Chương 27: Anh trai mau bảo vệ áo bông nhỏ của em
Cô tức đến mức muốn chửi người, nhưng vừa mở miệng, cả miệng đã tê rần, căn bản không nói nên lời.
Khương Nhu Nhu cũng rất nghi ngờ không biết Lạc Ngữ rốt cuộc có phải là nữ chính không nữa.
Chẳng phải nói nữ chính thông minh lanh lợi sao?
Đứa nhóc này thật sự không có vấn đề gì chứ?
Bất quá nếu là người khác, gặp phải tình huống như vậy, không chết cũng phải tàn phế.
Nhưng Lạc Ngữ là nữ chính, lại là nữ chính mang dị năng hệ trị liệu, hẳn là không dễ dàng chết như vậy đâu nhỉ?
Thật ra nếu cô ta thật sự chết, Khương Nhu Nhu có lẽ còn thấy vui, dù sao trong cuốn sách kia, chính mình vì cô ta mà chết.
Nếu không có cô ta, không biết mình có thể thay đổi vận mệnh hay không?
Ý nghĩ này khiến Khương Nhu Nhu càng thêm khẳng định mình quả nhiên là nữ phụ ác độc.
Không thì người bình thường ai lại nghĩ như vậy.
Bởi vì sự xuất hiện của Lạc Ngữ, Khương Nhu Nhu lại bắt đầu cảnh giác.
Bởi vì sự xuất hiện của Lạc Ngữ, giống hệt với tình tiết trong tiểu thuyết, ngoại trừ không có mình ra, những bạn học đi cùng cô ta, gần như đều chết sạch, chỉ còn lại cô ta, Cố Vân Thịnh và một cô gái nữa.
Đoàn người Lạc Ngữ vừa đi chưa được bao lâu, Lãnh Cửu Trạch và Hắc Ưng đã trở về.
Vừa vào nhà, Hắc Ưng đã nhíu mũi hỏi: “Mùi gì vậy? Sao mà thối thế?”
Khương Nhu Nhu tranh thủ trước khi Lãnh Cửu Trạch đổi sắc mặt, liền nhào tới, ấm ức mách tội: Lạc Ngữ và bạn trai cũ của cô tới gây chuyện, Lạc Ngữ và Cố Vân Thịnh đều giác tỉnh dị năng.
Cuối cùng cô làm nũng: “Đại lão, anh phải bảo vệ áo bông nhỏ của anh đó.”
Lãnh Cửu Trạch quả nhiên bị dời đi sự chú ý, đưa tay xoa đầu cô, nhẹ giọng dỗ dành: “Ngoan, có anh ở đây, bọn họ không dám bắt nạt em.”
Lạc Ngữ đã tới, xem ra quân đội của nam chính cũng sắp tới.
Lãnh Cửu Trạch híp mắt lại, nữ chính mà Khương Nhu Nhu nhắc tới, anh đã gặp vài lần, tuy bề ngoài vô hại, nhưng tuyệt đối không phải thứ gì tốt lành.
Nếu thật sự ở bên nam chính lợi hại kia, ngày sau nhất định sẽ nhằm vào Khương Nhu Nhu, kẻ đã đắc tội với cô ta.
Xem ra, anh phải trông chừng cô bé nhà mình cho kỹ.
Thấy anh không để ý đến chuyện bát phở, Khương Nhu Nhu lén giơ chữ V với Lục Trạch.
Sau đó cô quấn lấy Lãnh Cửu Trạch đòi đến phòng tập gym xem bản lĩnh của mình, tiện thể đề nghị ngày mai cũng muốn ra ngoài rèn luyện.
Lãnh Cửu Trạch véo má cô: “Hôm nay sao lại ngoan vậy, có phải em đã làm chuyện xấu gì rồi không?”
“Không, không có mà......”
Đúng là đại phản diện, tâm tư này cũng quá nhạy bén đi.
Trong biệt thự của Khương Nhu Nhu.
Đoàn người Lạc Ngữ trắng trợn dọn vào ở.
Vẫn là do Vương Tiểu Mộng tự mình mời vào.
Bởi vì cô ta cần sự che chở của đám người này, đương nhiên phải nịnh nọt, chủ động mời người ta vào.
Căn bản quên mất, đây là nhà của người khác.
Tuy rằng không ít biệt thự không có người ở, nhưng phần lớn đều đóng cửa, lúc mạt thế mới bắt đầu, lòng người còn chưa hoàn toàn mất hết nhân tính, nên không làm ra chuyện chiếm đoạt chỗ ở của người khác.
Lúc này Vương Tiểu Mộng chủ động mời, tự nhiên thuận lý thành chương dọn vào ở.
Tuy rằng giống như bên ngoài, biệt thự này ngoài xa hoa ra thì chẳng có gì, không nước không điện, nhưng dù sao cũng hơn lúc nào cũng phải lo lắng thây ma sẽ xông vào bên ngoài.
Bất quá ba bốn người đàn ông trưởng thành, ở chung với nhiều cô gái trẻ đẹp như vậy, khó tránh khỏi nảy sinh ý đồ xấu.
Lạc Ngữ có dị năng trị liệu, mọi người không dám đắc tội.
Vương Tiểu Mộng cũng giác tỉnh dị năng hệ thủy, tuy còn rất yếu, nhưng trong thời đại khan hiếm nước này, vẫn rất quan trọng, thêm vào việc ở nhờ nhà cô ta, nên cũng không dám làm càn.
Thế là đám đàn ông này dời ánh mắt sang cô gái cuối cùng.
Cô gái này, nhìn còn chật vật hơn nhiều so với Lạc Ngữ.
Cũng là cô bạn học đã cứu Lạc Ngữ đêm cô ta chạy trốn khỏi ký túc xá.
Cô bạn học tên là Từ Nghiên, cũng là đàn chị năm ba.
Cô ấy khá gan dạ, tuy không giác tỉnh dị năng, nhưng suốt dọc đường này, cũng giúp các bạn học giải quyết không ít thây ma.
Chỉ là, dù đã đến được đây, cô ấy vẫn không cứu được mọi người.
Suốt dọc đường, cô ấy tận mắt chứng kiến vì sự bốc đồng của Lạc Ngữ và Cố Vân Thịnh mà bao nhiêu bạn học đã chết.
Cô ấy có thể sống đến bây giờ, hoàn toàn là nhờ một bụng lửa giận.
Mà lửa giận này, đến tối đã bùng nổ.
Tên đàn em của gã tên Tang Bưu, vậy mà dám động tay động chân với cô ấy.
Cô ấy muốn tìm mọi người giúp đỡ, nhưng không ai thèm để ý đến cô ấy, như thể không nhìn thấy vậy.
Cô ấy tức giận, tát cho hắn một cái, kết quả là bị mấy gã đàn ông lao vào đánh hội đồng.
Lạc Ngữ bước tới, có vẻ thương hại: “Tiểu Nghiên, đây là mạt thế rồi, chị nghĩ dựa vào đàn ông để sống là lựa chọn tất yếu của phụ nữ, thật ra em không cần thiết phải đắc tội với mọi người, dù sao bây giờ chúng ta vẫn còn phải dựa vào bọn họ.”
Nghe thì có vẻ thương hại cô ấy, nhưng nghe vào tai, lại giống như đang trách cô ấy đắc tội với người ta.
Từ Nghiên cắn môi, che giấu ánh mắt phẫn nộ.
Nếu có thể quay trở lại ngày mạt thế, cô ấy tuyệt đối sẽ không cứu người phụ nữ này.
Cô ấy hừ một tiếng, lê thân thể tàn tạ tìm một căn phòng để nghỉ ngơi.
Từ Nghiên đã ý thức được, đội ngũ này không thích hợp với mình, nhưng..... cô ấy phải làm sao đây?
“Xì, loại người này cô mang theo làm gì? Không có dị năng, phí đồ ăn.” Vương Tiểu Mộng oán trách một câu.
Trong mắt cô ta, phụ nữ không có dị năng, đều đáng hận như Khương Nhu Nhu.
Chỉ có thể dựa vào thân thể lấy lòng đàn ông để sống.
Lạc Ngữ cười nói: “Từ Nghiên tuy không giác tỉnh dị năng, nhưng cô ấy khá gan dạ, có thể giúp được không ít việc, chỉ là.....”
Cô ta cụp mắt xuống, chỉ là loại người không có dị năng này, chờ thây ma tiến hóa, kết cục cuối cùng cũng chỉ là con đường chết mà thôi.
Thế giới này, cuối cùng có thể sống đến cuối cùng, chỉ có người có dị năng.
Còn Từ Nghiên, dùng được ngày nào hay ngày đó, cô ta cũng không quan tâm, dù sao dù có chết giữa đường, cũng không liên quan đến mình, đúng không?
“Đúng rồi, tôi có thể mượn một bộ quần áo để mặc không? Tôi ra ngoài vội quá, đều không mang quần áo thay, bây giờ người dơ bẩn khó chịu.”
Tuy không thể tắm rửa, nhưng thay một bộ quần áo cũng được.
Vương Tiểu Mộng nói: “Đương nhiên là có, con đàn bà Khương Nhu Nhu đó chẳng có gì nhiều, chỉ có quần áo là nhiều nhất, tôi dẫn cô đi.”
Trong lòng cô ta ác độc nghĩ, Khương Nhu Nhu, cô không phải ghét nhất người khác mặc quần áo của cô sao, tôi còn cố tình cho người khác mặc, tức chết cô.
Hai người đi đến phòng để quần áo của Khương Nhu Nhu, phòng để quần áo rất rộng, có lẽ gần trăm mét vuông, chỉ riêng một phòng để quần áo thôi mà còn lớn hơn cả nhà cô ta.
Đây chính là cuộc sống của thiên chi kiêu nữ sao?
Trong mắt Lạc Ngữ hiện lên sự đố kỵ.
Khương Nhu Nhu, tại sao cô lại may mắn như vậy.
Rõ ràng phương diện nào cũng không ưu tú, nhưng tài sản cha mẹ để lại cho cô, đủ để cô sống cuộc sống vô lo vô nghĩ suốt mười kiếp.
Chỉ tiếc, bây giờ mạt thế đến rồi, tiền bạc, nhà cửa đều trở nên không đáng một đồng, thân phận đại tiểu thư của Khương Nhu Nhu, cũng sắp mất đi tác dụng.
Thậm chí không cần bao lâu, cô ta sẽ chết!
Chỉ cần nghĩ đến khả năng này, trong lòng Lạc Ngữ đã thấy sung sướng vô cùng.
