Chương 100: Bán hay không bán?
Buổi trưa, Phó Mãn Mãn lấy ra một phần mì gạo sườn non. Nhìn bát đũa dùng một lần trên tay, cô thở dài.
Căn cứ này không cho phép nấu nướng riêng, cô cũng không dám rửa bát, chỉ sợ dầu mỡ theo nước chảy xuống cống rãnh sẽ bị phát hiện. Đành để trong không gian trữ vật, chờ hôm nào ra ngoài rồi rửa trong xe RV.
Sườn là sườn kho tàu, quán ăn chỉ cho có ba miếng, Phó Mãn Mãn lại từ trong không gian trữ vật lấy thêm năm miếng bỏ vào, còn rắc thêm ít đậu phộng chiên và đậu nành chiên.
Bữa của hai con là hạt thức ăn cho mèo ngâm sữa dê, thêm trứng gà, thịt đà điểu, thịt rắn và đồ đông khô.
Sườn kho mềm nhừ thấm vị, hút một cái là một miếng trôi vào bụng, rồi ăn một miếng mì gạo thấm đẫm nước sốt, vị cay tê thơm ngon, quyện cùng hương đậu phộng chiên.
Hiếm khi tâm trạng tốt, Phó Mãn Mãn lấy ra chai rượu Mao Đài hơn ba năm chưa uống hết trong không gian trữ vật, tự rót cho mình một chén nhỏ, nhắm với đậu phộng chiên và đậu nành chiên, uống vô cùng sảng khoái.
Cuối cùng cũng có thể thoải mái ngủ, thoải mái uống rượu! Suốt thời gian qua uất ức chết mất!
Ăn xong bát mì, ly rượu trắng vẫn còn nửa chén, Phó Mãn Mãn lại lấy ra một đĩa đậu phộng chiên và một đĩa tôm càng cay.
Miếng thịt tôm săn chắc thơm ngon đưa vào miệng, nhấp thêm một ngụm rượu nhỏ, cuộc sống này chẳng khác gì trước tận thế vậy!
Một đĩa tôm càng vào bụng, rượu cũng đã cạn, Phó Mãn Mãn dọn dẹp bát đũa và bàn, đứng trong phòng một lúc rồi nằm xuống giường ngủ tiếp.
Buổi chiều, cô dậy ăn một bát cháo trắng, làm bữa cho hai con rồi lại lăn ra ngủ. Đúng là đã quá lâu rồi không được ngủ ngon!
Cho nên mới nói, phải ở trong căn cứ mới yên tâm!
Sáng hôm sau, Phó Mãn Mãn dậy đúng giờ, hai con vẫn chưa tỉnh. Cô đành lấy ra một phần sữa đậu nành, quẩy, bánh kếp nhân thịt và bánh bao hấp, tự mình ăn trước.
Quẩy giòn rụm, bánh kếp bên trong kẹp thịt gà và xúc xích nướng, vị cay nồng, kích thích vị giác. Bánh bao hấp nhân thịt tẩm tương, cắn một miếng là có cả bột lẫn thịt, thơm ngon vô cùng.
Ăn xong, cô gọi hai con dậy, làm đồ ăn cho chúng, rồi lấy một chiếc ba lô leo núi bắt đầu thu dọn đồ đạc. Hôm nay phải ra ngoài kiếm một ít thịt rắn đổi thành điểm cống hiến để trả tiền phòng.
Theo tình hình hiện tại, chuyến này ít nhất cũng phải hai ngày mới ổn. Cô chỉ cần tìm một nơi thích hợp, lấy xe RV ra nấu ăn, rửa sạch đám bát đũa chưa rửa, rồi đợi đến chiều hôm sau mang hai trăm năm mươi ký thịt rắn về là được.
Hai con ăn xong, Phó Mãn Mãn đeo vòng cổ và dây dắt cho chúng, rồi đeo chiếc ba lô leo núi cao tới nửa người, dắt hai con ra cửa. Lúc này mới bảy giờ rưỡi sáng, bên ngoài không có nhiều người, ai nấy đều đang tập trung ăn sáng, chẳng ai để ý đến Phó Mãn Mãn.
Đến bãi đỗ xe, cô đi thẳng ra cổng, không đi lại lối vào lúc trước.
Ra khỏi căn cứ, nhìn cái đuôi phía sau, cô day day thái dương. Xem ra nhóm năm người kia đúng là định tới trả thù thật.
Cô rẽ trái rẽ phải, đi vào một thung lũng nhỏ, dừng xe, giả vờ chuẩn bị nghỉ ngơi. Xe vừa mới dừng, chiếc SUV phía sau đã lao tới. Phó Mãn Mãn mở cửa sổ nhìn ra, thấy ba người quen mặt đang bước xuống – chính là hai nam một nữ trong nhóm đến mua mèo của cô mấy hôm trước, phía sau họ còn ba người nữa.
Sáu người này cũng học khôn rồi. Vừa xuống xe, bọn chúng đã giơ súng lên, sáu họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Phó Mãn Mãn.
“Em gái nhỏ à, con mèo to của em vẫn còn đó nhỉ? Thế nào, lần này bán chưa?” – Người phụ nữ quyến rũ ngẩng khuôn mặt trắng trẻo, uốn éo bước tới mấy bước, nhìn Phó Mãn Mãn với vẻ đắc ý.
“Mẹ kiếp, con khốn kia, mày dám đánh tàn phế hai đứa em tao!” – Tên đại ca vạm vỡ cũng bước tới bên cạnh người phụ nữ, vòng tay ôm eo ả, rồi nhìn Phó Mãn Mãn với vẻ căm hận.
Nghe vậy, Phó Mãn Mãn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng tay dưới cửa kính xe đã sẵn sàng quả lựu đạn.
“Hề hề, đại ca, có gì từ từ nói! Chẳng qua chỉ là hai con mèo to thôi mà! Tôi xuống ngay, tặng các anh, không lấy tiền!”
Vừa nói xong, Phó Mãn Mãn giật chốt lựu đạn, ném ra ngoài, rồi đạp ga tối đa, chiếc xe phóng vụt đi.
Vừa chạy được mười mét, phía sau vang lên một tiếng ầm trời. Chiếc xe bị sức nổ làm bắn lên cao, sau khi khói bụi tan dần, Phó Mãn Mãn dừng xe, lấy khẩu súng bắn tỉa ra, quan sát kỹ càng qua ống ngắm. Một người phụ nữ bò ra từ dưới thân một gã đàn ông, cô nhắm thẳng trán bắn một phát. Một lúc sau, có một gã đàn ông không kìm được, chân khẽ động, cô lại nhắm trán bắn thêm một phát.
Sau đó, Phó Mãn Mãn dứt khoát bắn mỗi xác chết dưới đất một phát, rồi dặn hai con đừng xuống xe, tự mình đi xem. Sáu khẩu súng thì bốn khẩu đã hỏng. Cô moi hết đạn dược trên người bọn chúng ra, tránh để quân đội hoặc những người rành súng truy ra, lại cẩn thận thu gom mảnh lựu đạn. Sau đó, cô chồng sáu thi thể lên nhau, tưới xăng khắp người bọn chúng, bao gồm cả phạm vi vụ nổ xung quanh, rồi châm lửa, lái xe rời đi.
Tưởng cứ thế mà đi là xong sao?
Tất nhiên là không thể.
Phó Mãn Mãn lái xe lên sườn núi cách đó hơn năm trăm mét, dùng ống nhòm chăm chú theo dõi bên này, mãi cho đến khi đống thi thể chỉ còn là bộ xương trắng, khu đất kia cũng cháy thành than đen mới rời đi.
Sau đó, cô lái xe đến một vùng đồng bằng cách căn cứ khoảng một trăm cây số, lấy chiếc xe RV Unimog ra, cất chiếc xe thần kỳ kia vào không gian trữ vật rồi dẫn hai con lên xe.
Việc đầu tiên khi lên xe là tháo lớp ngụy trang xuống, tránh để người trong căn cứ nhận ra, hoặc vô tình thấy được.
Sau đó, Phó Mãn Mãn mới lấy thịt rắn, thịt đùi gà và thịt chim ưng cắt thành miếng nhỏ. Cô dùng nước ấm pha bột sữa dê, ngâm thức ăn cho mèo với đồ đông khô, rồi trộn thịt vào quấy đều, cuối cùng rót ra hai bát nước suối linh tuyền cho chúng.
Còn Phó Mãn Mãn thì rửa tay, đứng bên cạnh chúng, lấy cái bình giữ nhiệt màu xám ra uống nước suối linh tuyền.
Nước suối linh tuyền vào bụng, mệt mỏi của cả buổi sáng đi lại đều tan biến, cả sự bứt rứt khó chịu trong người cũng biến mất.
Uống hết nửa bình nước suối linh tuyền, cô thấy no rồi, xoay người cầm cuốn tạp đàm y học nằm xuống ghế sofa.
Hai con sau khi ăn xong đều ngoan ngoãn tự ngậm bát của mình bỏ vào bồn rửa. Tiểu Lục không với tới, phải để Nhị Bách làm giúp.
“Ư ư! Cái đồ nhóc con này, bao giờ mới lớn để giúp ta san sẻ việc nhà chứ!”
“Ư ư! Cô chủ ơi, nhìn ta này, ngoan chưa!”
“Ư ư! Cô chủ khen ta nhanh lên! Ta muốn ăn đồ hộp cho mèo!”
Tiểu Lục nhìn Nhị Bách cứ “ư ư” kêu không ngừng, nghiêng đầu nhìn y với vẻ mặt không nói nên lời, thế nhưng chiếc đuôi dài phía sau lại phe phẩy.
Phó Mãn Mãn nghiêng đầu nhìn Nhị Bách, vẫy nó lại, xoa xoa đầu mèo, thưởng cho nó một con chim cút sấy khô, lại gọi Tiểu Lục đến, cho nó một quả trứng luộc đã bóc vỏ.
Nhìn hai con ăn ngấu nghiến, mắt Phó Mãn Mãn híp lại, cô đặt sách xuống, chuyên tâm vuốt ve chúng. Giờ hai con đã quen với cô, cũng biết Phó Mãn Mãn chính là người dọn phân và cô chủ của chúng, nên rất ngoan ngoãn để cô vuốt.
Nếu không có Phó Mãn Mãn, một con có thể đã bị bầy sói ăn thịt, một con có thể đã theo mẹ biến thành xác khô.
Cả hai đều rất thông minh, hiểu chuyện, cũng cảm nhận được sự tốt bụng của Phó Mãn Mãn.
Đúng lúc Phó Mãn Mãn chuẩn bị cho mỗi con hai con tôm to, bên ngoài xe RV chợt vang lên tiếng cánh quạt. Lập tức, hai con cùng Phó Mãn Mãn cứng đờ cả người.
