Chương 38: Dìm hàng
Phó Mãn Mãn: Cái gì cơ?
Ngụy Minh thấy Phó Mãn Mãn ngẩn người, cũng ngại ngùng sờ mũi, từ trong túi lấy ra máy quang não, mở trang rồi đưa tới trước mặt cô.
“Tớ cũng vừa lướt thấy ở nhà.”
Phó Mãn Mãn cầm lấy máy quang não, nhìn kỹ, nhướng mày, hơi bất lực.
Hoàng Dĩnh: Nữ thần giết rắn? Chẳng qua là cậy vào đàn ông để kiếm tiếng tăm thôi!
Ảnh đính kèm là một chiếc xe địa hình, phía sau đi theo bốn chiếc SUV, chụp từ nhiều góc độ. Tuy không thấy rõ ai trong xe địa hình, nhưng trong căn cứ vẫn có một số người nhận ra chiếc xe địa hình ngầu lòi của Phó Mãn Mãn. Có thể thấy trong SUV ngồi hơn mười gã đàn ông to con, mặt mày ai cũng phẫn nộ.
Phó Mãn Mãn lại xem đám bình luận khó đỡ phía dưới.
“Chà? Ra là vậy đó à?”
“Cứ tưởng con nhỏ này giỏi lắm, hóa ra cũng có nội tình!”
“Chủ thớt là chiếc xe địa hình đó à? Sao biết rõ thế?”
“Chủ thớt hình như là Đội hộ vệ đợt hai! Mà còn trong top mười!”
“Chà! Xem ra thật sự có nội tình! Không ngờ con nhỏ này chịu chơi thật!”
“Hề hề! Tớ từng xem ảnh cô ta, eo thon chân dài~”
Ơ...
Phó Mãn Mãn cau mày, mấy câu bình luận sau càng ngày càng khó nghe, thậm chí bắt đầu bẩn. Đọc xong phần bình luận, cô lại mở trang chủ của Hoàng Dĩnh.
Nhìn trang chủ của người này, Phó Mãn Mãn gần như cảm giác đây chính là một búp bê nhan sắc thời tiền tận thế. Toàn là ảnh tự sướng, khoe đồ ăn, khoe dáng, cả một rừng ký tự cảm xúc và mấy tiếng “hu hu hu hu”...
Phần bình luận toàn là lời khen ngợi, xu nịnh, thậm chí có người bắt đầu dìm hàng: bảo Hoàng Dĩnh thực lực và nhan sắc song toàn, còn Phó Mãn Mãn thì dựa vào thân xác để tiến thân, mua suất, mua thành tích giả...
Ngoài ra còn có mấy câu “trà xanh” của Hoàng Dĩnh trong bình luận: con gái ở thời tận thế không dễ dàng, cô ta chỉ vì học taekwondo từ nhỏ mới có được cuộc sống hiện tại, mọi người đừng quá khắt khe với con gái, lỡ một cái là vào top mười, sắp được gặp Phó Mãn Mãn rồi, nghe nói Phó Mãn Mãn tính tình nóng nảy...
Phó Mãn Mãn: Hết nói nổi! Tớ thật sự hết nói nổi!
Đây là đám yêu ma quỷ quái gì thế này?
“Tớ thấy con bé này không đơn giản đâu!” Ngụy Minh nhìn vẻ mặt càng lúc càng nghiêm nghị của Phó Mãn Mãn, chắc nịch nói rồi cầm lại máy quang não của mình.
“Hề hề!” Phó Mãn Mãn cười gượng, cúi đầu nghiêm túc ăn mì.
Ông lão ngồi cạnh có chút thắc mắc, giật lấy máy quang não của Ngụy Minh lật xem một hồi, rồi lông mày dựng thẳng lên.
“Cái này! Con nhóc này không phải hạng tốt lành gì! Còn trẻ mà đã thích bịa chuyện!”
Tuy ông không rành máy quang não, nhưng những chữ trên đó ông vẫn đọc hiểu được.
Con nhóc này chính là giở trò ám muội, giẫm lên Phó Mãn Mãn để làm nổi bật mình!
“Vậy thì để thực lực nói chuyện thôi~” Phó Mãn Mãn nhún vai, vẻ không sao, bưng bát không vào bếp.
Lúc rửa chén, Phó Mãn Mãn bỗng nhếch môi, hứng thú nhìn chiếc bát sứ trắng sạch bong trong tay.
Đột nhiên cô càng mong chờ lớp đặc huấn sắp tới!
Ăn xong, tiễn hai cha con Ngụy Minh ra về, Phó Mãn Mãn lấy từ không gian trữ vật ra đủ loại dụng cụ, bắt đầu làm những thứ trong danh sách của mình.
Cô đổ nước muối, nước đường, nước lọc, cola, Sprite, nước cam vào máy làm đá rồi bật chế độ tự động. Tiện thể lấy một ít trái cây và đồ uống bỏ vào ngăn mát, còn những thứ vừa mua đều cất vào không gian trữ vật.
Sau đó cô mang đám khăn mặt dùng trong chuyến viễn hành vừa rồi bỏ vào máy giặt, thuận tay lấy hai cái xô lớn, xả đầy nước lạnh và nước nóng, rồi thả khăn mặt dùng một lần vào.
Khi khăn mặt đã thấm nước, cô vắt hơi khô tới mức không nhỏ giọt rồi chuyển sang hai cái xô sạch khác, mỗi xô phải mấy nghìn cái.
Ngoài khăn mặt dùng một lần, khăn tắm thường cô cũng làm hai xô lớn, một lạnh một nóng, mỗi xô hơn ba trăm cái.
Xử lý xong đám khăn đó, khăn trong máy giặt cũng đã sạch. Cô lấy ra, vò qua nước khử trùng, tất cả làm thành khăn nóng để sẵn.
Còn đám khăn mặt dùng một lần đã qua sử dụng cũng được mang ra ngâm nước khử trùng giặt sạch, làm lại thành khăn ướt lạnh.
Rửa khăn xong, máy làm đá bên ngoài cũng đầy. Cô thu đám đá vào không gian trữ vật, rồi lại đổ đủ loại nước vào máy, cho nó tiếp tục làm đá.
Làm được một mớ khăn, Phó Mãn Mãn lấy nồi hấp lớn ra, bắt đầu hấp cơm: cơm trắng, cơm nếp, cơm ngũ cốc, ba nồi hấp lớn cùng một lúc.
Trong lúc hấp cơm, Phó Mãn Mãn lại lấy bình chườm nước nóng vào nhà vệ sinh để lấy nước nóng. Thời đại cực nóng, nước từ bình năng lượng mặt trời rất nóng, nên cô cẩn thận đeo găng cách nhiệt khi lấy nước.
Phó Mãn Mãn cảm thấy bây giờ mình đã thành hamster, ngày thường ngoài tích trữ đồ thì chỉ có mang hết đồ tích trữ ra làm thành dạng tiện nhất rồi bỏ vào không gian trữ vật.
Bận rộn rồi thời gian cũng trôi nhanh. Hôm nay là ngày khai giảng lớp đặc huấn. Phó Mãn Mãn thay bộ đồ thể thao màu xám, đi giày thể thao, buộc gọn mái tóc chưa chạm vai, đeo chiếc bình nước “bạn già” rồi ra cửa.
Đến tầng 102, vẫn phải qua kiểm tra mới được vào, nhưng lần này đám quân nhân có vẻ rất khách sáo với cô.
Từ thang máy bước ra ở tầng 102 là thấy được cả một tầng, rộng đúng mười nghìn mét vuông, toàn thiết bị huấn luyện và đủ loại bối cảnh mô phỏng.
Phó Mãn Mãn đã xem lịch trình khóa học: hai tháng tới, nội dung đặc huấn chủ yếu là xâm nhập đường bộ, xâm nhập đường biển, xâm nhập đường không, bên cạnh đó là huấn luyện thể lực và đối kháng còn đáng sợ hơn.
Tầng 102 chính là nơi huấn luyện xâm nhập đường bộ, nội dung gồm hành quân đường dài, leo núi và sinh tồn dã ngoại.
Xâm nhập đường biển ở tầng 103, nội dung gồm lặn, bắn súng trên biển, bơi vượt biển khơi và sinh tồn trên đảo hoang.
Xâm nhập đường không ở bãi đất trống cạnh tòa nhà, nội dung là nhảy dù.
Có thể thấy căn cứ vì muốn giảm bớt thương vong mỗi lần viễn hành, đã định đào tạo Đội hộ vệ thành một đội lính đặc chủng nửa vời.
Lúc Phó Mãn Mãn đến tầng 102, người vẫn chưa đông, chỉ có mấy người thuộc đội hộ vệ đợt đầu, từng đi làm nhiệm vụ chung, coi như quen mặt. Phó Mãn Mãn chào qua loa rồi kiếm một góc ngồi, mở máy quang não xem tin tức mới nhất của căn cứ do ông lão gửi tới.
“Ơ? Phó Mãn Mãn! Cậu làm gì ở đây thế?” Ngụy Minh và Đường Bình vừa bước vào đã thấy Phó Mãn Mãn cầm máy quang não ngồi trong góc đọc say sưa. Ngụy Minh tò mò lại gần xem thì ra là bài tổng hợp chuyện phiếm về bố cô, liền thấy tự hào lắm, nhìn Phó Mãn Mãn đầy đắc ý.
“Nè, hay đúng không? Bố tớ trước đây làm do thám đấy!”
Phó Mãn Mãn gật đầu, không nói gì. Cô nàng này nhìn thì có vẻ thích cãi nhau với ông lão, thật ra rất quan tâm tới bố mình, nếu không thì đã chẳng lúc nào cũng khoe khéo như vậy.
Đúng là “công chúa của bố” mà.
“Ơ! Hoàng Dĩnh đến kìa!” Ngụy Minh đang định kể tiếp vài chuyện về bố thì thấy một người bước vào cửa, liền thu ngay vẻ ranh mãnh, ghé sát tai Phó Mãn Mãn nói nghiêm túc.
Phó Mãn Mãn ngẩng lên, thoáng sững người khi nhìn thấy người tới.
