Chương 49: Vũ khí mới
"Vậy thì cuối cùng vẫn có ngày vượt qua được! Tôi mong cậu vượt qua Đường Bình! Rồi vượt qua mấy vị giáo quan này! Sau đó hành hạ ngược lại giáo quan Lãnh!" Ngụy Minh nhìn Phó Mãn Mãn mặt mày hớn hở. Cô đã tưởng tượng ra cảnh Phó Mãn Mãn đánh cho giáo quan Lãnh mặt mũi bầm dập, thật ra là vì ngày nào Ngụy Minh cũng nhìn thấy Phó Mãn Mãn bị giáo quan Lãnh hành hạ mà thấy xót xa.
Cô ấy rõ ràng chỉ cần dựa vào nhan sắc là được, vậy mà vẫn dựa vào thực lực!
Phó Mãn Mãn nhìn dáng vẻ của Ngụy Minh, khẽ ngẩn người.
"Vậy không tốt lắm nhỉ?"
"Có gì mà không tốt! Bố tớ nói rồi, phán đoán một người có ra nghề hay không chính là xem người đó có đánh chết thầy mình trên bãi biển hay không!" Ngụy Minh gật đầu rất chắc chắn, vẻ mặt đầy tự hào.
Phó Mãn Mãn và Đường Bình bất lực nhìn nhau, tuy không phải không có lý, nhưng cũng đâu thể hùng hồn như vậy được?
"Thôi được, hai hôm nữa là Tết Trung Thu rồi, hôm nay về nghỉ ngơi cho khỏe, lúc đó đến nhà tớ chơi nhé!" Ngụy Minh thấy hai người không nói gì, có hơi ngại ngùng sờ mũi, rồi kéo Phó Mãn Mãn ra khỏi phòng huấn luyện.
Về đến nhà, Phó Mãn Mãn tắm rửa xong liền ngồi trên sofa, cầm máy quang não mở giao diện giải trí, tìm đọc tin tức về các loài sinh vật biến dị.
Hiện giờ bên ngoài căn cứ lại xuất hiện rất nhiều sinh vật biến dị. Có loài giun đất to bằng cổ tay chui từ dưới lòng đất lên. Tuy không gây nguy hiểm cho con người, nhưng chúng thích đào bới đất khiến một số nơi đất bị tơi xốp, xe cộ không thể đi qua.
Có loài bọ chét to bằng nắm tay, mang độc tố cực mạnh. Nếu bị nó cắn, trong khoảng hai giờ sẽ xuất hiện các triệu chứng sốt, nôn mửa, nổi mẩn đỏ; nếu không điều trị trong vòng 24 giờ sẽ tử vong.
Có loài chồn vàng to bằng con báo, thân thủ nhanh nhẹn, da dày thịt chắc, dao thường hoàn toàn không làm gì được chúng. Vì vậy căn cứ đã nghiên cứu chế tạo ra một loạt vũ khí mới, đồng thời cũng bắt đầu mở bán một lượng nhỏ súng ống. Tuy nhiên, muốn mua những thứ này thì phải trải qua kiểm tra chính trị, mà giá cả cũng rất đắt, trong tay không có vài chục vạn điểm cống hiến thì đừng hòng mua nổi.
Còn có một bài đăng ẩn danh, tự xưng là nhân viên của căn cứ.
Nội dung đại khái là căn cứ ở vùng ven biển truyền về một số thông tin. Bên họ xuất hiện cá heo sáu chân, rùa sáu chân, cá mập ba đầu, đều là những loài chỉ có ở quanh nước Nhật. Họ nghi ngờ nước Nhật đang gây rối nên đề nghị quân đội nước ta ra tay.
Sau đó còn đăng kèm mấy tấm ảnh vệ tinh, toàn là cảnh nước Nhật đang dần bị các sinh vật biến dị chiếm đóng.
"Ha ha ha ha! Giá mà còn mua được pháo nổ thì thích quá!"
"Nhìn cái căn cứ của nước Nhật bây giờ còn chưa bằng tòa nhà lớn nhất của chúng ta mà tôi thấy buồn cười! Đây gọi là gì nhỉ? Tự trói mình!"
"Xem tình hình này thì đâu cần quân đội chúng ta ra tay, qua vài tháng nữa là diệt vong đến nơi rồi!"
"Cha già Mỹ của bọn họ chẳng thèm ngó ngàng gì đến con trai mình à?"
"Ha ha ha! Anh trên kia, bên Mỹ dịch bệnh cộng thêm sinh vật biến dị, người chết mất một nửa, lo thân mình còn chẳng xong, ai rảnh mà quản lũ chó săn?"
"Sao anh trên kia lại biết được?"
"Xin lỗi nhé, tôi cùng đơn vị với chủ thớt!"
"Lỡ như đám sinh vật biến dị tiêu diệt nước Nhật xong rồi kéo lên đất liền hoành hành thì sao? Hơi lo!"
"Đừng hoảng! Chắc là Mỹ đã sốt ruột chuẩn bị ném quả bom bự thứ ba rồi!"
"Ha ha ha ha! Anh trên kia ác thật đấy!"
Phó Mãn Mãn xem bình luận của bài đăng, khẽ mỉm cười, không nhịn được bấm like.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Phó Mãn Mãn cầm thẻ danh tính đến cửa hàng vũ khí mới mở. Cô định đi xem thử vũ khí mới do căn cứ nghiên cứu ra, chọn một vài thứ thích hợp để dự trữ.
Cửa hàng vũ khí nằm ở tầng 94. Khi Phó Mãn Mãn đến nơi, cô phát hiện cửa hàng vũ khí hình vòng cung rộng gần một nghìn mét vuông chỉ có một người đàn ông trung niên dáng người gầy gò, ngoài ra không còn ai khác. Người đàn ông đó có lẽ là quản lý ở đây, đang ngồi ngay cửa ra vào lau một khẩu súng lục, vẻ mặt chăm chú, hoàn toàn không hề có ý định để ý đến Phó Mãn Mãn.
Phó Mãn Mãn cũng không bận tâm, tự mình dạo quanh cửa hàng.
Gần cửa đều là các loại súng ống đạn dược. Khẩu súng lục bình thường nhất cần 60.000 điểm cống hiến, một viên đạn 900 điểm cống hiến.
Một quả lựu đạn 20.000 điểm cống hiến.
Một quả lựu đạn khói quân dụng 9.000 điểm cống hiến.
Một khẩu súng trường cần 90.000 điểm cống hiến, đạn súng trường 1.500 điểm một viên.
Một khẩu súng bắn tỉa cần 100.000 điểm cống hiến, đạn súng bắn tỉa 3.000 điểm một viên.
Một khẩu súng bắn pháo hiệu 50.000 điểm cống hiến, một viên pháo hiệu 1.000 điểm cống hiến.
Cái giá này...
Đúng là không phải ai cũng mua nổi!
Ngoài những loại vũ khí nóng thông thường này ra, thì còn có vũ khí mới do căn cứ nghiên cứu chế tạo.
Súng lửa là một trong số đó, nhưng giá so với hai tháng trước đã cao hơn, hiện tại một khẩu là 6.000 điểm cống hiến, đạn nhiên liệu cũng từ 100 điểm một viên tăng lên 300 điểm một viên.
Vũ khí dùng để đối phó với chồn vàng là nỏ kiểu mới. Thân nỏ màu trắng bạc, trông đậm chất công nghệ, đi kèm là những mũi tên cực kỳ sắc bén, cũng màu trắng bạc, có lẽ cùng chất liệu với thân nỏ.
Phó Mãn Mãn xem phần giới thiệu, tầm bắn ba trăm mét, khi bắn không có âm thanh, không ánh sáng, không nhiệt lượng cao, tốc độ tên đạt 440FPS (feet mỗi giây), chỉ bằng một phần ba tốc độ đạn súng lục nhưng sức xuyên cao gấp đôi.
Không chỉ có thể đối phó với chồn vàng, mà còn có thể đối phó với báo biến dị, lợn rừng, hươu.
Còn giá thì một khẩu 90.000 điểm cống hiến, một mũi tên 3.000 điểm cống hiến.
Thấy vậy, Phó Mãn Mãn đi thẳng đến tủ trưng bày vũ khí tiếp theo.
Súng phun lửa xách tay, dùng nhiên liệu, để đối phó với những sinh vật biến dị sợ lửa như ruồi xanh. Tầm phun lửa 50 mét, 5 lít nhiên liệu có thể phun lửa liên tục trong một giờ, nhưng cần phải kết hợp với găng tay cách nhiệt chuyên dụng và bình giữ nhiệt chuyên dụng mới sử dụng được.
Một khẩu 6.000 điểm cống hiến, một đôi găng tay cách nhiệt chuyên dụng 2.000 điểm cống hiến, một bình giữ nhiệt chuyên dụng 5 lít là 2.000 điểm cống hiến.
Tính thực dụng tốt hơn hẳn súng lửa. Súng lửa thì đạn sau khi rời nòng khoảng mười mét sẽ tự nổ tung, còn súng phun lửa xách tay này thì phun lửa trực tiếp.
Súng phun hằng nhiệt xách tay, dung tích 5 lít, có thể chứa rượu hoặc dầu, chủ yếu dùng để đối phó với những sinh vật biến dị sợ rượu, sợ dầu như kiến vỏ đỏ, ngài vàng.
3.000 điểm cống hiến một khẩu, tặng kèm một bộ lọc.
Món này không tệ, tiện hơn nhiều so với việc rải trực tiếp, mà còn đỡ tốn rượu!
Cưa điện cầm tay hằng nhiệt năng lượng mặt trời, chủ yếu dùng để đối phó với rắn đuôi chuông ở khoảng cách gần! Có thể cắt trực tiếp, nhưng giá hơi đắt, cần 9.000 điểm cống hiến.
Món này Phó Mãn Mãn không thiếu, trước đây ở nước ngoài cô đã vớ được không ít dầu diesel miễn phí.
Cuối cùng, Phó Mãn Mãn quay lại quầy, theo bảng chỉ dẫn đặt thẻ danh tính của mình lên một cái máy bên cạnh, rồi mở giao diện mua sắm trên thiết bị quang não, chọn năm khẩu súng phun lửa xách tay, năm đôi găng tay cách nhiệt chuyên dụng, mười bình giữ nhiệt, mười khẩu súng phun hằng nhiệt xách tay, tổng cộng chín vạn điểm cống hiến.
Đúng lúc cô chuẩn bị bấm mua, người đàn ông trong quầy ngẩng lên nhìn thiết bị quang não trước mặt cô một cái, đứng dậy lấy thẻ danh tính của Phó Mãn Mãn ra khỏi máy.
"Không đạt kiểm tra chính trị."
