Chương 24: Người theo đuổi Ngụy Minh
“Chúc mừng các bạn! Đã hoàn thành đợt đặc huấn lần này! Thời gian xuất phát của nhiệm vụ viễn hành mới của căn cứ sẽ được gửi vào máy quang não của các bạn. Ai chưa có máy quang não thì cần chú ý màn hình nhiệm vụ của mỗi tầng. Được rồi, giải tán!”
Lãnh Phong nhìn hai mươi lăm người đi đến cuối cùng của đợt huấn luyện lần này, gật đầu hài lòng, tuyên bố kết thúc đặc huấn.
Một đám người reo hò một lúc rồi tản ra. Phó Mãn Mãn trong đám người gặp Ngụy Minh và Đường Bình, ba người xách đồ của mình chuẩn bị đi thang máy đến nơi lĩnh vật tư. Vừa định rời đi thì bị người chặn lại, ngẩng đầu nhìn thì là Lộ Phàm đứng thứ tư, một người đàn ông dáng người khá cao lớn, trông cũng khôi ngô.
“Ngụy Minh! Làm bạn gái tớ nhé!”
Ngụy Minh sửng sốt, Phó Mãn Mãn cũng sửng sốt, Đường Bình cũng ngẩn người. Người này là học viên cũ tham gia đặc huấn lần hai, mấy người Ngụy Minh tiếp xúc với cậu ta không nhiều, bình thường cũng chẳng nói chuyện với cậu ta mấy câu, tự dưng nhảy ra tỏ tình khiến người ta không hiểu nổi.
“Này anh, anh tìm nhầm người rồi à?” Ngụy Minh có chút bất lực nhìn người đàn ông chặn đường bọn họ.
Lộ Phàm lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Ngụy Minh, mấy bước lớn định đi tới ôm cô lại bị thân hình cao lớn của Đường Bình chặn lại. Lộ Phàm có chút không vui cau mày, vẻ ôn tồn lịch thiệp lúc nãy cũng giảm đi vài phần, giọng nói có chút lạnh nhạt.
“Đường Bình, tránh ra!”
“Anh quấy rối đồng chí nữ!” Đường Bình là người một đường gân, có nhiều lúc chỉ nhận lẽ phải, vừa rồi anh thấy rõ người này nhắm về phía Ngụy Minh là muốn ôm cô!
“Tôi chỉ muốn lại gần nói vài câu với Ngụy Minh thôi, cậu tránh ra!” Lộ Phàm sốt ruột, muốn gạt thân hình cao lớn của Đường Bình ra nhưng không làm gì được.
Ngụy Minh cau mày khoác tay Phó Mãn Mãn, giọng châm chọc, đôi mày đầy tức giận.
“Lộ Phàm! Tôi với anh không quen!”
“Tôi với cậu quen lắm! Tôi thích cậu! Thích cậu từ lâu rồi! Cậu làm bạn gái tôi nhé!” Lộ Phàm nghiêng đầu từ nách Đường Bình ló ra một khuôn mặt có phần thanh tú, cười rạng rỡ với Ngụy Minh.
Phó Mãn Mãn lại từ đáy mắt cậu ta nhìn thấy sự tham lam, bĩu môi, có chút bất lực nói.
“Chúng ta không phải còn đi lĩnh vật tư sao?”
Nói xong liền khoác tay Ngụy Minh đi ra ngoài phòng huấn luyện từ bên cạnh, trước khi đi liếc qua thấy vẻ mặt tức tối của Lộ Phàm.
Bây giờ là thời đại nào rồi còn đầy đầu toàn chuyện bẩn thỉu, nhìn quầng thâm dưới mắt cậu ta cũng biết một đêm phải chơi bao nhiêu lần mới ra nông nỗi đó. Chỉ cần cậu ta chịu để chút tâm sức vào huấn luyện, vượt qua Đường Bình cũng không phải không thể.
“Cái gã Lộ Phàm này não để đâu nhỉ? Tớ nhớ nó có mấy bạn gái mà!” Ngụy Minh đứng trong thang máy có chút bất lực xòe tay nhìn Phó Mãn Mãn.
“Chắc là tinh trùng lên não chăng?” Phó Mãn Mãn lườm một cái, nhìn Đường Bình có vẻ chất phác bên cạnh.
“Thôi, đừng để ý nữa, loại người này không đáng để phí biểu cảm.” Đường Bình lên tiếng an ủi hai người phụ nữ đang dần bực bội.
“Ừ, Đường Bình và Mãn Mãn cậu cẩn thận chút, bố của cậu ta là đầu lĩnh một thế lực trong căn cứ, lần này chắc cũng sẽ tham gia viễn hành.” Ngụy Minh gật đầu, vỗ vai Phó Mãn Mãn rồi cầm bình nước cô treo ở bên hông lên lắc lắc.
Phó Mãn Mãn không nói gì, trong lòng đang tính toán làm sao để xử lý cái gã Lộ Phàm và bố hắn.
Sống lại một kiếp, cô không cho phép bất kỳ mối nguy hiểm nào đã biết lẩn khuất bên cạnh. Nếu có, phải lập tức loại bỏ.
Lúc rời đi cô còn thấy vẻ mặt oán độc giận dữ của Lộ Phàm. Loại công tử bột nhà giàu này cô gặp nhiều rồi, khi không vui là sẽ tìm mọi cách để hành hạ nguồn gốc khiến mình không vui.
Ngụy Minh hình như có hậu thuẫn, Đường Bình cũng được Dương Ninh bảo bọc, chỉ còn mình cô là kẻ chân đất côi cút, vừa nãy cô còn lên tiếng chọc gã, xem ra pháo kích phía sau có thể nhắm thẳng vào cô rồi.
Nhưng dù sao cũng phải đắc tội, Ngụy Minh căn bản coi thường tên đàn ông vừa nhìn là như cún con này.
“Ôi trời, đông như vậy!” Ngụy Minh nhìn khắp các quầy đều xếp đầy người ở sảnh tầng năm mươi mà bất lực.
Phó Mãn Mãn nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu, nhìn bốn mươi cửa sổ trước đều xếp kín người, nhún vai.
“Xếp thôi, dù sao cũng chả có việc gì làm.”
Thế là ba người chọn một cửa sổ ít người hơn để xếp hàng.
“Dân số căn cứ mình hiện tại đã vượt qua sáu mươi vạn rồi, không biết đến khi nào tòa nhà thứ hai mới xây xong đây!” Ngụy Minh nhìn biển người, mũi toàn mùi tạp nham, có chút phiền muộn, lại gần Phó Mãn Mãn thêm một chút, ngửi thấy mùi trà trên người cô thì tâm trạng cũng dịu xuống.
“Đã xây được một phần ba rồi, giờ lại đang tuyển thêm nhiều người, chắc tầm nửa năm là xong.” Đường Bình nhìn hai cô gái dính lấy nhau, dùng thân hình to lớn của mình chắn cho họ đỡ bị người ta chen vào.
“Bên ngoài căn cứ lại xuất hiện mấy loại sinh vật không xác định, hiện tại ngoài chín căn cứ chính thức của chính phủ thì cũng chỉ còn lại mười mấy căn cứ tư nhân lớn hơn, nhưng tớ nghe nói đều hỗn loạn lắm.”
Đúng vậy, cả tháng rưỡi nay Phó Mãn Mãn không ra khỏi căn cứ nữa, qua máy quang não và người ở lớp đặc huấn cũng biết được tình hình bên ngoài căn cứ gần đây.
Hiện tại lại xuất hiện thêm bốn loại sinh vật biến dị, có bướm vàng chuyên ăn nhựa, gián gặm kim loại, ruồi xanh hút máu người và sâu róm biết cắn.
Người trong căn cứ bây giờ kẻ nhát gan đều không dám ra ngoài thu thập vật tư, co ro trong căn cứ hết, khu trồng trọt và chăn nuôi gần như bị chen kín, vì vậy căn cứ xây thêm một tòa nhà hơn ba mươi tầng cạnh tòa nhà chính để trồng trọt và chăn nuôi.
Kẻ gan to hơn thì ra ngoài săn rắn đuôi chuông về đổi điểm cống hiến, nhưng mỗi lần đi đều có thương vong, khiến trong căn cứ lòng người hoang mang.
Phó Mãn Mãn xem trên máy quang não thấy không ít ảnh chụp và video về những thứ đó, nhưng cách đối phó với chúng thì biết rất ít. Lĩnh vật tư xong đang định đi dạo quanh khu tiếp tân và nhà ăn thì Ngụy Minh tới gần, tặng cô một món quà lớn.
“Mãn Mãn, tớ nói cho cậu biết, bố tớ dạo này chạy khắp nơi thu thập được kha khá tư liệu về sinh vật biến dị, lát nữa về tớ gửi cho cậu và Đường Bình mỗi người một bản!”
Đúng là không tốn công tìm kiếm!
“Được, lát nữa mọi người qua nhé, tớ về trước.”
Ba người chia tay, Phó Mãn Mãn về nhà, lấy ra một ít rau củ thông thường mua được ở căn cứ, rồi lấy ra đế nồi lẩu và rượu Mao Đài mà bây giờ không thể mua được.
Các loại rau và thịt đều rửa sạch cắt gọn bày lên đĩa, rồi lấy bếp điện từ đặt lên bàn ăn chuẩn bị xào đế nồi.
Khi Ngụy Minh và Đường Bình đến thì đế nồi của Phó Mãn Mãn vừa xào xong, một mùi thơm cay nồng tỏa khắp phòng khách. Hai người vừa bước vào mắt đã sáng rỡ, Ngụy Minh đổi giày, mấy bước lớn đi tới nhìn thấy chai Mao Đài trên bàn, đặt đồ xuống liền cầm lên mở nắp ngửi.
“Chà! Lẩu! Mao Đài! Thơm quá! Đúng bài! Mãn Mãn cậu giấu nghề thật đấy!”
Phó Mãn Mãn vừa đổ nước vào nồi vừa chỉnh chế độ và nhiệt độ của bếp.
“Hai người cũng không tồi đâu~”
Ngụy Minh trực tiếp xách một con cá đông lạnh tới, lại còn là cá đã làm sạch thành lát, còn mang chút hoa quả, đều là giống mới do căn cứ nghiên cứu ra, loại bán 10 điểm cống hiến một quả ở siêu thị.
Đường Bình xách một con gà và một ít chả viên lẩu, Phó Mãn Mãn cũng không khách sáo với anh, nhận lấy rồi vào bếp bắt đầu xử lý.
