Chương 42: Em Gái Kết Nghĩa
“Đồ ngu! Tất nhiên là giao cho đại ca rồi! Mày lái nhanh lên!”
“Tiếc là Dĩnh Dĩnh phải đi học, không thì cũng phải cho cô ấy thấy cái kết của con người này!”
“Lát nữa tụi mình quay nhiều video cho cô ấy hả giận!”
“Nhưng làm vầy không sợ bị cấp trên phát hiện à?”
“Đại ca đã sắp xếp xong xuôi từ trước rồi, cần mày lo à?”
Phó Mãn Mãn mặc một bộ đồ cách nhiệt hôi thối, ngồi trong góc với vẻ mặt hoảng sợ, bị dao kề vào eo. Nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người bên cạnh, cô khẽ nhướng mày, từ không gian trữ vật lấy ra một lưỡi dao lam và thản nhiên cắt sợi dây trên cổ tay.
Chẳng phải là điểm cống hiến miễn phí đang tự tới tay sao?
Xem ra đại ca của bọn chúng thật sự để tâm đến Hoàng Dĩnh nhỉ!
Chiếc xe chạy hơn nửa tiếng cuối cùng cũng dừng lại bên cạnh một khu rừng. Mấy gã to con xuống xe túm Phó Mãn Mãn lôi vào trong rừng. Trước khi rời đi, Phó Mãn Mãn liếc nhìn mấy chiếc xe đậu ở chỗ này.
Một chiếc Hummer, ba chiếc xe địa hình, hai chiếc SUV, hai chiếc bán tải; trên xe nhìn có vẻ chất đầy vật tư.
Nhìn tình hình này, trong rừng ít nhất cũng phải hai mươi lăm người, thật sự là rất coi trọng cô nha.
Phó Mãn Mãn bị mấy gã to con lôi đi hơn mười phút thì tới một khoảng đất trống. Ở đó đứng dày đặc ba mươi người, đều mặc đồ cách nhiệt giống nhau, vẻ mặt hung tợn nhìn cô.
“Mày là Phó Mãn Mãn?”
Một giọng nam cũng coi như dễ nghe vang lên bên tai Phó Mãn Mãn. Cô quay đầu lại, thấy một gương mặt cũng khá tinh xảo nhưng rõ ràng khí sắc tàn tạ; phía sau hắn là hai người phụ nữ, mặt đỏ hồng, đúng kiểu vừa mới ân ái xong.
“Có gì chỉ giáo?” Phó Mãn Mãn mím môi, lùi sang bên mấy bước.
“Hôm qua mày bắt nạt em gái kết nghĩa của tao.” Gã đàn ông mỉm cười, tự cho là đẹp trai mà vuốt vuốt bộ đồ cách nhiệt trên người.
“Nhưng tao là người rất khoan dung với những thứ đẹp đẽ. Chỉ cần mày làm tao hài lòng, tao có thể tha thứ cho sự vô lễ của mày với em gái kết nghĩa của tao.”
“Hay cho… em gái… kết nghĩa.” Phó Mãn Mãn cũng mỉm cười theo. Thấy gã đàn ông khựng lại, thứ trong tay cô lập tức nhanh chóng chĩa thẳng vào trán hắn.
Phó Mãn Mãn ra tay rất nhanh, cô đã không nhịn thêm được nữa, bộ đồ cách nhiệt này thối quá.
Họng súng lạnh buốt áp lên trán, sắc mặt gã đàn ông cứng lại, trong lòng hối hận vì vừa rồi không kéo mặt nạ của bộ đồ cách nhiệt xuống.
“Mày không nghĩ một khẩu súng là có thể giải quyết hơn ba mươi người ở đây chứ?”
Nghe giọng nói trầm tĩnh của gã, Phó Mãn Mãn mỉm cười, lại như biến ra một khẩu tiểu liên.
“Vậy hai khẩu thì sao?”
Dứt lời, Phó Mãn Mãn đổi tay khóa cổ gã đàn ông, tay còn lại đặt báng tiểu liên lên vai hắn, rồi xả đạn về phía đối diện, nơi đám người vừa phản ứng kịp định bỏ chạy.
Đoàng! Đoàng! Đoàng đoàng! Một hồi súng vang lên, hơn ba mươi gã đàn ông lần lượt ngã xuống. Kẻ thì chết tại chỗ, kẻ ôm vết thương nằm dưới đất rên rỉ, còn vài kẻ tiếp tục bỏ chạy. Phó Mãn Mãn trực tiếp giơ súng ngắm vào lưng mấy kẻ đó.
Đoàng! Đoàng đoàng!
Tất cả đều ngã xuống. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, hai người phụ nữ đứng bên cạnh vốn đã mềm nhũn chân, giờ trực tiếp ngồi bệt xuống đất, hoảng sợ thét lên.
“A! Súng! Giết người rồi! Giết người!”
Phó Mãn Mãn cạn lời, xả hai loạt đạn về phía hai người phụ nữ, thế giới lập tức yên tĩnh.
Gã đàn ông bị cô khóa cổ khó thở, lồng ngực bị lực giật của khẩu súng làm tê dại, cảm giác tử vong dâng thẳng lên đỉnh đầu, cả người ngây ngẩn.
“Nói đi, tại sao Hoàng Dĩnh lại lên mạng làm khó dễ tôi?” Phó Mãn Mãn nhìn đống thi thể dưới đất, bóp cò nã hai loạt đạn vào hai chân gã. Gã trượt khỏi vòng tay cô, chưa kịp ngã xuống đất đã bị cô túm lấy, trật khớp cả hai vai.
“Muốn giết muốn xẻo thì cho tao một phát dứt khoát! Đừng có lải nhải nữa!” Mặt gã đàn ông đẫm mồ hôi, đau đớn đến mức ngũ quan nhăn nhó, nhưng miệng không hề chịu mềm.
Phó Mãn Mãn mỉm cười, chĩa súng về phía một cơ thể đang chậm rãi nhúc nhích cách đó không xa.
Một tiếng “đoàng”, cơ thể đó không còn một chút động tĩnh nào nữa.
Nhìn quanh đống thi thể, Phó Mãn Mãn lấy ra một chiếc máy bay điều khiển từ xa và một chiếc điện thoại di động. Cô mở chức năng quay phim, gắn điện thoại lên drone, rồi điều khiển drone bay lên cao vòng quanh ba vòng mới hạ xuống, lấy điện thoại ra xem video.
Trong phạm vi mười cây số không hề có một chút động tĩnh nào. Khu rừng khô cằn không thấy dấu vết con người hay bất cứ thứ gì màu bạc.
Rất tốt.
Phó Mãn Mãn cất điện thoại rồi quay nhìn gã đàn ông. Thấy hắn nửa ngày không nói lời nào, cô hơi bất lực ngồi xổm xuống, nhìn gã ngoan cố rồi đưa tay lục tìm trong bộ đồ cách nhiệt của hắn. Chẳng bao lâu, cô lôi ra từ trong quần hắn một khẩu súng lục đời cũ và hơn hai mươi viên đạn, giấu kỹ thật!
Cô lại lục thêm một lần nữa, thu lấy thẻ danh tính, máy quang não, nhẫn vàng và dây chuyền vàng trên người hắn.
Phó Mãn Mãn nhìn chiếc máy quang não, cạy mắt gã để mở khóa, rồi ngồi xổm bên cạnh lướt xem.
Xem nửa tiếng, trong máy cơ bản đều là tin nhắn tán tỉnh giữa gã và phụ nữ. Phó Mãn Mãn vừa chán ghét vừa ném máy quang não xuống đất giẫm nát. Chả trách mặt mũi gã xanh xao, hóa ra đêm nào cũng “vận động tập thể”!
Cô bị gã này để mắt đến là vì lúc làm ruộng ở khu trồng trọt, cô ăn mặc khá mát mẻ, sau đó còn truyền ra cái danh hiệu quái quỷ “Nữ thần diệt xà”, khiến gã thích cảm giác mạnh này nảy sinh ý đồ đưa cô lên giường.
Trước kia thế lực của hắn chưa đủ mạnh, nên chưa dám manh động. Sau khi gặp Hoàng Dĩnh, hắn phát hiện con đàn bà này thủ đoạn rất giỏi, nắm bắt tâm tư phụ nữ vô cùng lợi hại. Phàm là phụ nữ nào bị cô ta nhắm vào, chưa từng có ai không dính bẫy. Tỷ lệ thành công cao khiến hắn càng to gan. Sau khi đã chiếm được mấy người phụ nữ của vài quan chức cấp cao trong căn cứ, hắn dời ánh mắt lên người Phó Mãn Mãn, thậm chí trong danh sách còn có tên mấy cô gái có ngoại hình nổi bật trong đội hộ vệ.
Hoàng Dĩnh vốn định dựng lên một màn kịch bị ép buộc, cô đơn không nơi nương tựa để lấy lòng Phó Mãn Mãn, khiến cô tin Hoàng Dĩnh là một người con gái khổ mệnh giãy giụa trong tận thế, rồi từ từ chiếm lấy lòng tin, vơ sạch vật tư của cô, sau đó đẩy cô xuống vực sâu, làm cho cô nghĩ rằng thế giới của mình chỉ còn lại mỗi Hoàng Dĩnh, rồi đưa con người này lên giường gã đàn ông kia.
Không thể không nói, nếu là kiếp trước, Phó Mãn Mãn đã dính bẫy.
Đáng tiếc, cô không còn là nữ tổng giám đốc ngây thơ, ngu ngốc như heo của kiếp trước nữa.
Cho nên chiêu đầu tiên của Hoàng Dĩnh tan thành mây khói, bọn họ bèn khởi động phương án thứ hai: trước tiên bắt cóc Phó Mãn Mãn ra ngoài, thay phiên nhau ức hiếp, rồi ném cô trở về, sau đó Hoàng Dĩnh thừa cơ xâm chiếm trái tim cô…
Từ những dòng tin nhắn vụn vặt của gã, có thể thấy phạm vi thế lực của hắn rất rộng, dưới trướng có mấy nghìn đàn em, thậm chí vài nhân viên trong căn cứ cũng là người của hắn.
Tối qua, vừa khi Hoàng Dĩnh đưa ra phương án thứ hai, gã đã triệu tập ba mươi tám đàn em trong nhóm, đồng thời mua chuộc đội chấp pháp ở tầng bảy mươi sáu và các thiết bị giám sát, chuẩn bị sáng nay khiến Phó Mãn Mãn mất trong sạch, danh tiếng bôi nhọ.
Ba mươi tám đàn em, hai người phụ nữ. Phó Mãn Mãn đếm đi đếm lại số thi thể dưới đất, xác nhận số lượng khớp hết mới nổ súng kết liễu gã đàn ông đang thoi thóp dưới đất.
