Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Mang Theo Tám Mèo Con Tích Trữ Nghìn Tỷ Vật Tư > Chương 96

Chương 96

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 96 có bản audio.

Chương 96: Người giữ làng

 

Đám đàn ông: “…”

 

Vừa nãy đã chứng kiến màn tra tấn tàn nhẫn của Kiều Hòa, bốn gã đàn ông suýt tè ra quần.

 

Đặc biệt là tiếng la thảm thiết của Hổ ca vẫn còn văng vẳng bên tai.

 

Chỉ nghe thôi đã thấy rùng mình, nổi da gà.

 

Kiều Hòa cười hì hì nói: “Nào, đổi người nào. Anh nói đi.”

 

“Trả lời hết mấy câu tôi vừa hỏi!” Kiều Hòa cầm cái kìm dính đầy máu tươi, ngồi xổm trước mặt một gã đàn ông lùn béo hỏi.

 

Gã lùn béo: “!!!”

 

Khi mắt hắn thấy vết máu ghê rợn, cộng thêm mấy móng tay vỡ vụn dưới đất,

 

hắn hoàn toàn suy sụp.

 

Bất đắc dĩ, gã lùn béo run rẩy sợ hãi nói: “Tôi… tôi nói! Tôi nói hết! Tôi sẽ kể hết cho cô, cô nương à! Xin đừng nhổ móng tay của tôi!”

 

Nếu không bị trói, chắc hắn đã quỳ xuống lạy Kiều Hòa rồi.

 

Hắn hấp tấp nói: “Cái đó… thôn Nhật Lạc của chúng tôi đường thực sự rất rối, như mê cung vậy.”

 

“Hai bên đường còn trồng một loại cây giống cỏ, gọi là hoa thôi miên… nhìn sơ qua thì thấy nó như cỏ dại, nhưng nhìn kỹ vẫn thấy khác.”

 

“Thứ làm các người lạc đường chính là loài hoa này… nhưng, nhưng…”

 

Gã lùn béo chưa nói hết câu đã bị Phương tỷ quát to cắt ngang!

 

“Im mồm! Mày muốn chết hả?” Mắt Phương tỷ đỏ ngầu, vẻ mặt hoảng loạn tột độ.

 

Thậm chí còn vô thức nhìn quanh, như sợ bị ai đó nghe thấy.

 

Gã lùn béo vội ngậm miệng, không dám nói thêm chữ nào.

 

Hắn van xin nhìn Kiều Hòa, mồ hôi lạnh chảy ròng: “Cô nương… xin cô đấy, tha cho chúng tôi đi! Bọn tôi thật sự không dám làm gì cô và mèo của cô nữa!”

 

Nghe hắn nói thế, Kiều Hòa chưa kịp nổi nóng thì đã nghe tiếng mèo kêu giận dữ của Kiều Cự.

 

Sau đó nó nhảy lên cho gã lùn béo một cào!

 

Gã lùn béo rú lên, mặt lại “vinh dự” mang thương tích.

 

Kiều Hòa không nhịn được cười, nhẹ nhàng xoa đầu Kiều Cự: “Ngoan, không giận, không giận nhé!”

 

“Giận dữ không tốt cho sức khỏe đâu, cục cưng à. Xem ra bọn họ không chịu nói thật, vậy thì hình phạt vẫn chưa đủ khủng khiếp.”

 

Kiều Hòa xoay cổ, xoay cổ tay, xoay mắt cá chân, rồi cười lạnh nói: “Tra tấn kiểu Mãn Thanh, hay là mấy người chọn một cái?”

 

Phương tỷ & Hổ ca: “…”

 

“Thấy chưa, ít người ép tôi phải dùng tra tấn kiểu Mãn Thanh lắm. Chỉ có mấy người thôi, có vinh hạnh và cảm động không?” Kiều Hòa vẫn giữ vẻ mặt vô hại như một chú thỏ nhỏ yếu ớt.

 

Nhưng chính vì thế, họ lại thấy Kiều Hòa đáng sợ hơn cả đại phản diện!

 

Sao lại có người phụ nữ đáng sợ thế này!!!

 

Họ có cảm động không?

 

Họ hoàn toàn không dám động đậy!

 

Thế là Kiều Hòa bắt đầu tra hỏi từng người.

 

Cô dùng hình phạt tàn nhẫn vô cùng.

 

Sức chịu đựng của bọn chúng thấp, chẳng bao lâu đã khai hết.

 

Phương tỷ đau đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, nức nở nói: “Tôi nói! Tôi, tôi… tôi nói hết! Đừng nhổ tóc tôi nữa hu hu hu…”

 

“Nhổ nữa là hói mất thôi!”

 

Mái tóc vốn chẳng dày giờ càng thảm, Kiều Hòa suýt nhổ cho Phương tỷ một vùng hói hình chữ O.

 

“Gái đẹp vì người mình thương mà trang điểm”, Phương tỷ đâu nỡ để mình thành kẻ trọc đầu hoàn toàn.

 

Nếu thành trọc thật, chắc cô ta khóc chết mất.

 

“Cô ơi… cô tổ tông! Tôi nói hết mà không được sao?” Phương tỷ vừa khóc vừa tiếp: “Ngoài hoa thôi miên ra, còn có một người… rất kỳ lạ.”

 

Người?

 

Ánh mắt Kiều Hòa lạnh đi, giọng lạnh tanh: “Người nào?”

 

“Là… là người giữ làng của thôn Nhật Lạc.” Phương tỷ né tránh ánh mắt, không dám nhìn Kiều Hòa.

 

Khi nói, cô ta thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh.

 

Như sợ thật sự có ai đó nghe thấy.

 

Kiều Hòa trầm giọng hỏi: “Người giữ làng? Hắn kỳ lạ thế nào?”

 

“Hắn… tôi cũng không biết nói sao. Từ khi thời tiết trở nên nóng bức thế này, người giữ làng bỗng có một năng lực, huyền hoặc lắm!”

 

“Hắn, hắn… có thể khiến người ta ảo giác, rồi làm người ta ngất đi mà không hay biết.” Phương tỷ sợ hãi nói, giọng hạ thấp đặc biệt.

 

Kiều Hòa biết cô ta sợ bị người giữ làng thần bí kia nghe thấy.

 

Nhưng năng lực này…

 

Sao lại giống năng lực của Kiều Bố thế?!

 

Kiều Hòa hơi nhíu mày, cô biết dị năng của Kiều Bố là ảo giác.

 

Đúng là có thể khiến người ta ảo giác, nhưng sao bây giờ lại thành người giữ làng?

 

Chẳng lẽ Kiều Bố biến thành người giữ làng của thôn Nhật Lạc???

 

Kiều Hòa thấy đau đầu, nghĩ mãi không thông, hoàn toàn không hiểu nổi.

 

Sao Kiều Bố lại có thể trở thành người giữ làng của thôn Nhật Lạc?!

 

Nếu không phải vậy, thì có khả năng Kiều Bố bị người giữ làng kia uy hiếp.

 

Vừa có ý nghĩ đó trong đầu, Kiều Hòa vội hỏi Phương tỷ: “Bên cạnh người giữ làng có phải có một con mèo ragdoll rất đẹp không?”

 

Phương tỷ sững sờ, ngơ ngác hỏi: “Ragdoll là gì? Tôi chưa thấy bao giờ… Chỗ chúng tôi chỉ có mèo ta, mèo mướp các kiểu thôi…”

 

“Nhưng người giữ làng đúng là có thêm một con mèo chưa từng thấy bao giờ, trông cũng đẹp thật…”

 

Phương tỷ lẩm bẩm, vừa định hỏi Kiều Hòa sao biết bên cạnh người giữ làng có mèo, thì nghe Kiều Hòa lạnh lùng hỏi:

 

“Là một con mèo lớn lông trắng tinh! Mắt hai màu khác nhau, phải không?”

 

Phương tỷ mở to mắt, thốt lên: “Sao cô biết?! Trời ơi, cô tổ tông, chẳng lẽ cô biết bói toán hay sao?”

 

Kiều Hòa: “…”

 

Sắc mặt cô hơi khó coi: “Vì đó là mèo của tôi. Tôi đến thôn này là để tìm mèo của tôi.”

 

Phương tỷ cười gượng: “Cô nương ơi… tôi khuyên cô nên rời khỏi thôn Nhật Lạc càng sớm càng tốt. Hắn ta chúng tôi không dám đụng vào, lỡ đụng phải thì mất mạng đấy!”

 

Kiều Hòa không nói gì, cô nhìn Phương tỷ hỏi: “Trước đây có mấy người đàn ông cũng vào thôn Nhật Lạc phải không?”

 

“Phải…!” Phương tỷ kinh ngạc: “Trời ơi! Chẳng lẽ cô thực sự là đồng cô?”

 

Kiều Hòa thuận nước đẩy thuyền, thay đổi sắc mặt, giả vờ y như thật: “Đúng vậy, cô cũng thông minh đấy, bị cô đoán ra rồi.”

 

Ánh mắt Phương tỷ lập tức trở nên kính nể, cô ta vội nói: “Đồng cô ơi! Đã bao nhiêu năm tôi chưa thấy đồng cô trẻ mà giỏi thế này!”

 

“Cô quả thật biết hết mọi thứ… Vậy cô có biết cách đối phó với người giữ làng không? Thôn Nhật Lạc bây giờ đã hoàn toàn bị hắn khống chế!”

 

Phương tỷ đỏ hoe mắt nức nở: “Không chỉ tôi, mà ngay cả gia đình, con cái tôi… cũng bị hắn bắt làm con tin!”

 

“Nếu tôi không giúp hắn làm việc, hắn sẽ dùng gia đình tôi để uy hiếp tôi hu hu hu…”

 

“Đồng cô nhất định phải giúp chúng tôi!” Phương tỷ kêu gào thảm thiết.

 

Kiều Hòa nheo mắt, cười lạnh: “Giúp các người?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn