Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận thế nữ vương: Không cần đàn ông, tôi tự xây đế chế > Chương 40

Chương 40

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 40 có bản audio.

Chương 40: Không thể làm cá mặn được nữa

 

Đường Bình đã chạy lên phía trước, La Kính vẫn chạy sát bên cô.

 

La Kính là một trong những phó đội trưởng của Đội hộ vệ. Anh ta có khuôn mặt khá nữ tính, thân hình mảnh khảnh, ngày thường rất ít nói. Từ khi gia nhập Đội hộ vệ đến giờ, Phó Mãn Mãn cũng chưa nói với anh ta được mấy câu.

 

Thấy Đường Bình đã đi xa, La Kính khẽ nghiêng người về phía Phó Mãn Mãn, hạ giọng:

- Tổ trưởng Phó, cô phải cẩn thận với người đàn bà kia.

 

- Ý anh là sao? - Phó Mãn Mãn nhướng mày, nghiêng đầu nhìn gương mặt trắng trẻo lạnh lùng bên cạnh.

 

- Cô ta đã ăn thịt người đấy. - La Kính mím môi, khi nói đến hai chữ “ăn thịt người”, giọng gần như tắt hẳn, chỉ còn lại khẩu hình miệng.

 

- Chẳng phải những kẻ từng ăn thịt người đều bị cách ly sao?

 

- Đó chính là chỗ lợi hại của cô ta. Trên đường đến đây, cô ta câu được một người sống sót trong căn cứ của chúng ta. Người này nắm trong tay không ít người ở căn cứ.

 

- Anh nói cho tôi biết những chuyện này để làm gì? - Phó Mãn Mãn hỏi thẳng. Cô với La Kính không thân, cô cũng không cho rằng sức hút của mình đã lớn đến mức như vậy.

 

- Diệp Phi là bạn từ nhỏ của tôi. Cô cứu anh ấy, ngày nào anh ấy cũng lải nhải muốn báo đáp cô. - La Kính cũng không muốn vòng vo. Anh với Diệp Phi lớn lên cùng nhau, người này đầu óc đơn giản, thẳng như ruột ngựa, anh sợ Phó Mãn Mãn sẽ lấy ơn đòi báo, nên dùng tin tức để đổi lấy.

 

Phó Mãn Mãn nhướng mày, hơi bất ngờ nhìn La Kính. Thấy đáy mắt anh ta trong veo, cô cười nói:

- Tôi biết rồi.

 

Chỉ là cô cảm thấy người này nghĩ nhiều quá. Một là cô không phải loại người như vậy, hai là cô cũng chẳng có hứng thú gì với cái đồ ngốc to xác như Diệp Phi.

 

Nói thẳng ra, cô chẳng có hứng thú với mấy người đàn ông này.

 

Nghe vậy, La Kính gật đầu. Nhìn quanh một lượt không thấy ai, anh mới lấy máy quang não ra.

 

- Những người này tôi đã cho điều tra rồi. Tôi gửi tư liệu cho cô, sau này xem như Diệp Phi không nợ cô nữa.

 

- Ừm.

 

Phó Mãn Mãn cũng lấy máy quang não ra, mở chức năng nhận. Hai người vừa chạy vừa truyền tin.

 

Chưa đầy hai phút sau, một file được gửi sang. La Kính cất máy quang não, chạy lên phía trước.

 

Phó Mãn Mãn quét qua file đó một lượt rồi cất máy quang não vào túi quần.

 

Cô tuy không thân với La Kính, nhưng từng nghe Đường Bình nói, gã này đã lấy đi vài mạng người, chết đến cực kỳ khó coi. Lúc trước nếu không phải Lãnh Phong đích thân đi tìm, căn bản gã sẽ không vào Đội hộ vệ.

 

Hơn nữa, gã còn có thế lực riêng trong căn cứ, được xem như một tay chiếm cứ địa bàn.

 

File kia thu thập gần như toàn bộ tư liệu về Hoàng Dĩnh và những kẻ chống lưng cho cô ta. Không tính là nhiều, nhưng đều rất hữu dụng.

 

Phó Mãn Mãn vẫn lạnh mặt chạy tiếp, ý muốn giết chết Hoàng Dĩnh càng mãnh liệt hơn.

 

Con mụ này không chỉ từng ăn thịt người, mà còn khống chế mấy người bạn nữ của mình, bắt họ dùng thân thể để đổi lấy không ít lợi lộc cho mụ. Lần này sở dĩ không bị cách ly là vì mụ để hai cô gái xinh đẹp nhất của mụ hầu hạ kẻ nọ thỏa thuê. Hai cô gái đó bị chơi đến chết, kẻ kia ở trong căn cứ một tay che trời, trực tiếp đè chuyện này xuống. Để giấu chuyện này, thêm vài người trong căn cứ và mấy quân nhân nữa cũng lần lượt mất tích.

 

Xem ra Hoàng Dĩnh này không phải trà xanh, mà là một đóa bạch liên hoa lòng đen.

 

Bị loại người này nhắm vào, Phó Mãn Mãn thấy khắp người khó chịu. Những ký ức không tốt trong đầu lại bị kéo ra, sự bất lực, phẫn nộ, đau khổ trong quá khứ dường như vẫn hiện ra rành rành.

 

Một luồng sát khí dâng lên trong lòng, khí chất quanh người cũng trở nên âm trầm.

 

Hoàng Dĩnh này nhất định phải chết.

 

Những kẻ đứng sau cô ta cũng phải chết.

 

Chỉ khi bọn chúng chết, Phó Mãn Mãn mới yên tâm được.

 

Sống lại một đời, cô không cho phép bất cứ thứ gì có thể uy hiếp mình tồn tại.

 

Nếu nó đã tồn tại và cô biết được, thì phải bóp chết từ trong trứng nước.

 

Nếu nó tồn tại mà cô không hề hay biết, thì cô sẽ khiến người ta sợ, sợ đến mức không dám nảy sinh ý định uy hiếp cô.

 

Bọn chúng tung tin đồn đời tư hỗn loạn của cô khắp nơi, cách ba ngày lại nhảy ra giẫm cô một phát, hòng biến cô thành kẻ đáng thương bị mọi người khinh rẻ. Đây chính là gián tiếp chặt đứt con đường làm kẻ vô hình của cô.

 

Cô không muốn bị người ta thương hại, cô muốn người ta sợ hãi.

 

Còn Hoàng Dĩnh với đồng bọn của cô ta, sẽ là bàn đạp để cô trở thành một đóa sen đen.

 

Phó Mãn Mãn bên này đang tính toán làm thế nào giết chết Hoàng Dĩnh và đồng bọn, thì bên kia, Hoàng Dĩnh cũng nhân lúc giải lao mà chăm chú dõi theo cô.

 

Chỉ có điều khoảng cách quá xa, Hoàng Dĩnh không nhìn thấy vẻ mặt âm trầm và sát khí quanh người Phó Mãn Mãn. Cô ta chỉ thấy Phó Mãn Mãn đang chăm chỉ chạy, xung quanh không một bóng người.

 

Hoàng Dĩnh cũng không biết rằng mình đã được người khác đặt trước vé tàu cao tốc xuống địa phủ.

 

Hôm nay tập luyện đều là những bài cơ bản, gần giống với nội dung đã đặc huấn trước đó, chỉ có điều độ khó được nâng lên. Lãnh Phong bảo là để bọn họ ôn lại.

 

Đến chiều, Lãnh Phong còn kéo riêng Phó Mãn Mãn ra đánh với người khác. Mười tổ trưởng, cô vất vả lắm mới thắng được năm người; còn năm người kia, dù cô dùng hết khả năng cũng không làm gì được họ. Chưa nói đến ba đội trưởng kia, chỉ cần đối mặt là chưa đầy ba chiêu đã bị đánh bẹp xuống đất.

 

Tuy thành tích không lý tưởng, nhưng Phó Mãn Mãn vẫn rất vui. Đánh với những người này, cô học được không ít kỹ xảo mà trước giờ chưa từng học.

 

Vì Lãnh Phong yêu cầu luyện thêm, các lớp khác sáu giờ đã tan, còn lớp bọn họ bị Lãnh Phong và mấy giáo quan khác nhìn chằm chằm dày vò đến chín giờ tối.

 

Lúc ra về, Đường Bình và một phó đội trưởng khác dìu nhau đi, còn Phó Mãn Mãn được Ngụy Minh đỡ về.

 

- Giáo quan Lãnh của cậu cũng biến thái quá đi mất? Tớ thấy La Kính được Diệp Phi cõng mà người vẫn mềm nhũn cả ra! - Ngụy Minh dìu Phó Mãn Mãn, dùng thẻ danh tính của cô mở cửa, nhìn người bên cạnh mềm nhũn không còn sức, không khỏi thở dài.

 

- Cũng may lần này tớ không bị phân vào lớp của Lãnh Phong. Giáo quan của tớ tuy cũng biến thái, nhưng so với Lãnh Phong thì Dương Ninh ít ra cũng biết cười với người ta.

 

- La Kính đó là bị tập đến mềm à? Người ta là hễ gặp Diệp Phi là hóa thành nước đấy! - Phó Mãn Mãn được Ngụy Minh đặt lên sofa, cả người suýt nữa thì lún hẳn vào trong.

 

- Ồ! Có tin bát quái à? - Ngụy Minh vừa nghe câu này liền nổi hứng, mặt mày phấn khích nhìn sang.

 

- Có gì mà bát quái chứ? Hai người họ là bạn từ nhỏ, kiểu có thể giao trọn tấm lưng cho nhau ấy! - Phó Mãn Mãn hơi bất lực. Ngụy Minh với cha cô ấy đúng là hai cha con ruột, đều thích bát quái như nhau.

 

- Vậy à? - Ngụy Minh nghi ngờ nhìn Phó Mãn Mãn một cái, rồi đứng dậy chuẩn bị rời đi.

 

- Ừm.

 

Phó Mãn Mãn chỉ gật đầu, lim dim ngả vào sofa. Đợi Ngụy Minh vừa đi khỏi, cô lập tức lấy ghế massage từ không gian trữ vật ra, cắm điện rồi ngồi vào.

 

Lãnh Phong đúng là không phải người!

 

Lúc luyện thêm lại bắt bọn họ lần lượt đánh nhau. Thắng thì đánh tiếp, thua thì chạy mười lăm vòng.

 

Ngoại trừ ba đội trưởng kia, tất cả những người khác đều bị phạt chạy.

 

Phó Mãn Mãn bị phạt sáu lần, chân gần như muốn gãy. Chạy chậm một chút còn bị Lãnh Phong cầm gậy đuổi theo mắng. Đúng là không có một chút nhân tính nào.

 

So với bị mắng, Phó Mãn Mãn thà bị đánh còn hơn. Chủ yếu là cái mồm của Lãnh Phong thối thật sự!

 

Massage khoảng nửa tiếng, Phó Mãn Mãn mới chống đôi chân mềm nhũn đi vào phòng vệ sinh. Lúc ra, cô phải vịn tường. Vừa ngồi xuống sofa, máy quang não trên bàn trà đã reo lên.

 

Cầm lên mở ra xem, thì ra là lời mời kết bạn từ Hoàng Dĩnh.

 

“Tổ trưởng Phó! Chào chị, em là Hoàng Dĩnh, em nghĩ giữa chúng ta có phải đang có hiểu lầm gì không?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi