Chương 51: Ghen tị thật
Hôm nay là Tết Trung thu, đã hẹn trước sẽ đến nhà Ngụy Minh chơi, từ sáng sớm thức dậy Phó Mãn Mãn đã bắt đầu nghĩ xem nên tặng gì.
Nguyên nhân cô không thích giao du, không thích ngày lễ chính là ở đây. Trước tận thế Phó Mãn Mãn từng chịu khổ vì chuyện này, luôn có một đống người không thân quen lắm ngày lễ ngày tết mang theo một đống quà cáp tinh xảo đến thăm, vì thế mỗi dịp lễ cô đều phải tiêu từ vài trăm nghìn tệ đến hơn một triệu tệ để đặt làm quà đáp lễ. Ngoài tốn tiền, là mấy ngày đó cô phải giữ nụ cười lịch sự, mặt dễ bị cứng đơ, khiến sau mỗi kỳ nghỉ cô đều phải đến thẩm mỹ viện làm giãn cơ mặt một lần.
Đối với Ngụy Minh và ông già, Phó Mãn Mãn cũng không biết mình đang nghĩ gì. Cô chỉ biết rằng hiện tại, cô không thể buông bỏ sự cảnh giác trong lòng với bất kỳ ai, đó cũng là một trong những lý do sau khi ăn lẩu hôm đó, Phó Mãn Mãn không bao giờ đồng ý ngủ chung với Ngụy Minh nữa. Bởi vì đêm hôm đó Phó Mãn Mãn đã trải qua đêm kinh khủng nhất kể từ khi trọng sinh.
Ngoài tiếng ngáy của Đường Bình, còn có tay chân vung vãi của Ngụy Minh, cùng với tiếng nói mớ không ngớt suốt đêm. Cả đêm đó Phó Mãn Mãn không ngủ ngon, vốn là người ngủ nông, thỉnh thoảng lại bị giật mình tỉnh giấc, mấy lần suýt theo phản xạ lấy súng trong không gian trữ vật ra giải quyết Ngụy Minh. Mãi đến gần sáng mới ngủ được, thế mà chưa ngủ được một tiếng đã lại bị “uy áp” của Ngụy Minh làm nóng đến tỉnh.
Nghĩ đến đây, Phó Mãn Mãn lần nữa tự nhắc mình: hôm nay không được uống rượu! Không được ở lại qua đêm!
Còn về quà, Phó Mãn Mãn quyết định tặng năm cân thịt bò khô tự làm kiểu cay, ba hũ trà Bích Loa Xuân bí chế, ba hộp cao ngựa, cùng một ít bánh quy và đồ ăn vặt tự làm. Ngoài cao ngựa và món bí chế khó kiếm ra, những thứ khác tuy quý nhưng ở siêu thị trong căn cứ vẫn có bán; nếu siêu thị không có thì chỉ cần tìm được mối, có thể đổi với những người sống sót khác.
Ngoài mấy thứ đó, Phó Mãn Mãn còn chuẩn bị cho Ngụy Minh hai cây son và một chai nước hoa từ trước tận thế, đều là hàng ngoại. Còn về nguồn gốc, tuy không phải là “vét đồng không” nhưng cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền. Giá mỹ phẩm hiện tại có thể nói là nước lên thuyền lên, dù sao trải qua ba năm cực nóng, nhiều mỹ phẩm không phải là chảy ra thì cũng quá hạn, giữ lại được chẳng bao nhiêu.
Phó Mãn Mãn nhớ trước đây có mấy người buôn hàng xách tay, có hẳn tủ lạnh riêng để trữ một số mỹ phẩm như nước hoa, son môi, mặt nạ. Tuy sau cùng giữ lại không nhiều, nhưng nhờ mấy thứ này mà họ sống rất ngon lành trong căn cứ. Chủ yếu là mấy người đàn ông vào căn cứ đợt đầu, tích lũy được rất nhiều điểm cống hiến, thích mua về để lấy lòng người mình thương. Có cô gái vì một cây son mà thậm chí sẵn lòng làm lẽ cho người ta. Phó Mãn Mãn nghe chuyện này cũng vô cùng chấn động, trong mắt cô, không gì quý giá hơn lương thực.
Nhà Ngụy Minh ở tầng 95, có quyền cư trú vĩnh viễn cấp chín. Phó Mãn Mãn lúc biết cũng không khỏi kinh ngạc và ghen tị. Đó là căn biệt thự hai tầng với sáu phòng, hai phòng khách, một bếp, ba nhà vệ sinh mà cô chưa từng dám mơ tới! Một tháng ba nghìn điểm cống hiến, một năm ba mươi sáu nghìn điểm, mười năm chính là ba trăm sáu mươi nghìn! Mua quyền cư trú vĩnh viễn là ba triệu sáu trăm nghìn điểm cống hiến đấy! Phó Mãn Mãn đến căn cứ, ngày nào cũng mệt bở hơi tai, vừa thu thập vật tư vừa lén lút buôn bán, tích cóp cũng chỉ được hơn hai triệu điểm! Khó trách Lộ Phàm cứ bám riết lấy Ngụy Minh không buông, nếu cô là Lộ Phàm, cô cũng không nhịn được.
“Mãn Mãn đến rồi!” Ngụy Minh mặc áo cộc tay, quần soóc, tay cầm một nắm hạt dưa đứng ở cửa nhìn chằm chằm về phía thang máy. Vừa thấy bóng Phó Mãn Mãn trong thang máy trong suốt, liền xỏ đôi dép màu hồng bên cạnh mà lúc trước cô nàng chê bai, rồi bước tới.
“Tớ chờ cậu lâu lắm rồi~”
Phó Mãn Mãn vừa bước ra khỏi thang máy đã bị người ta kéo lấy cánh tay, hơi sững lại rồi mỉm cười nhạt với Ngụy Minh.
“Cảm ơn.”
“Có gì đâu! Tớ biết cậu ngại giao tiếp mà!” Ngụy Minh ôm cánh tay Phó Mãn Mãn, ghé đầu vào vai cô, ngửi mùi trà thoang thoảng trên người cô, nhắm mắt làm nũng.
“Ừm, tớ có chút đồ cho mọi người.” Phó Mãn Mãn đến trước cửa nhà Ngụy Minh, đưa mấy túi giấy kraft trong tay cho cô, rồi lại đưa riêng một chiếc túi xách cứng màu xanh nhạt.
“Cái này là cho cậu.”
Ngụy Minh nhìn mấy thứ trong túi giấy, hơi sửng sốt, rồi lại nhìn chiếc túi xanh nhạt Phó Mãn Mãn đưa tới, cầm lấy mở ra, bên trong là hai cây son và một chai nước hoa, đều là hàng ngoại thượng hạng trước tận thế, loại phải đặt riêng.
“Chà! Tớ thấy cậu ngày nào cũng mặt mộc, cứ tưởng cậu không thích làm đẹp! Không ngờ cậu còn rành hơn tớ!”
“Nếu không phải lúc đó ông Vệ nhắc tớ sắm mấy cái tủ đông lớn, mấy thứ này cũng chẳng giữ được.” Phó Mãn Mãn mỉm cười, đổi sang đôi dép đen Ngụy Minh đưa.
“He he, cảm ơn cậu nhé! Tớ đang lo không đổi được mấy món này đó!” Ngụy Minh cười khì, ôm cánh tay Phó Mãn Mãn, cọ đầu vào cổ cô. Món này đến đúng lúc quá, dạo trước cô tìm mối đem gạo mì đi đổi cũng chẳng đổi được thứ gì ra hồn, giờ Phó Mãn Mãn vừa ra tay là loại đỉnh cấp, sao không khiến cô vui chứ!
“Ơ! Bé gái đến rồi! Vào ngồi đi! Ngụy Minh! Con kéo bé gái đứng đó làm gì!” Ngụy Văn Viễn vừa từ trên lầu cầm cây quạt mo bước xuống đã thấy Ngụy Minh đứng ở cửa ôm Phó Mãn Mãn cọ cọ, có chút ngượng ngùng vẫy tay với cô.
“Ông Vệ!” Phó Mãn Mãn bước tới gật đầu, nhìn bàn cờ trên bàn trà, mỉm cười rồi ngồi xuống phía đối diện.
“He he! Vẫn là cô hiểu tôi! Ngụy Minh! Hỏi xem anh cả với chị dâu mày khi nào về! Còn thằng hai nữa! Không về nhanh là không kịp bữa trưa đâu!” Ngụy Văn Viễn đi một nước cờ, nhìn Ngụy Minh đang ngồi cạnh Phó Mãn Mãn chơi máy quang não, vẻ mặt không hài lòng.
Nhìn con bé người ta, rồi nhìn con gái nhà mình, sao chênh lệch lớn thế nhỉ?
“Anh cả và chị dâu nói sẽ dẫn Tiểu Đóa đi chợ chơi, chắc chắn không về sớm đâu! Anh hai thì vẫn còn đang ở phòng nghiên cứu!” Ngụy Minh bĩu môi, đứng dậy rót cho Phó Mãn Mãn một cốc nước ấm, rồi từ tủ đông lấy ra dĩa trái cây mà chị dâu đã chuẩn bị từ trước.
“Mãn Mãn, cứ tự nhiên như ở nhà nhé!” Thấy Phó Mãn Mãn ngồi hơi câu nệ với vẻ mặt nghiêm túc, Ngụy Minh cười cong mắt, dùng nĩa nhỏ xiên một miếng dưa lưới cho cô.
Có lẽ do thay đổi gene và tốc độ sinh trưởng, dưa lưới tuy nhiều nước nhưng vị không ngọt lắm. Phó Mãn Mãn đột nhiên thấy may mắn vì trước tận thế cô tuần nào cũng ra chợ đầu mối mua rau củ trái cây, dưa lưới ngọt giòn cô mua không ít đâu.
Phó Mãn Mãn vừa ăn xong miếng dưa lưới khác Ngụy Minh đưa thì nghe tiếng gõ cửa. Ngụy Minh đặt dĩa trái cây xuống, đứng dậy đi mở cửa thì ra là Đường Bình dẫn theo em trai tới.
“Chú Vệ! Mãn Mãn!” Đường Bình thay dép, vừa bước vào đã thấy hai người ngồi đánh cờ trong phòng khách, không hiểu sao có chút căng thẳng khó giải thích, đặc biệt là khi nhìn thấy Ngụy Văn Viễn.
Phó Mãn Mãn nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của Đường Bình, lắc đầu: Vậy mà cũng căng thẳng ư? Tâm lý không vững nhỉ? Xem ra con người chỉ cần rung động là đầu óc trống rỗng. Ngay cả người đứng đầu lớp đặc huấn, vừa có dũng lại vừa có mưu, cũng không ngoại lệ.
