Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hiến Không Gian Cho Tổ Quốc, Ta Cùng Hoa Hạ Thống Trị Tận Thế > Chương 14

Chương 14

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 14 có bản audio.

Chương 14: Mang tất cả bảo vật rơi ra nước ngoài về nhà

 

Sân bay quốc tế Kinh Kỳ, đài chỉ huy.

 

Trên màn hình radar, vô số chấm sáng đang nhấp nháy điên cuồng.

 

Người trực ban chính run run ngón tay, nhưng mệnh lệnh ông ta đưa ra vẫn rõ ràng:

 

"Lệnh cho tất cả các chuyến bay đi Bắc Mỹ, châu Âu, lập tức cất cánh."

"Khoang hàng dọn sạch!"

"Không mang hành lý!"

"Ngoài nhiên liệu, chỉ chở người!"

 

Bên cạnh, một thiếu tướng không quân nhìn chằm chằm vào cuối đường băng.

 

Bảy chiếc Boeing 747 với lớp sơn khác nhau đang lấn đường, tăng tốc trượt dài.

 

Tiếng gầm rú của động cơ xé toạc màn đêm yên tĩnh.

 

"Nói với tổ bay."

Giọng thiếu tướng khàn đặc, như bị chà trên giấy ráp.

"Mặc kệ có hộ chiếu hay không, mặc kệ có thị thực hay không."

"Chỉ cần là người Hoa, chỉ cần nói tiếng Trung, chỉ cần biết hát quốc ca, chỉ cần chịu về, thì đưa về cho tôi!"

"Đối với những kẻ lăn tăn, do dự, thì trực tiếp đưa vào danh sách đen."

 

...

 

Màn đêm càng sâu hơn.

 

Nhưng trên mảnh đất cổ xưa này, chắc chắn không ai ngủ được.

 

Vô số ngôi làng hẻo lánh, vô số góc phố náo nhiệt.

 

Những người đàn ông trung niên đã cởi bỏ quân phục từ lâu, trong đêm khuya nhận được cuộc gọi khắc sâu trong xương tủy.

 

"Đồng chí, nếu có chiến tranh, triệu hồi ắt về."

"Bây giờ, đất nước cần anh, xin anh trở lại đội ngũ."

 

Đêm nay, vô số ngôi nhà sáng đèn.

 

Một gia đình ba người, người vợ nhìn chồng lặng lẽ kéo từ dưới gầm giường ra chiếc ba lô ngụy trang bám đầy bụi, được đựng trong túi ni lông trong suốt.

 

Không khóc lóc, không chất vấn, chỉ đỏ hoe mắt, nhét vào túi chồng vài bao thuốc anh thích nhất.

 

Biết rằng bình thường cô quản rất chặt, không bao giờ cho anh động đến thuốc lá.

 

"Nhà có em." Người phụ nữ chỉnh lại cổ áo cho chồng, lấy tay vuốt phẳng những nếp nhăn.

"Cứ yên tâm đi. Ra trận giết giặc tốt nhé."

 

Người đàn ông nắm chặt tay cô, lại hôn lên má cô con gái yêu.

 

"Được rồi, vất vả cho em hết thảy!"

 

Anh đeo ba lô quay người rời đi, bước chân hết sức kiên định.

 

Dưới lầu, trên chiếc xe tải màu xanh quân đội, trên thùng xe chật kín người.

 

Có người tóc đã hoa râm, có người đang độ tráng niên.

 

Họ nhìn nhau cười, thấy trong mắt nhau sự bình thản, và ngọn lửa chưa bao giờ tắt.

 

Mười phút sau, đoàn xe bắt đầu di chuyển, hòa vào màn đêm mịt mùng.

 

Họ không cần biết đi đâu.

 

Chỉ cần đất nước cần, họ chính là bức tường thành bằng xương thịt chống lại ngoại địch.

 

...

 

Giang Thành, cửa ngõ chín tỉnh.

 

Trung tâm đầu mối hậu cần quốc gia cấp I.

 

Nơi này đang diễn ra kỳ tích vận tải đường bộ quy mô lớn nhất lịch sử nhân loại.

 

Hàng nghìn xe tải hạng nặng nối đuôi nhau, trải dài hàng trăm dặm, như một con rồng thép.

 

Tất cả biển số xe đều bị vải ngụy trang che kín mít.

 

Trên kính xe chỉ dán một tấm giấy thông hành nền đỏ chữ vàng, đóng dấu đóng khẩn của Quốc vụ viện:

 

[Công trình Nam Thiên Môn · Khẩn cấp đặc biệt]

 

Tờ giấy này chính là quyền ưu tiên cao nhất.

 

Cao tốc bị phong tỏa, quốc lộ được dọn sạch.

 

Một tài xế trẻ siết chặt vô lăng, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.

 

Thùng xe nặng đến đáng sợ, động cơ rú lên như không thể chịu nổi.

 

"Sư phụ, chúng ta chở cái quái gì vậy?"

"Tôi thấy lúc nãy xếp hàng, món đó đúng là..."

"Im mồm." Ông thầy ngồi ghế phụ lái đang hút thuốc, đầu lửa lập lòe.

"Đó là bí mật quốc gia, không được thảo luận, không được tiết lộ."

"Anh chỉ cần nhớ, chúng ta không phải chở hàng."

Ông thầy nhả một làn khói, ánh mắt theo đèn pha nhìn về phía trước vô tận.

"Mà là mạng sống của mười bốn ức người."

 

---

 

Khu tập kết vật tư lớn nhất Hoa Đông.

 

Trước cửa kho hàng số 5, vài chiếc xe tải hạng nặng không biển số đang đỗ. Trong kho, vua buôn Vương Đại Phát đang nhét từng cọc tiền trăm tệ vào két sắt.

 

"Vương tổng, lô thép đặc chủng này trên có lệnh trưng dụng, chúng ta lén giữ lại bán cho bọn ma tơ nước ngoài, tra ra thì mất đầu." Tên đàn em bên cạnh run cầm cập.

 

"Sợ đếch gì." Vương Đại Phát nhổ nước bọt, "Liều thì sống, nhát thì chết."

"Bây giờ cả thế giới đang điên cuồng vơ vét hàng, giá đã tăng gấp mười. Làm xong vụ này, chúng ta ra nước ngoài mua một hòn đảo làm hoàng đế."

 

Vừa dứt lời.

 

Choang ——

 

Cánh cửa sắt chống trộm cùng khung cửa đổ ập xuống nền xi măng, bốc lên một đám bụi.

 

Mấy người lính vũ trang đầy đủ xông vào, chĩa súng, đèn laser đỏ điểm ngay giữa trán Vương Đại Phát.

 

Thiếu tá dẫn đầu bước vào, xòe ra một tờ giấy đóng dấu của Tổng hành dinh tối cao.

 

"Vương Đại Phát, giữ lại sáu trăm tấn vật tư chiến lược cấp đặc biệt của công trình Nam Thiên Môn, âm mưu buôn lậu." Thiếu tá không thèm ngước mắt, "Theo lệnh đặc biệt thời chiến, xử tử tại chỗ."

 

"Khoan đã! Tôi có người trên chống lưng! Tôi quen..."

 

Rầm.

 

Tiếng súng vang vọng.

 

Vương Đại Phát ngã xuống trong đống tiền.

 

Thiếu tá cất súng ngắn, bước qua vết máu: "Hàng đóng lại, gửi đến căn cứ số 2. Báo nội vệ, moi hết tay chân bảo kê của hắn, không tha một ai."

 

Tên đàn em sợ tè ra quần, ngã khuỵu, bị hai người lính lôi đi.

 

---

 

Bên kia đại dương, NY, Phố Wall.

 

Ba giờ chiều, thời điểm tư bản điên cuồng nhất.

 

Nhưng hôm nay sàn giao dịch lại ngập trong bầu không khí chết chóc như ngày tận thế.

 

Chỉ có tiếng gào thét cuồng loạn của các nhân viên giao dịch vọng lại.

 

"Điên rồi! Người Hoa đã phát điên!"

"Họ đang bán tháo trái phiếu Mỹ! Bán không tính giá vốn!"

 

Trên màn hình lớn, đường cong đại diện cho lợi suất trái phiếu Mỹ đang sụp đổ thẳng đứng như nhảy lầu.

 

"Hai trăm tỷ đô... ba trăm tỷ đô..."

 

Trưởng phòng giao dịch của Goldman Sachs ngồi phịch xuống ghế, cà vạt xộc xệch.

 

"Họ đang mua gì?!"

"Hàng thực! Toàn là hàng thực!"

 

Trợ lý khóc lóc chỉ vào màn hình khác.

 

"Vàng, dầu mỏ, đậu nành, quặng đồng, cao su..."

"Thậm chí cả thép phế và than đá họ cũng mua!"

"Tất cả những thứ có thể sờ được, họ đang quét sạch một cách cuồng loạn!"

"Giá đã tăng gấp ba, mà họ vẫn đặt lệnh thị trường để mua!"

 

Đây không phải đầu tư, mà là cướp nhà.

 

Đây là muốn dọn sạch tài nguyên trên Trái Đất.

 

Trong góc, một con cá mập tài chính lão luyện tóc bạc phơ dụi tắt điếu xì gà.

 

Đôi mắt đục ngầu lần đầu tiên lộ rõ nỗi sợ hãi khó che giấu.

 

"Họ không coi trọng tiền nữa." Ông già lẩm bẩm.

"Khi một quốc gia bắt đầu đổi toàn bộ tiền giấy lấy vật chất..."

"Có nghĩa là, trong mắt họ, tiền sắp trở thành giấy lộn."

"Thế giới này, sắp đảo điên!"

 

...

 

Nhà Trắng, Phòng Bầu Dục, bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.

 

Tổng thống nước Anh nhìn bức ảnh vệ tinh do giám đốc tình báo trình lên, mặt tái xanh.

 

Trong ảnh, đường bờ biển của Tung Của đèn đuốc sáng trưng, vô số cảng đang xử lý lượng vật chất thiên văn.

 

Đó không phải là mậu dịch bình thường.

 

Đó là một tư thế "chuẩn bị chiến tranh cực hạn" đến rợn người.

 

"Rốt cuộc chúng muốn làm gì?"

 

Tổng thống ném mạnh ảnh lên bàn.

 

"Định thách thức sự bá chủ của chúng ta ở Thái Bình Dương?"

 

"Thưa Tổng thống."

 

Bộ trưởng Quốc phòng chỉ vào một dữ liệu khác, giọng khàn khàn như nuốt một nắm cát.

 

"Không chỉ vật chất."

"Họ đã triệu hồi quân nhân xuất ngũ, ngừng sản xuất hàng xa xỉ. Quy mô điều động này, ngay cả nước Đức thời Thế chiến thứ hai cũng không làm được."

"Trừ phi..."

 

Bộ trưởng Quốc phòng nuốt nước bọt, nói ra phỏng đoán đến mình cũng thấy hoang đường.

 

"Trừ phi họ đang chuẩn bị cho cuộc xâm lược của người ngoài hành tinh."

 

Tổng thống bực bội xoa thái dương điên cuồng.

 

"Gọi cho đồng minh."

"Tôi muốn biết, người Hoa đã nhìn thấy thứ gì mà chúng ta không thấy!"

 

...

 

Nga, Điện Kremlin.

 

So với sự hỗn loạn của phương Tây, bầu không khí ở đây quái dị và trang nghiêm.

 

Đại đế ngồi sau chiếc bàn làm việc khổng lồ, tay cầm chiếc điện thoại mã hóa tượng trưng cho quyền lực tối cao.

 

Đầu dây bên kia, một giọng nói trẻ tuổi nhưng trầm tĩnh vang lên.

 

"Bạn già." Đó là giọng của Tần Trạch, "Tôi biết anh đang nghe."

"Người phương Tây cho rằng nước tôi muốn bá chủ."

"Nhưng anh hiểu tôi, nếu trời chưa sập, nếu chưa đến ngày tận thế, Tung Của sẽ không khởi động tình trạng báo động quốc gia cấp 1."

 

"Ngày tận thế?" Đại đế im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, đó là thói quen khi suy nghĩ.

"Còn bao lâu? Có đáng tin không?"

 

"85 ngày." Tần Trạch đưa ra một con số chính xác đến tuyệt vọng.

"Động đất núi lửa Yellowstone chỉ là quân bài domino đầu tiên."

"Tiếp theo là kỷ băng hà, là bùng phát xác sống, là đại tuyệt chủng văn minh nhân loại."

"Nếu anh không muốn dân tộc mình thành tượng băng, thì hãy nghe tôi."

"Phong tỏa biên giới, tích trữ lương thực, dốc toàn lực để tất cả người dân sống sót."

 

Điện thoại cúp, âm bận vang vọng trong văn phòng trống trải.

 

Đại đế đứng dậy, bước đến bản đồ thế giới khổng lồ.

 

Ông nhìn về phía đông, mảng bản đồ màu đỏ.

 

Một hồi lâu, ông nhấn máy thông tin trên bàn.

 

"Bộ Quốc phòng à?"

"Kích hoạt 'Kế hoạch Pháo đài'."

"Nói với bọn ngu phương Tây, chúng ta đang tập trận."

"Ngoài ra..."

 

Ánh mắt Đại đế trở nên cứng như băng giá.

"Đem toàn bộ van đường ống dẫn khí đốt, hàn chết cho tôi."

"Mùa đông này, một khối khí cũng không bán."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn