không, từng xe từng xe vật tư chở vào biệt thự, không chỉ không có chỗ chứa, mà còn bị người khác nhìn thấy, để lại mối họa về sau.
Lúc đám người đó đói đến mức cùng đường, chắc chắn sẽ để mắt tới cô!
Hiện tại chỉ có một tháng. Một tháng sau vừa đúng lúc cuối hè, đầu thu.
Lúc đó, nhiệt độ mỗi ngày xấp xỉ 50°C, cao ngất ngưởng! Kéo dài tận nửa tháng, chỉ đến tối mới hạ xuống khoảng 30°C.
Địa ngục cực nhiệt như nước ấm luộc ếch, đến giữa mùa thu mới có nhiều người nhận ra đây là thiên tai ngàn năm có một!
Không ai biết khi nào thiên tai kết thúc, chỉ có Kiều Hòa biết rằng thiên tai này e rằng sẽ không bao giờ kết thúc.
Dị năng hệ không gian, nếu cô có thể thức tỉnh dị năng không gian thì tốt biết mấy. Kiều Hòa thở dài thườn thượt, cô biết mình chỉ là người bình thường, dị năng hệ không gian hiếm như lá mùa thu, kiếp trước đã không thức tỉnh, kiếp này thức tỉnh dị năng mới là lạ...
Tuy nhiên, Hệ thống Chây Lười có thể nghiên cứu thêm. Trước đó Kiều Hòa hoàn thành nhiệm vụ Hệ thống Chây Lười giao, lập tức được thưởng 100 chai nước khoáng. Đã gọi là hệ thống chây lười, có phải nghĩa là cô bắt đầu chây lười thì sẽ được thưởng không?
Nếu liên tục được thưởng vật tư...
Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Kiều Hòa lấp lánh, nếu thực sự liên tục thưởng! Thì tuyệt biết bao!
Cô kìm nén sự phấn khích trong lòng, tiếp tục liệt kê danh sách trên giấy: bắt đầu từ thực phẩm, tiếp đến là các loại hạt giống rau củ ngũ cốc, rồi đến đồ dùng sinh hoạt cá nhân, bao gồm thuốc men, vũ khí ứng phó thiên tai v.v...
Vô tình, sắp xếp hơn nửa xong thì đã là đêm khuya. Kiều Hòa cất giấy bút, kéo thằng nhãi vào phòng ngủ, đương nhiên, thằng nhãi không xứng ngủ giường, chỉ xứng nằm dưới đất suốt một đêm.
Còn ba con mèo con thì đã quen đường, cuộn tròn bên cạnh Kiều Hòa. Một người ba mèo bắt đầu ngủ say.
Đêm hôm ấy, Kiều Hòa ngủ rất ngon. Tuy thời tiết rất nóng, nhưng không ngăn được cô ngủ một giấc không mộng mị. Khi thức dậy, giây đầu tiên Kiều Hòa định sờ mèo con, chợt nghe thấy giọng máy móc lạnh lùng của Hệ thống Chây Lười: 【Tít——Ký chủ đã chây lười 9 giờ 10 phút, thưởng bánh mì sáng x500 gói, sữa tươi x100 chai!】
【Phần thưởng ngẫu nhiên: Cơ hội phá giải Ngọc máu một lần!】
【Mời ký chủ kịp thời nhận thưởng!】
Kiều Hòa phấn khích mở to mắt hạnh, không phải chứ? Suy đoán tối qua của cô lại đúng thật sao!?
Chỉ cần chây lười là có thưởng?!
Còn có thưởng ngẫu nhiên? Vừa cần phá giải Ngọc máu thì đã đến ngay thưởng phá giải Ngọc máu!
Woa woa!
Kiều Hòa kinh ngạc tột độ, lập tức cảm thấy Hệ thống Chây Lười thật ngon. Vậy thì từ giờ chỉ cần cô ăn uống chơi bời, sẽ có vật tư không ngừng từ trên trời rơi xuống. Ngọc máu có không gian, cô đương nhiên có thể chây lười không ngừng, tích trữ không ngừng.
Kiều Hòa phát ra tiếng kêu phấn khích: “Oa! Hệ thống Chây Lười bố ơi, con yêu bố chết mất!”
Hệ thống Chây Lười: ...
Kiều Hòa vội vàng nhận thưởng từ bố Hệ thống Chây Lười. Đống vật tư đó trong phòng ngủ cô đã không chứa nổi, bèn xuất hiện lơ lửng trong phòng khách.
Kiều Hòa vui đến mức không khép miệng nổi, nóng lòng xem thưởng ngẫu nhiên: Phá giải Ngọc máu!
Kiều Hòa nói với Hệ thống Chây Lười: 【Sử dụng ngẫu nhiên thưởng, bố Hệ thống mau phá giải Ngọc máu đi!】
Hệ thống Chây Lười: 【Đợi một chút——】
Một giây sau, giọng máy móc dễ nghe của Hệ thống Chây Lười vang lên: 【Đã phá giải, mời ký chủ nhận Ngọc máu.】
Kiều Hòa cầm lấy viên Ngọc máu, khẽ động ý niệm trong lòng, liền trực tiếp tiến vào bên trong không gian.
Không gian trong viên Ngọc máu này nói thực không lớn lắm, nhưng bên trong đích xác chất đầy vật tư, chỉ còn lại một chỗ đứng cho một người.
Kiều Hòa đại khái liếc qua, trách sao lấy Ngọc máu như giết Kiều Viện. Hầu hết vật tư trong này đều là thứ Kiều Hòa cần tích trữ!
Đúng là không tốn chút sức lực, 30 vạn tệ vật tư này, chị đây nhận thay cho Kiều Viện rồi.
Kiều Hòa nhếch môi cười lạnh, cô phải mắt thấy nhà họ Kiều sống không bằng chết trong ngày tận thế!
Như vậy còn vui hơn nhiều so với việc giết thẳng chúng. Kiều Hòa cực kỳ hài lòng với không gian Ngọc máu này, sau khi ra ngoài chợt thấy buồn, liếc mắt nhìn thằng nhãi vẫn đang hôn mê, cô chỉ do dự một giây, liền kéo “xác” nó vào nhà vệ sinh để giải quyết nhu cầu sinh lý.
Ngồi trên bồn cầu, Kiều Hòa hỏi: 【Hệ thống Chây Lười, phá giải Ngọc máu rồi thì nó là của tôi đúng không?】
Hệ thống Chây Lười: 【Chẳng lẽ còn của ai?】
Kiều Hòa lờ đi giọng máy lạnh tanh của Hệ thống Chây Lười, tiếp tục cười hì hì: 【Vậy sau này có thể nâng cấp không? Kiểu như trong tiểu thuyết hay có cái gì nâng cấp không gian ấy! Trở nên to hơn ghê hơn!】
Hệ thống Chây Lười: 【Hừ hừ.】
Kiều Hòa: ???
Hả? Hừ hừ là cái quái gì! Hệ thống Chây Lười này thật làm người ta muốn giơ nắm đấm sắt lên quá!
Nhưng vì nó có thể thưởng vật tư cho mình, lửa giận của Kiều Hòa lập tức lại tắt ngúm.
【Vậy, không được?】 Kiều Hòa thăm dò hỏi một câu.
Hệ thống Chây Lười thản nhiên nói: 【Trước hết, bổn hệ thống không phải tiệm tạp hóa, thứ hai, bổn hệ thống cũng không phải Đôrêmon...】
Kiều Hòa đổ mồ hôi: 【Được rồi được rồi tôi biết rồi! Thế cậu cho tôi ý kiến đi, tôi vẫn muốn tích trữ vật tư, Ngọc máu không nâng cấp được thì tôi trữ hàng kiểu gì hả trời!】
Hệ thống Chây Lười: 【Không cần gấp, cậu cứ chây lười là xong.】
Kiều Hòa: “...”
Cô cũng muốn nằm dài, nhưng một ngày không tích trữ vật tư thì một ngày bứt rứt. Lúc này mà ngủ tiếp, cô cũng không ngủ được?
Kiều Hòa lấy giấy vệ sinh chuẩn bị lau mông, chợt đối diện với ánh mắt của thằng nhãi đang nằm dưới đất.
Đôi mắt đào hoa đạt chuẩn của thằng nhãi, trong khóe uốn cong, hình như cánh hoa đào, con ngươi đen tuyền, như pha chút xanh lam nửa đêm huyền bí.
Nó vừa tỉnh dậy, có chút ngơ ngác nhìn Kiều Hòa đang ngồi phịch trên bồn cầu tư thế đại đao khoa mã.
Bốn mắt nhìn nhau, lặng thinh hồi lâu.
Bầu không khí ngượng ngùng tràn ngập, cái éo gì mà lúc này Kiều Hòa lại không nhịn được xì thêm một cái “phẹt” nho nhỏ.
Kiều Hòa: ...
Woa! Kẽ hở đâu? Aaaa cho tôi chui xuống một cái!
Thằng nhãi: ...
Luống cuống dời tầm mắt, tuy mặt không cảm xúc, nhưng đôi tai đột nhiên đỏ ửng đã bán đứng nó.
Trong một giây, ngón chân Kiều Hòa sắp moi ra mấy tòa lâu đài, và nghĩ tới 2 mũ n cách giải tỏa ngượng ngùng, nghĩ đến nỗi CPU sắp cháy! Vẫn không tìm ra cách tốt nhất!
Thế là Kiều Hòa cắn răng, giận dữ nói: “Đều tại mày, và cái còng tay rách nát của mày!”
